Monday, August 31, 2009

Xe đạp điện, giải pháp của thời đại?

Ghét xe máy, ghét cái khói bụi của nó, ghét cái tiếng ồn của nó, ghét cái sự nặng nề của nó, ghét cái sự rung lắc của nó... nên đã có lần mình tìm hiểu xe đạp điện! Cứ nghĩ đến việc ngồi trên một chiếc xe lướt đi trên đường êm như ru, không ồn không rung không khói, là mình thấy "phê" rồi! Nhưng sau khi tìm hiểu thị trường và thông tin trên mạng thì mình đã mất hết hi vọng!

- Xe điện ngoại? Từ hồi còn ở bên Nhật, mình đã được một bà chị "đặt hàng" một chiếc xe đạp điện "made in Japan" rồi! Mình ở Nhật bao nhiêu năm mà chưa bao giờ thấy loại xe đạp điện nào là "không đạp mà chạy" như xe máy cả. Thế nhưng nói thế nào chỉ cũng không tin bảo "Ở đây có người bạn chạy xe đạp điện Nhật, chị biết mà!" Đến khi về nước mới biết rằng đúng là VN có xài xe đạp điện Nhật thiệt, nhưng chỉ lấy cái khung xe cho nó bền thôi, chứ ruột rà thì bị thay lại thành "xe điện tự chạy" theo kiểu VN hết! Mình xài thử xe đạp điện ở Nhật rồi, nó dùng để hỗ trợ cho việc leo dốc. Nó thiết kế bộ cảm ứng lực đạp rất hay: nếu mình đạp càng mạnh thì được trợ lực càng nhiều --> khi lên dốc hoặc đề-pa thì sẽ rất khoẻ! Hơn nữa, pin của nó là pin khô (Lithium-ion) như pin của các thiết bị di động nên nhẹ hơn nhiều so với cái bình ắc-quy của xe điện VN. Mà mình tìm hiểu thị trường xe đạp điện thế giới thì thấy hình như chỉ có VN và TQ là xài bình ắc-quy thôi, còn người ta đều dùng pin khô hết rồi! Nhìn người ta thiết kế cái xe đạp điện vừa gọn nhẹ vừa sporty thế này, chứ đâu như xe VN. Thế nên ra ngoài tiệm, thấy cái xe nào không phải của VN thì hoặc của tiệm đó tự lắp hoặc của... Tàu hết! Hôm trước mình có xem mấy cái xe có đồng hồ tốc độ ghi chữ Tàu (giản thể) rành rành mà chủ tiệm cứ lên giọng "xe nhập nguyên con từ Thái Lan" với mình! Nó tưởng mình hỏng biết chữ Thái nó ra làm sao chắc!?!

- Nặng nề, bất tiện: Vì phải cõng thêm mấy bình ắc-quy to đùng nên các xe đạp điện đều phải dài lưng ra và nặng nề cồng kềnh hết sức! Mấy cái xe đạp điện nhỏ 350W (max 30km/h) thì nặng khoảng 40-50kg, khi hết điện, đạp trên đường cũng chẳng khác nào tập gym. Còn mấy con trâu xe máy điện 500W (max 40km/h) thì to đùng, nặng khoảng 100kg (1 TẠ!) và không có bàn đạp luôn... vì có gắn vô thì cũng không ai đạp nổi!!! Mấy chiếc xe máy điện này cũng có giá lên đến chục triệu đồng, không thua gì xe máy 110cc... Nhưng cự ly chạy tối đa chỉ khoảng 40km, ắc-quy sạc 8 tiếng mới đầy... hết điện giữa đường thì chỉ có nước bỏ xe đó mà đi về chứ làm gì có "cây điện" để sạc điện như mấy cây xăng cho xe máy đâu!

- Yếu! Động cơ điện thì (cho tới giờ) đâu có được "trâu bò" như động cơ đốt trong của xe máy đâu. Vậy nên để xài cho bền, phải luôn chú ý không chở quá tải (xe đạp: 1 người; xe máy: 2 người), không tăng tốc đột ngột, v.v. Lỡ mà ôm 1 con xe máy điện về nhà, lúc sắp hết pin thì nó thành con rùa trên đường phố! :D Mình có thử hỏi là khi muốn đi xa thì đem theo 1 bộ ắc-quy "xơ-cua" có được không, người ta bảo rằng "Xe được thiết kế dung lượng pin hạn chế để cho động cơ được nghỉ!" Vậy nên cho dù có cố, cũng không thể chạy xe liên tục quá giới hạn cự ly khoảng 40km (nếu không muốn bị cháy máy, nhất là dưới cái nắng của SG)!!!

- Vậy sao người ta vẫn chọn? Phụ huynh HS thì muốn cho con đi học "khoẻ", công nhân viên chức thì muốn tiết kiệm, còn một số ít người khác thì có thể vì môi trường, vì thích êm ái (như mình), v.v. Tuy nhiên, xét ngược lại thì... mình đã bỏ cái ước mơ "êm như ru"; Môi trường thì chỉ được lợi lúc chạy xe, chứ lúc tiêu huỷ pin/ắc-quy thì môi trường méo mặt, mà cứ khoảng 6 tháng - 1 năm là phải thay pin rồi; Còn "tiết kiệm" là chuyện không tưởng, bởi khi xài thì tiền điện rẻ hơn, nhưng khi thay pin/ắc-quy thì cháy túi với giá 1-2 triệu đồng/bộ!!! Chỉ còn mỗi một lý do chính đáng nhứt là các vị phụ huynh HS do bị cấm "trẻ vị thành niên kô đc đi xe máy" nên mới phải tìm đến xe điện :).

No comments: