Current Posts

Tuesday, March 13, 2012 >>>>


To BE or to SEE (Voir, Savoir, Avoir,... et Être)


Everyone is oneself, but
Not all ones see themselves.
People want to see things, but
They don't want to be things.

Someone may see happiness
And want to be happy one, but
She can't be happy, since
She doesn't have happiness
She doesn't know what it is, meaning...
She doesn't really see it!

Seeing one, thus I know one,
Knowing one, thus I have one,
And it's just... I am that one.
A complete seeing is thus being!
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

Sunday, January 15, 2012 >>>>


Những mẩu chuyện Phá chấp

1. Núi chẳng dời thì ta dời!
núi dời...
Một ngày nọ đám đệ tử ham thích thần thông hỏi sư phụ:
- Đệ tử: Thầy ơi, thầy chỉ tụi con thuật di sơn đảo hải (dời non lấp biển) đi.
- Sư phụ: Được, vậy các con hãy đứng đây, chú tâm nhìn vào ngọn núi đằng kia... Thầy sẽ làm cho nó xích lại gần ta.
Đám đệ tử tập trung dòm núi suốt 3 ngày 3 đêm mà chẳng thấy có tác dụng gì cả,... khi thấy sư phụ từ trong nhà thong thả đi ra thì liền nhao nhao lên:
- Đệ tử: Thầy ơi, sao chẳng thấy ngọn núi đó động đậy gì cả vậy?
- Sư phụ: Vô dụng, vô dụng! Các con tu tập bao lâu rồi mà vẫn còn chấp cái ngọn núi!?!
- Đệ tử: Dạ chúng con không hiểu ạ.
- Sư phụ: Vậy thì đi theo ta, ta sẽ chỉ cho thấy.
Sau khi dẫn đám đệ tự cố chấp đến chân núi, sư phụ dừng lại bảo:
- Sư phụ: Các con đã thấy núi xích lại gần ta chưa?
- Đệ tử: Dạ gần, nhưng đó là do Thầy đi đó chứ...
- Sư phụ: Cố chấp, cố chấp! Chẳng phải là núi không thể dời đi, nhưng để dời nó đi một li, ta phải tốn năng lượng gấp tỉ lần ta đi tới nó. Vậy sao cứ phải cố chấp vào việc núi dời chi vậy?!


2. Chân lý tuyệt đối là cái lý có chân!

Hôm nọ, một đệ tử thích lôgic hỏi sư phụ:
- Đệ tử: Thưa thầy, con tu tập bao lâu rồi mà vẫn chưa tìm ra được cái chân lý tuyệt đối! :(
- Sư phụ: Vậy từ đó giờ con có thấy cái gì là hoàn toàn đúng không thể chối cãi được không?
- Đệ tử: Dạ có.
- Sư phụ: Con thử kể một cái như vậy ra xem.
- Đệ tử: Dạ, ví như chuyện sanh-tử, không có ai sinh ra đời rồi mà không chết đi cả.
- Sư phụ: Vậy đó chính là chân lý rồi đó thôi.
- Đệ tử: Nhưng thưa Thầy, chân lý đó chưa là tuyệt đối, vì có người nói là có thể trường sinh bất lão. Thậm chí có người còn đưa ra bằng chứng về một người sống suốt mấy ngàn năm nay vẫn chưa chết.
- Sư phụ: Vậy con có tin không?
- Đệ tử: Dạ con không tin, nhưng không có cách nào phản bác họ được.
- Sư phụ: Con tin, tức đó là chân lý của con vậy.
- Đệ tử: Dạ thưa... Nếu chỉ là chân lý của con thì sao gọi là tuyệt đối được ạ?!
- Sư phụ: Cố chấp! Cái "chân lý tuyệt đối" con tìm chẳng qua chỉ là cái lý có chân mà thôi!
- Đệ tử: Dạ, xin thầy giảng cho con được rõ hơn ạ.
- Sư phụ: Này nhé, ta có thể đưa ra một chân lý khác mà nhiều người chấp nhận hơn, và cho đến hết đời này con cũng không tìm ra được ai phản đối nó cả, nhưng đó cũng chẳng thể tuyệt đối như con muốn được. Chân lý là sản phẩm của con người, là phát biểu của con người về thế giới, tất phải phụ thuộc vào người / nhóm người phát biểu nó. Hễ khi nào con còn chấp vào hai chữ "tuyệt đối" thì chẳng bao giờ con tìm ra được chân lý, hoặc là chúng nó phải có chân để chạy đi từ người này qua người khác, từ quan điểm này qua quan điềm khác vậy.
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 5:21 PM, Blogger THƯƠNG THƯƠNG said:

Câu chuyện khá thú vị, tăng thêm phần hiểu biết'

 

- At 5:36 PM, Blogger kiemmadocco said:

bài có ý nghĩa

 

- At 1:29 AM, Anonymous Anonymous said:

"Chân lý là sản phẩm của con người, là phát biểu của con người về thế giới, tất phải phụ thuộc vào người / nhóm người phát biểu nó." ĐÚNG 100% !
*- Chân lý của bên này dãy núi không phải chân lý của bên kia.
*- Chân lý của KIẾP-NGHIỆP-LUÂN HỒI-NIẾT BÀN không phải chân lý của LINH HỒN-THƯỢNG ĐẾ-THƯỞNG PHẠT- THIÊNG ĐÀNG !
Cảm ơn tác giả.

 

- At 12:25 PM, Blogger ht said:

Rất thú vị ! Một câu chuyên nhỏ mà là bài học lớn ! Rất cảm ơn bạn !

 

- At 9:34 PM, Blogger John said:

Best Home Quotes the best for you. Click Here








Best Health Quotes the best auto for you Click Here>






Best Auto Insurance the bestClick Here





Or







Auto Insurance Saver is the best




Thank you for all.
Have you a great day !

 

Wednesday, December 21, 2011 >>>>


My life is a dream, my dreams are alive!



Yesterday, I dreamt of my life,
it's so real!
And today, I am still...
living my dreams
so fabulous and precious
so dangerous and glorious
so like chorus, the chorus of my songs.
In those songs, I sing of the life.
And every day's just a note of the song.

Am I wrong, am I right?
Am I strong, may I cry?

'S there anybody can tell me why?

I don't want to know why, but
I am wrong, and I am right.
I am strong, still I am crying.


I cry the days I can't sing
I cry the days I'm down
I cry the days I can't swing
I cry for not moving 'round.

Even now, though immobilized
Even that, still I'm alive
I'm alive, so I'm flying

I'm flying as I'm living
I'm living as I'm dreaming
I'm dreaming as exploring
I'm exploring, I'm traveling, I'm making all my great journeys
even when I can't go and see
'Cause the life's itself a journey!


↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 12:28 PM, Blogger Sóc Thủy Tinh said:

Thêm Chat box vào blog đi bạn. giống của tui nek. chém gió cho lẹ: http://muacuoithu.blogspot.com/

 

Sunday, November 13, 2011 >>>>


Meanings of letters in alphabets

Ref: HISTORY OF GENESIS OF THE GREEK ALPHABET
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

Thursday, September 01, 2011 >>>>


Gió đưa cây cải về trời...


Ầu ơ...
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu đời đắng cay!


Ra Côn Đảo, mình mới cảm nhận được hết cái bi thương của câu ca dao đó. Ngoài ý nghĩa của sự khổ đau khó nhọc trong cảnh chia lìa người thân, câu ca dao còn gắn liền với lòng yêu nước và sự tiết hạnh của người phụ nữ nước Nam.

Tục truyền rằng thuở chúa Nguyễn Ánh bị quân Tây Sơn đánh đuổi, ông đã chạy ra đảo Côn Lôn (đảo chính của Côn Đảo), mang theo vợ con và mớ tàn quân. Để thực hiện ý đồ đánh bại Tây Sơn, ông đã quyết định đưa hoàng tử Hội An (tên tục là Cải) làm con tin cùng cố đạo Bá Đa Lộc (Pierre Pigneaux) sang Pháp cầu viện. Mẹ của hoàng tử Hội An là bà phi Yến (tên tục là Lê Thị Răm) hết sức can ngăn, mong chồng đừng làm việc "cõng rắn cắn gà nhà" để người đời chê trách. Chúa Nguyễn Ánh không nghe mà nghi bà có ý thông đồng với Tây Sơn nên tống giam bà vào hang đá ở đảo Côn Lôn Nhỏ (nay tên là Hòn Bà).

Ngay sau đó, quân Tây Sơn truy đuổi tới nơi, Nguyễn Ánh rút chạy về đảo Phú Quốc, bỏ lại bà phi Yến trong hang đá. Lên thuyền, không thấy mẹ đâu, hoàng tử Hội An mới 4 tuổi đã khóc lóc đòi mẹ theo hoặc ở lại với mẹ. Chúa Nguyễn Ánh tức giận cho là đồ phản phúc nên ném hoàng tử xuống biển, xác trôi dạt vào đảo Côn Lôn. Người dân ở đây đem xác cậu chôn cất và lập miếu thờ.

(Miếu Cậu, phía sau là mộ cậu Cải)

Bà phi Yến thì được con vượn bạch và con hắc hổ cứu đem về làng. Bà sống ở làng chăm nom mộ cậu, tưởng đã bình yên... Nhưng trong một dịp lễ trai đàn của làng, bà bị một tên đồ tể giở trò, và bà đã tuẫn tiết để giữ tròn tiết hạnh. Dân làng lập miếu thờ bà bênh cạnh hồ An Hải và hằng năm tổ chức giỗ Bà vào ngày 18 tháng 10 âm lịch.

(Bàn thờ bên trong An Sơn Miếu, tức Miếu Bà)

Trong Miếu Bà, bên cánh tả có đề "quốc thái dân an", bên cánh hữu có đề "phong điều vũ thuận" (mưa thuận gió hoà). Người dân ở đây đã mượn cái đức độ của Bà mà cầu sự yên lành cho nước non bá tánh. Thời thế mà Miếu Bà được đặt là An Sơn Miếu, hồ bên cạnh là hồ An Hải, và biển bên dưới là bãi An Hội vậy.

___________________________
(*) Đây là một truyền thuyết của dân Côn Đảo kể sự tích ra đời của một câu ca dao trong dân gian. Không nên lẫn lộn giữa truyền thuyết và hiện thực lịch sử [1, 2].
(**) Trong dân gian còn có một phiên bản khác của câu ca dao này là "Gió đưa cây cải về trời / Rau răm ở lại chịu lời đắng cay." Và với dị bản này ("lời" thay cho "đời") thì không thể giải thích bằng sự tích bà Phi Yến này được.
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 5:52 PM, Blogger Ban Mai said:

cám ơn bài víêt rất hay, tham khảo ý nghĩa của bác.

 

- At 12:44 AM, Anonymous Du lịch Đà Nẵng said:

hay.hay..rất làng quê :)

 

- At 12:42 PM, Anonymous mrvuductri said:

Bài viết rất quê hương!

 

- At 10:23 PM, Anonymous tieunguyethq said:

tks b nhìu, bài viết rất hay.^^

 

- At 9:10 AM, Blogger HỢP SẾCH said:

CẢM ƠN BẠN BÀI VIẾT HAY

 

- At 8:03 PM, Anonymous Anonymous said:

nice photos, thanks for sharing..

 

- At 7:09 PM, Anonymous haadgroup said:

hay, cảm ơn bạn đã cho mình biết về sự tích này

 

- At 5:24 PM, Blogger THƯƠNG THƯƠNG said:

bài viết ý nghĩa, thêm hiểu lịch sử...

 

- At 12:15 PM, Blogger tahopro said:

Tôi thích những mẫu chuyện này.

 

Tuesday, August 30, 2011 >>>>


Bình Châu - Hồ Cốc/Tràm - Long Hải - Vũng Tàu - Côn Đảo - Rừng Sác - Sài Gòn

Một chuyến đi "tuần lẻ một ngày", một cung đường vòng không cán lại vết xe cũ, một chuyến đi hoành tráng đầu tiên của con ngựa không khói với những trải nghiệm và cảnh sắc tuyệt vời. Không phải nói nhiều, bởi mình đã nói quá nhiều trên Phượt.com rồi. Chỉ có một kinh nghiệm sau chuyến đi, đó là thời gian tổng kết và post bài còn lâu hơn thời gian đi: Chỉnh sửa, sắp xếp và comment hình thì gần như 1 ngày on-road, 1 ngày off-road (nếu cố gắng thì cũng chỉ rút được thành 2/1 là cùng); Soạn hình xong thì đến soạn và post bài với tỉ lệ on/off-road là 2/1; Cộng thêm thời gian dưỡng bệnh, thời gian đệm, làm việc khác, v.v. nữa thế là đúng 2 tuần sau (hôm nay) mình mới hoàn thành công cuộc xử lý hậu kỳ (off-road).

Không nói về bên ngoài nữa, bây giờ nói về trải nghiệm bên trong của mình. Trước hết là sự kỳ diệu của cơ thể. Mình đã không thể tưởng tượng nổi là một chặng đường 160km với đủ kiểu lên đèo xuống dốc, đường đá sỏi, đường rừng cao su,... đã được vượt qua với tốc độ không hề thua kém bình thường... sau một đêm không ngủ! Chỉ có một phản ứng duy nhứt, đó là mắt phải của mình đã đổ ghèn liên lục trong suốt chuyến, nhiều khi che lấp cả con mắt.

Về lặn vo thì mình cũng đã trải nhiệm rất nhiều các kỹ thuật lẫn vấn đề trong việc cân bằng tai. Ngày đầu tiên ở bãi Ông Đụng, tuy viêm họng đến tắc tiếng rồi nhưng vẫn chưa có đàm nên lần đầu thử nghiệm chiêu "nuốt" không dùng tay mà thành công ngoài sức tưởng tượng. Cộng với chiêu xả bớt nửa phổi, mình đã xuống đáy một cách thoải mái đến bất ngờ. Đêm hôm đó ra đờm. Thế là ngày thứ hai ở bãi Đầm Trầu mình đã trải nghiệm đủ vấn đề do ống Eustachian bị nghẹt, từ không cân bằng nổi bằng Valsalva maneuver đến thông tai phải nghẹt tai trái. Và ngày thứ 3 bớt đờm nên lặn được ở bãi Cát Lớn - Hòn Bảy Cạnh, nhưng chiêu "nuốt" thì vẫn vô hiệu.

À, còn một trải nghiệm nữa, đó là về hơi thở. Ngày trước mình hít mũi đầy ngực thở miệng, rồi đến hít mũi đầy bụng thở miệng. Còn bây giờ thì mình hít mũi đầy bụng thở ra bằng mũi luôn. Cả chuyến đi, từ đạp xe đến lội bộ leo dốc mình đều thở thế thấy hiệu quả hơn, đỡ bị say hơn, và không bị khô họng nữa.
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

Monday, March 28, 2011 >>>>


Từ Trung dung Ngũ luân đến Thái cực Tam cương Tam tòng

Thuở sinh thời, Khổng Tử đi tự bắc chí nam, tự đông chí tây, thu thập tinh hoa của khắp thiên hạ mới đúc kết ra được cái thuyết Chính danh Định phận hòng ổn định được thiên hạ. Cái thuyết ấy lấy sự cân bằng (trung dung) và ổn định (định phận) làm trọng. Nhưng đến khi bị lợi dụng để "trị dân" thì sự cân bằng đã bị các giai cấp thống trị xoá bỏ hoàn toàn, vì nó chẳng phục vụ gì cho mục đích cai trị của họ.

Trung dung Ngũ luân trong Nho giáo nguyên thuỷ của Khổng Tử:
- Quân minh thần trung (vua sáng suốt, tôi trung thành),
- Phụ từ tử hiếu (cha hiền từ , con hiếu thảo),
- Phu nghĩa phụ kính (chồng có nghĩa, vợ kính trọng),
- Huynh lương đệ đễ (anh tốt, em nhường),
- Bằng hữu hữu tín (bạn bè tin cậy nhau).

Thái cực Tam cương trong Nho giáo thời Tống, Hán:
- Quân thần: "Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung" (Vua xử tôi chết, tôi phải chết);
- Phụ thử: "Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu" (Cha xử con chết, con phải chết);
- Phu phụ: "Phu xướng phụ tùy" (Chồng nói ra, vợ phải theo);

Thái cực Tam tòng áp đặt cho người phụ nữ:
- Tại gia tòng phụ: ở nhà phải theo cha,
- Xuất giá tòng phu: lấy chồng phải theo chồng,
- Phu tử tòng tử: chồng chết phải theo con.
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 1:45 AM, Blogger Bianchii said:

Hello.
I started to write blog in English.
I will write about everything, will be a lot of pictures, reviews of books, films, songs etc.
So it would be nice if you visit my blog sometimes :)
(Sorry for mistakes, I'm still learning English)
http://bianchii.blogspot.com

 

- At 5:18 PM, Blogger su35flanker said:

Bác ơi cho em hỏi làm thế nào để kích cỡ trang blog rộng ra toàn màn hình như trang của bác được ạ. Cảm ơn bác

 

- At 12:20 AM, Blogger tomyquyen said:

it is very good for you!

 

- At 3:35 PM, Blogger Jack said:

Chào bạn… mình muốn liên kết với website bạn… mong bạn có thể liên kết với site mình nha…. thanks bạn nhiều ^_^
Site mình là: http://share2vn.blogspot.com

 

Sunday, March 27, 2011 >>>>


Cà phê, chưa bao giờ có lợi cho mình!

Hè, rựu không làm mình say, mà nhiều khi mình say không cần rựu. Thuốc lắc không làm mình lắc mà bình thường mình vẫn lắc không cần thuốc. Còn cà phê thì... từ nhỏ đã chẳng bao giờ làm mình tỉnh táo... nhưng mãi đến khi gặp công phu "nhai" của tiên sinh Ohsawa thì mình mới có được cái vế thứ hai: Cà phê chẳng làm mình tỉnh, nhưng khi nhai mình tỉnh táo chẳng cần cà phê!

Nhớ hồi nhỏ có vài lần mình thức khuya để học bài thi... thấy mình buồn ngủ, mẹ đem lên ly cà phê cho mình uống... uống xong thì mình gục ngay, lăn ra ngủ mà chẳng thể nào gượng dậy được! (Kết quả hôm sau thi thế nào thì khỏi phải bàn!) Và hiển nhiên là mình không thích cái món đó, nên cũng mười mấy năm rồi không có đụng tới. Bỗng dưng hôm trước có một em gái xinh tươi trong bộ môn đem lên cả 3 hộp cà phê hoà tan "3 trong 1". Mọi người uống làm cái mũi mình nó biểu tình, mình cũng lấy ra uống, cũng thấy ngon vì nó có sữa ;) Thực ra mình thích sữa hơn, có thêm vị đăng đắng của cà phê làm mình cũng khoái khẩu. Nhưng ai ngờ, lúc đạp xe về thì mới thấy lạ... "Sao hôm nay mình yếu dữ vậy?" Bình thường thì đạp xe là món sảng khoái nhứt của mình, nhưng hôm đó thì thật là mệt mỏi... Về tới nhà thì mới thấy tay chưn run rẩy như thằng nghiện :(! Chẹp, không ổn rồi! Hỏi ra thì mới biết là do mình uống cà phê trong lúc đói bụng!?!

Kỳ thực thì từ nhỏ đến giờ mình chưa có biết đói bụng là gì dù có tuyệt thực cả tuần lễ. Thông thường, khi thấy mấy người có thói quen "ăn nhiều, uống nhiều" than rằng "đói run rẩy hết tay chưn" khi vừa mới ăn cơm xong cách đó vài giờ thì mình cười thầm trong bụng "Hè, ăn cho cố xác vô rồi bây giờ chưn tay run rẩy :P". Ấy vậy mà bây giờ mình lại bị run rẩy tay chưn với cái bụng đói và phải lập tức kiếm cái gì đó nhét vào bụng... Ẹc, thiệt là nhục hết chịu nổi :-((((!

Đúng là hai cái thế giới "thanh đạm" và "hỗn tạp" khó mà có thể hoà chung với nhau được. Mình sinh ra để sống thanh đạm, đến khi bắt gặp cái công phu nhai của tiên sinh thì lại càng thanh đạm, nhai kỹ no lâu, bụng 10 ăn 8, gầy ốm mà dai, làm hoài không mệt. Nhưng khi đi làm, nhiều khi để hoà đồng với cái thế giới "hỗn tạp" này, mình phải tống vào đầy bụng những thứ khó tiêu như thịt cá và những thứ kích thích như cà phê... kết quả là cơ thể nó biểu tình! Còn ngược lại, khi người ta quen ăn nhiều uống nhiều rồi thì đói một tí, khát một tí liền gây ra khó chịu; quen thịt cá gia vị rồi thì thiếu nó chẳng thể nuốt vô; quen xài đồ kích thích rồi thì khi thiếu ắt không thể chịu được.

Đó là luận về cái triết lý của vấn đề, nhưng quay lại với khía cạnh khoa học của vụ "cà phê đói bụng run tay" cũng như những tác dụng khác của cà phê là thế này:
Nói chung, khi đói bụng mà uống cà phê thì cả hệ thần kinh, tim mạch, tiêu hoá đều bị ảnh hưởng mạnh dẫn đến triệu chứng "say cà phê": choáng váng, ù tai, cồn cào ruột, tay chưn run rẩy,... Tìm trên mạng thì thấy có một bài trên diễn đàn VOZ cho thấy từ dân amateur đến dân sành cà phê đều có thể bị say cà phê ráo trọi :D!

Tham khảo: vfcfood.com, eva.vn, pe2000.com, wikipedia.org, wikipedia.org

Các hiệu ứng phụ của cà phê ("say cà phê"):
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 8:52 PM, Blogger orang_outang said:

Tùy thôi mà you. Người Châu Âu có thói quen uống cà phê vào mỗi buổi sáng đấy thôi, và họ cũng tiếp khách bằng cà phê hoặc rượu cơ mà. Cà phê cũng có những lơi ích nếu dùng nó điều độ... You chắc không hợp với cà phê, còn mình ngày nào không uống thì cảm thấy hơi khó chịu...

 

- At 3:32 PM, Blogger Ngoc Ha said:

Em bị say cà phê vào sáng hôm thi môn đầu tiên hồi học kì I. Cảm giác thật kinh khủng. Kết quả thì tệ hại. Bài thi hôm đó chỉ được 6 điểm. Nói là do cà phê thì có vẻ nguỵ biện cho kết quả tồi, nhưng sự thực đúng là thế. Lâu lắm rồi em không dám đụng vào cà phê nữa.

 

- At 6:24 PM, Blogger Co Non said:

Đấy là bác phân tích cafe "gin".Tìm đâu ra cafe "gin" trên thị trường cafe nhốn nháo bây giờ.Trong cafe bây giờ chỉ có bắp và đậu nành thôi bác ạ.Bảo đảm bác uống 5 ly không say!

 

- At 3:44 PM, Blogger White Chocolate Mocha said:

Chào bạn :)
Cảm ơn bài viết của bạn. Đọc bài viết mình thấy mình k "thanh đạm" tí nào. Có khi buồn quá cả ngày mình uống đến 3 ly cafe, nhưng lại k say lần nào, cũng lạ. Chắc là cà phê nó quen ai thì người đó k say :). Chúc bạn có nhiều niềm vui!

 

- At 3:10 AM, Blogger kimchimiki said:

Đi ngang qua thấy có bác say cafe mà e vô cùng cảm kích bác ak.E tưởng trên đời chỉ mình e bị say cái món ấy thôi chứ.Ai zè!^^ Ko hiểu sao người ta uống đc nó vào buổi sáng khi bụng lép kẹp trống không thế đc nhỉ.(Đi chơi với bạn mà rủ vào quán cafe là e chạy thẳng, ngửi mùi đã say nằm vật ra đấy thì khổ T-T).Bài của bác hay lắm, cafe khiếp thế này thì nên hạn chế uống thui.

 

- At 9:07 PM, Blogger Chanhientam said:

Nội dung nhất định hấp dẫn lắm đây. Nhưng chữ nhỏ và khó đọc qúa. Nếu để no lớn lên thì chiều ngang lại thiếu.

Giá như : hoặc chữ lớn hoặc bề ngang thu nhỏ lại...

 

- At 12:20 PM, Anonymous Linh said:

Mời vào Blog http://nb113.blogspot.com/

 

- At 1:39 AM, Blogger http://vuisongmoingay.blogspot.com/ said:

cà phê không quá tệ như các bạn nghĩ đâu, tuỳ cơ điạ cá nhân và mức độ uống phù hợp thì cũng có cái tốt đấy, ví dụ như rượu vang đỏ, ngày nào cũng "làm" nguyên chai thì không tốt , nhưng mỗi ngày khoảng 100ml thì lạI TỐT ! Nên tìm tài liệu về ăn uống trên các website tin cậy cuả các bệnh viện nỗi tiếng cuả Anh và Mỹ . . .

 

- At 3:37 PM, Anonymous Ha Thuan said:

Ban nay oi! Ong Đặng Lê Nguyên Vũ nhà ta mà đọc được "nghiên cứu" này của bạn chắc ông ấy khóc mất.:))

 

- At 9:20 PM, Blogger ComputerBoy said:

Chào các bạn, hôm nay xem lại mới thấy là hình như có một số người hiểu lầm ý bài viết:

1. Tiêu đề "Cà phê, chưa bao giờ có lợi cho mình!" <-- Chữ "mình" ở đây là tôi, tác giả bài viết, cũng là chủ của blog này ("Mình" không phải là con người nói chung). Vì blog là một loại "nhật ký online" nên phần nhiều mang tính chất cá nhân, hoàn toàn không phải là một nghiên cứu khoa học (mặc dù giọng văn có vẻ khoa học, vì tôi là một nhà khoa học.)

2. Nếu bỏ quả tính chủ quan của bài viết, thì về mặt khách quan, bài viết chỉ đề cập đến thành phần gây nghiện của cà phê, tức caffeine. Ngoài caffeine ra, cũng như nhiều hạt/quả khác, cà phê còn chứa nhiều loại polyphenol có lợi cho sức khoẻ (tương tự trong cacao, nho, táo). Vậy nếu ai chưa uống cà phê, và nhứt là người bị dị ứng với caffeine thì đừng nên uống, còn ai đã quen với caffeine rồi thì lợi-hại dung hoà, có vẻ cũng không có tác hại gì (Chưa có bằng chứng nào cho thấy cà phê gây tác hại lâu dài.)

3. Trả lời riêng cho bạn Ha Thuan: Ông Đặng Lê Nguyên Vũ là một nhà kinh tế có tầm nhìn chiến lược và ý tưởng lớn, hẳn sẽ cười khẩy chứ chẳng thể nào "khóc" với một bài viết nhỏ bé này của tôi đâu. Dù làm bên một lãnh vực khác, khoa học chứ không phải kinh tế, nhưng tôi có nhiều đồng cảm với ông Vũ.

 

- At 12:40 PM, Blogger dichvu sonnha said:

Mình nghiền cafe đã từ lâu.nhưng hôm nay lướt qua bài của bạn mình hiểu hơn.đúng là uống cafe có vài triệu chứng rất khó chịu,và không tốt cho sức khỏe.cám ơn bạn !

 

Saturday, March 19, 2011 >>>>


Tinh thần và Văn hoá Nhật Bản trong Thảm hoạ 11/3/2011

Tường trình hằng giờ từ Tokyo: Anh Lê Hải, công dân Nhật gốc Việt hiện đang sinh sống và làm việc tại Tokyo, liên tục gửi tới DVT.vn những thông tin mới nhất sau trận động đất và sóng thần lớn nhất trong vòng 140 năm tại đất nước mặt trời mọc.

Thảm họa tại Nhật Bản: Những mẩu chuyện cảm động
- Câu chuyện cảm động trong thảm họa ở Nhật Bản
- Những mẩu chuyện cảm động ở khắp mọi nơi
- Xót thương và cảm phục người Nhật
- Thế giới khâm phục Nhật Bản
- Vì sao cướp bóc không có ở Nhật sau động đất?

Thế giới tuần 14-20/3: Nhật Bản đau thương và can trường
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 11:08 AM, Blogger Ban Mai said:

Cảm phục người Nhật, đó là cả một quá trình giáo dục văn hóa .

 

Tuesday, February 08, 2011 >>>>


Nông Trường Sông Hậu, Huyền thoại, Anh hùng, Vụ án, và Tranh chấp đất đai

Từ một mảnh đất hoang sơ sình lầy thành một một nông trường rợp bóng cây xanh ruộng vườn rừng rẫy, trên chim dưới cá; Từ 16 người đi mở đất năm 1979 với cuốc xẻng và sức lao động thành 16 ngàn người năm 2009 với nhà mái ngói, ti-vi, xe máy, trường học, trạm xá, thư viện, .v.v. Từ một xã nghèo nhất trong các xã thuộc diện "xoá đói giảm nghèo" (chương trình 135) vươn lên thành một xã giàu có bằng sức lao động và tư duy khoa học tiến bộ, không tốn lấy một đồng ngân sách Nhà nước. Nông Trường Sông Hậu (Sohafarm) đã không thể có được như ngày nay nếu không có sự tận tuỵ hết lòng lo cho dân cùng với những mô hình nông nghiệp sáng tạo của hai cha con ông Năm Hoằng (Trần Ngọc Hoằng) và cô Ba Sương (Trần Ngọc Sương).

-------------
- Sohafarm trở thành thương hiệu nông sản uy tín trên thế giới
- Nông trường quốc doanh nhưng chỉ có 3% vốn nhà nước, còn lại là phải vay ngân hàng!
- Từ sản xuất đến chế biến, xuất khẩu, cơ khí nông lâm thuỷ hải sản
- Nông trường kiêm 1 xã!
- AHLĐ 5 Hoằng "đưa đất hoang thành trù phú", AHLĐ 3 Sương "Đưa nông trường hội nhập quốc tế"

- Ép nghỉ hưu sớm để "hạ cánh an toàn" nhưng rốt cuộc...
- "khởi tố vụ án về tội cố ý làm trái" - không nói làm trái cái gì
- "kiếm thêm vài tội nữa"!
-


-------------
Đại biểu Quốc Hội TP.CT Huỳnh Văn Tiếp: "Bây giờ có vấn đề đặt ra là có khả năng còn bỏ sót tội cho chị Ba Sương hay không, tại sao có nhiều tội mà khởi tố có một tội."
http://vnn.vietnamnet.vn/chinhtri/200911/Can-Tho-se-xem-xet-co-sot-toi-ba-Ba-Suong-khong-880494/

Loạt bài Nông Trường SH: http://vn.360plus.yahoo.com/doxuanthanh8888/art
icle?mid=103
Nhìn lại vụ án NTSH:
http://dantri.com.vn/c20/s20-364124/bai-3-nong-truong-song-hau-sau-con-bao-to.htm
Day dứt chuyện NTSH:
http://www.toquoc.gov.vn/Thongtin/Thoi-Su/Day-Dut-Chuyen-Nong-Truong-Song-Hau.html

Các khoản nợ của NTSH: http://nld.com.vn/171893P0C1002/nong-truong-song-hau-dang-no-hon-266-ti-dong.htm
http://dantri.com.vn/c20/s20-370145/thu-tuong-chi-dao-xu-ly-no-tai-nong-truong-song-hau.htm
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 5:26 PM, Anonymous Anonymous said:

Nỗi buỗn nước Việt đương đại. Không biết còn bao lâu nữa mới hết đây

 

- At 3:08 PM, Anonymous satnv said:

Người mù cũng thấy

 

- At 1:13 AM, Blogger ComputerBoy said:

Hôm nay chính thức kết thúc vụ án:
http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/01/ba-ba-suong-duoc-dinh-chi-dieu-tra/

 

Sunday, February 06, 2011 >>>>


Người mù học lặn!

Lấy 2 từ khoá của 2 post trước ghép lại blind + diving, ta có câu chuyện về một người mù bẩm sinh nhưng vẫn quyết tâm học lặn scuba, một bộ môn mà một người khoẻ mạnh như mình học còn thấy khó khăn.

Ông chưa từng đi đâu một mình và cũng chưa từng đến những chỗ nào có nước, ngoại trừ hồ bơi nhà mình, chứ đừng nói gì đến chuyện lặn xuống đáy biển. [... xem tiếp ở blog Lặn biển - scuba - free dive]
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

"Chỉ vì không nhìn thấy đích!"

Chỉ vì bị sương mù dày đặc che không thể thấy cái đích đang đến rất gần mà Florence May Chadwick, người phụ nữ đầu tiên bơi qua lại qua eo biển Măng-sơ (giữa Anh và Pháp), đã bỏ cuộc sau 15 giờ vượt 20 dặm từ đảo Catalina đến chỉ còn cách bờ biển California khoảng 1 dặm nữa thôi! Và 2 tháng sau, cô đã quay lại hoàn thành kỷ lục của mình, bơi một mạch vượt 21 dặm trong vòng 13 giờ 48 phút, trở thành người phụ nữ đầu tiên bơi eo biển Catalina, với thời gian ngắn hơn kỷ lục nam đương thời tới 2 giờ! Điều đáng nói ở đây là trong lần thứ hai, Florence vẫn bơi trong sương mù dày đặc, nhưng cái đích đến đã được cô "thấy rõ" ở trong đầu của mình rồi, nên cô đã có đủ nghị lực để vượt qua.

Trong các môn thể thao điền kinh nói riêng và trong cuộc sống nói chung, biết được đích đến của mình là một điều rất quan trọng vì nó là sợi dây bảo hiểm giữ cho chúng ta không bị bỏ cuộc giữa chừng. Kinh nghiệm bơi biển của mình cho thấy là khác với bơi trong hồ, người bơi biển phải luôn đối mặt với sóng, gió, luồn chảy, và định hướng, nên phải tuỳ vào tình huống, cự ly, sức khoẻ mà thay đổi chiến thuật cho phù hợp. Vì thế, nếu không biết được mình đã đi được tới đâu và còn bao xa nữa thì khó mà giữ sức được. Hồi mình đạp xe đường trường cũng vậy, nhiều khi cự ly mình đã chia để chạy và nghỉ rồi, nhưng đến thực địa mà điều kiện khó khăn thì phải lượng sức mà nghỉ, còn nếu thuận lợi thì có thể kéo dài cư ly lên. Hồi đi Vũng Tàu về, nhờ đã thông thạo địa hình lúc đi ra mà lúc về mình đã đi 60km mới nghỉ một lần. Ngược lại, lúc lên Tây Ninh, tuy đã phân 30km nghỉ một lần (cho đường mới đi) rồi, nhưng ở 30km cuối mình đã gặp phải đoạn đường xấu và lại phải cắt làm đôi, đi được 15km thì lại nghỉ... Không ngờ là sau khi đi tiếp thì mới biết rằng chỉ còn 5km nữa là hết đoạn đường xấu đó rồi, tức là mình hoàn toàn có thể đi một mạch cả đoạn 20km đường xấu + 10 km đường tốt đó nếu mình hình dung ra được con đường phía trước.

Suy rộng ra, ta có thể thấy tầm quan trọng của kiến thức về con đường mình đang đi trong các quyết định. Ví dụ như trong trại Láng Le vừa rồi, lần đầu khi đi vào khu rừng lạ, do chưa biết có gì nguy hiểm trong đó, nên mình đã phải trang bị đầy đủ dụng cụ như ban tổ chức yêu cầu (giày, điện thoại, nước uống, dây, đèn pin). Nhưng một khi đã đi một lần và biết rõ con đường mình đi qua rồi thì lần sau tuy đi trong đêm nhưng mình cũng đã thản nhiên đi mình không vào rừng (chỉ với đèn pin). Ngay cả trong tin học cũng vậy, các thuật toán "tìm kiếm mù", tức không có thông tin về không gian tìm kiếm, đều tốn chi phí lớn do phải vét cạn tất cả các khả năng. Trong khi những thuật toán heuristic dựa vào thông tin của không gian tìm kiếm thì có thể đi "tắt", đi "thẳng" hướng tới đích mà không phải vòng vèo, nên thường có chi phí thấp hơn nhiều.

Nhiều người sống không cần biết đến mục đích của đời mình. Hay có người duy ý chí thì lại bảo Florence bỏ cuộc lần đầu là do "thiếu quyết tâm". Nhưng mình, với đầu óc khoa học luôn vạch ra kế hoạch cho chặng đường phía trước thì không thể không biết đến cái đích nằm ở đâu, cách mình bao xa. (--> Optimization/Planning problem.) Hơn nữa, thích trải nghiệm nhưng mình cũng không thể bỏ qua các yếu tố an toàn, hiệu quả dẫn đến các quyết định điều chỉnh kế hoạch dựa vào các thông tin tình trạng, trạng thái hiện tại trong hành trình, chứ không thể chỉ dựa vào ý chí quyết tâm suông được. (--> Dicision problem.) Vì thế mình rất đồng cảm với Florence trong quyết định bỏ cuộc mà cô đã đưa ra.

Rốt cuộc thì cũng quay về với lý thuyết Thông tin Thống nhất (Uniinfo) và Tri thức (Knowledge) của mình!
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

Saturday, February 05, 2011 >>>>


Côn Đảo Diving

Nói đến môn lặn (diving) thì nổi tiếng nhất là Nha Trang, kế đến là Phú Quốc, nhưng không ngờ thiên đường lại là Côn Đảo!!!

Trong vườn quốc gia Côn Đảo, dưới biển có rất nhiều loài sinh vật biển đa dạng, trên bờ có rừng nguyên sinh và những bãi biển hoàn toàn tự nhiên. Trừ mùa biển động (tháng 11-2) ra thì ta có thể tắm biển và lặn biển thoải mái. Vườn quốc gia Côn Đảo thành lập từ 1977 và bắt đầu giám sát hải sản từ 1993, đến giờ đã khôi phục được nhiều rạn san hô ở vùng nước nông rất quý giá (hầu như chỉ còn có ở Côn Đảo). Chỉ có điều là Côn Đảo chưa phát triển du lịch nên còn quá xa lạ với mọi người và cơ sở vật chất ở đây cũng còn kém.

Về dịch vụ lặn thì chỉ có 2 trung tâm, Dive! Dive! Dive! của SSI và Rainbow Divers của PADI. Bên Rainbow Divers thì hình như vẫn còn gặp rắc rối trong việc thoả thuận với chính quyền về hợp đồng khai thác dịch vụ nên dù trang tiếng Anh đã bảo là "Services resume Mid-December 2010" nhưng trang tiếng Việt thì vẫn bảo là "... we will NOT be offering diving services until the Government realises its future opportunities!" Thật đáng tiếc, vì hình như mới có Rainbow Divers Vietnam (TRUNG TÂM LẶN BIỂN CẦU VỒNG VIỆT NAM) là có giá ưu đãi cho người VN thôi! ;)
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

Sunday, December 19, 2010 >>>>


The Overflowing Point



On Nov 6th 2010, at Quang Trung overpass, my bike passed the point of 10,000km odometer (overflow from 9999.9km to 0.0km) at the speed of 26.9km/h.

After 10,000km riding, most of the drivetrain system has to be replaced: rear derailleur, chain, and the 7-gear rear cassettes. Moreover, the rear tube has been spiked all over the place and had been replaced long before. The replaced tube has left me one experience:
Dry test + cold patch + spare tube = No more fear of the mid-way flat tyre!!!
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

Monday, September 06, 2010 >>>>


Kỹ nữ đa tình "đi tu"

Hỡi ôi con Tạo xoay vần
Giàu sang phút chốc nợ nần phong ba
"Tu" hay chăng cũng bởi ta
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài!

Đôi dăm ba tháng chẳng dài
Nhưng tâm động ắt thấy dài lê thê
Ngày dài bướm chán ong chê
Dài đêm mong đợi thêm ghê chán chường...

Kìa nhân thế vốn vô thường!
Càng vương thế sự, càng vương gông tù
Hay vướng mắc, dễ hận thù
Hay thương bao cũng hay thù bấy nhiêu!

Tâm xao động, xác tiêu điều
Hằn lên khuôn mặt quá nhiều đắng cay
Đêm không ngủ, mấy ai hay?
Kiếm đâu hạnh phúc chuỗi ngày phù du?!

Một lời dứt khoát "đi tu"
Tu chi âu cũng chẳng bù cho tâm
Tâm kia dứt bụi phong trần
Khi tâm thạnh tịnh tất thân thanh nhàn!
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 5:11 AM, Anonymous Anonymous said:

http://quepasaenmorro.blogspot.com/

 

Bánh xe trên những Dặm đường

Em hẹn tôi một buổi chiều, tin qua nhắn lại ít nhiều cảm thông... vậy mà khi đã đến xong, một lời không hiểu, đi tong buổi chiều!

Chỗ em cách có bao nhiêu, 10 cây phố xá, sá gì mưa rơi! Một khi tôi đã đến nơi, liền phone em cái nhắn tin số phòng. Nhưng ai hiểu được nỗi lòng "thấy con số nhỏ, lòng vòng cho vui!" Rằng "trăm chó đốm tới lui... thêm con chó lẻ cũng chui lên phòng"...

Bỗng sao chua xót cõi lòng, nửa giờ chưa tới, một giờ vẫn chưa... Hỏi em thì mới nghe thưa "Bởi anh nhắn vậy, em chừa anh luôn!" Trong phòng như bỗng mưa tuôn, lạnh da gai ốc nóng luồng khí căm! Sao em nói quá xa xăm, để anh chẳng hiểu lỗi lầm chi đây?!

Em rằng "đó quá khinh đây!" "Đó coi đây ví con cầy đó chăng?!" Chợt nghe tâm trí đóng băng, giữ phone không không vững, thăng bằng mất tiêu... Căm chi ít, xót xa nhiều! Khốn câu hài hước, nạn điều oái oăm! Hoá Công gieo chi nỗi hiểu lầm... phim hay kinh điển cũng nhầm hay sao???

Than ôi, trong dạ ngán ngao, gặp tôi em bảo "anh nào (có) hợp gu!!!" Mặt tôi bỗng hoá ngu ngu, thân tôi bỗng đứng thu lu thẩn thờ... Bao hôm sáng đợi đêm chờ, bỗng dưng biến mất (trong) một giờ đắng cay?! Cầm nước mắt, múa chân tay, cho tan uất ức tim này bớt đau...

Tình người còn ít cho nhau, hẹn em uống nước dưới lầu quán con. Nhưng mưa kia quá héo mòn, phố kia trống vắng chẳng còn quán nao?! Thôi thì số chẳng có nhau, cố chi thêm nỗi ngán ngao chán chường?!!!

Xe trên phố, bánh trên đường,
trái tim lăn tiếp dặm trường nhân gian...
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 2:00 AM, Blogger Bad day said:

Buồn nhưng đọc thấy hay :)

 

Saturday, August 07, 2010 >>>>


Điên mà tỉnh, tỉnh mà điên!

"Đoàn tàu lao lên phía trước bỗng từ xa có một người đàn ông chạy ra đứng giữa đường ray tiểu tiện. Tài xế nhấn còi liên hồi để cảnh báo. Khi người đàn ông ấy kịp nhận ra, ngẩng đầu lên thì tất cả đã quá muộn dưới những chiếc bánh sắt đen đúa."

Ôi, ý thức của người dân...

"Đoạn đường ngang gần khách sạn Kim Liên có bà cụ bán chè chén nhiều năm liền làm gác chắn sống hễ có tàu đến là cụ ra điều tiết giao thông."
"Ở Nam Định còn có 2 người điên tự nguyện làm gác chắn đấy, cũng phất cờ ngăn những người muốn vượt gác chắn lúc có tàu"
Tôi cứ thầm nghĩ, lạ thật, tại sao người già, người điên lại muốn ngăn chặn những người trẻ khỏe, tỉnh táo đâm đầu vào chỗ chết.

Vì người già thì đã thấy được cái quý giá của cuộc đời, còn người "điên" chẳng qua là người ta đã quá chán cái xã hội điên đảo đảo điên này rồi nên mới chui vào cái vỏ bọc đó mà thôi. Họ "điên" nhưng vẫn còn tỉnh táo gấp vạn lần hơn những kẻ "trẻ khỏe" mà chỉ biết chè chén, làm chuyện ngông cuồng, thả mình trong dòng đời điên đảo!

Ref: "Hỏa xa ký sự - Kỳ 2: Cung đường ám ảnh" - Thanh Niên Online
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 3:14 PM, Anonymous Anonymous said:

ôi thế thời

 

Wednesday, June 09, 2010 >>>>


12:00 am / 12:00 pm ??!

Các đồng hồ kim truyền thống đã để lại một hệ thống 12 giờ không phân biệt rõ ràng giữa sáng và chiều. Để làm rõ điều đó, người ta mới đặt ra 2 ký hiệu AM và PM:


Nhưng bản thân 2 ký hiệu này, AM với PM, là không đầy đủ và dễ gây hiểu lầm:

Dòm sơ qua định nghĩa thì thấy ngay 1 chỗ thiếu: Thế giữa trưa, tức 12:00 trưa thì gọi là AM hay PM? Rõ ràng, theo định nghĩa thì nó không phải AM, cũng chẳng phải PM, vì lúc đó t = 12:00 trưa thì "t < 12:00 trưa" sai mà "t > 12:00 trưa" cũng sai nốt.

Suy nghĩ kỹ hơn thì còn thấy 1 chỗ thiếu nữa, đó là giữa đêm, tức 00:00 khuya (hay theo thông lệ, vẫn gọi 12:00 khuya ) thì gọi là AM hay PM? Nó là giao điểm giữa ngày trước và ngày sau. Nếu tính là thuộc ngày trước thì là PM, mà nếu tính thuộc ngày sau thì là AM!

Vậy rõ ràng, cách định nghĩa 12 giờ theo AM/PM không phù hợp ở 2 điểm 12:00 trưa và 12:00 khuya.Giải pháp tuyệt đối nhất là dùng hệ 24 giờ bắt đầu từ 00:00. Còn một giải pháp khác cho hệ 12 giờ tuy "hơi rườm rà" nhưng rất chính xác, đó là 12:00 trưa, 12:00 khuya cuối ngày, và 12:00 khuya đầu ngày (hệ 12 giờ không có truyền thống dùng 00:00!)

Còn giải pháp của Mỹ cho hệ 12 giờ với AM/PM thì lại dựa vào truyền thống "xem 12 giờ là 0 giờ" giống như cách nói "12 giờ rưỡi (12:30)" với ý nghĩa "0 giờ rưỡi (00:30)". Vậy nên 12:00 trưa phải được hiểu là 00:00 giờ trưa, tức đầu giờ chiều, tức 00:00pm, nhưng lại viết 12:00pm! Và tương tự cho 12:00 khuya, được hiểu là 00:00 khuya, tức đầu giờ sáng hôm sau, tức 00:00am, nhưng lại viết 12:00am!
Quy ước có vẻ "ngược đời" này đã làm cho nhiều người Việt Nam gặp rắc rối khi mới gặp nó, vì theo logic tự nhiên thì "11:00am + 1h = 12:00am"!!!

Trong thực tế, người ta lại thường áp dụng giải pháp "tránh đụng tới những điểm nhạy cảm": Dùng 11:55 để chỉ rõ "ngay trước 12:00" và 12:01 để chỉ rõ "ngay sau 12:00". Khi đó 11:55am sẽ thấy rõ là trước 12:00 trưa11:55pm sẽ thấy rõ là trước 12:00 khuya. Nhưng nếu nhầm lẫn một tí thì sẽ tạo hiệu ứng ngược: Nếu 11:55pm (khuya) rõ ràng hơn 12:00am (khuya) thì 12:55pm (trưa) lại dễ lầm hơn 01:00pm (trưa)!

VD: So sánh giữa hệ 12h với hệ 24h:
giữa khuya giữa trưa giữa khuya
24h 00:00 00:01 01:00 ... 11:00 11:55 12:00 12:01 13:00 ... 23:55 24:00
12h 12:00(am/pm?) 12:01am 01:00am ... 11:00am 11:55am 12:00(am/pm?) 12:01pm 01:00pm ... 11:55pm 12:00(am/pm?)
12h quy ước Mỹ 12:00am 12:01am 01:00am ... 11:00am 11:55am 12:00pm 12:01pm 01:00pm ... 11:55pm 12:00am
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 11:54 AM, Blogger th2tran said:

Trên lý thuyết, định nghĩa AM/PM là đúng như bạn đã nêu, nhưng trên thực tế, ít ra tại Bắc Mỹ nơi tôi đang cư ngụ, người ta vẫn quen hiểu rằng 12pm là giữa trưa và 12am là nửa đêm. :-)

 

- At 7:06 PM, Blogger ComputerBoy said:

> ít ra tại Bắc Mỹ nơi tôi đang cư ngụ, người ta vẫn quen hiểu rằng 12pm là giữa trưa và 12am là nửa đêm. :-)

Đó là một quy ước "kỳ quặc và ngớ ngẩn" nhất đối với người Việt Nam nói riêng (và có lẽ đối với người ngoài Bắc Mỹ nói chung). Nó đã làm tôi bối rối mấy năm về trước, và bây giờ đến lượt sinh viên của tôi gặp vấn đề với những ký hiệu "phi lý rõ ràng" đó. Thực ra đây là bản copy của 1 bài viết tôi đã post lên forum của Moodle (phần mềm hỗ trợ học đường) để giải thích cho những sinh viên đã nổi giận khi "chưa đến deadline mà đã ... dead-link". Số là deadline là 12:55(/24h), nhưng Moodle lại ghi theo hệ 12h thành "12:55pm"

 

- At 7:32 PM, Blogger ComputerBoy said:

Anh Hải xem trên Wikipedia đi, tôi thấy Canadian Press (và cả NIST) cũng dùng noon với midnight thay cho "12:00pm" với "12:00am" mà!?

 

- At 12:50 PM, Blogger NHACF.COM said:

Lâu rùi mới ghé thăm blog của bạn. ^_^
Mời bạn nghe nhạcnhacf.com (2.0) mới cập nhật thêm nhiều bài hát, và sửa lại nhanh hơn, nhacf trang nghe nhạc miễn phí pro.
Chúc blog của bạn có thêm nhiều người ghé thăm và ngày càng hay hơn.. Thân!

 

- At 1:10 AM, Anonymous lylan43 said:

Tôi là một bà già Bắc kỳ, mà dân Bắc kỳ thì bạn biết đấy, kể cả giáo sư, tiến sĩ, khối người vốn tiếng Anh hơi mỏng (đấy là nói lịch sự một chút). Tôi cũng không ngoại lệ. Vì vậy cũng cứ chấp nhận những gì mà người ta chấp nhận ví như 12am là 12 giờ đêm...
Đấy là hậu quả của nền GD XHCN mà chúng tôi được tiếp thu.
blog của ban có nhiều bài rất thú vị ngưng với một bà già U70 như tôi thì đọc chữ trắng trên nền xanh hơi khó vì không quen

 

- At 11:17 PM, Blogger swim3051989 said:

bạn tìm hiểu cái này cũng hay đó.

 

Monday, May 10, 2010 >>>>


Chủ Nhật - Ngày của Chúa - Ngày của Trời


Latina: dies Solis / dies Domini, dies Lunae, dies Martis, dies Mercurii, dies Iovis, dies Veneris, dies Saturni
Français: Dimanche, Lundi, Mardi, Mercredi, Jeudi, Vendredi, Samedi
English: Sunday, Monday, Tuesday, Wednesday, Thursday, Friday, Saturday
日本語: 日曜日、月曜日、火曜日、水曜日、木曜日、金曜日、土曜日
中文: 星期日、星期一、星期二、星期三、星期四、星期五、星期六
Tiếng Việt: Chủ nhật, Thứ Hai, Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**

- At 12:24 AM, Blogger NHACF.COM said:

This comment has been removed by a blog administrator.

 

- At 11:45 AM, Blogger th2tran said:

Nếu đã là "Ngày của Chúa" thì lẽ ra phải gọi là "Chúa Nhật" thay vì "Chủ Nhật" chớ nhỉ. :-)

 

- At 6:48 PM, Blogger ComputerBoy said:

&lt lẽ ra phải gọi là "Chúa Nhật" thay vì "Chủ Nhật"

Anh Hải cứ đọc nhanh chữ "Chúa Nhật" xem, không phải ra "Chú Nhật", hay "Chủ Nhật" sao ;). Theo mẹ tôi thì ngoài yếu tố thay đổi âm đọc, còn có thể hiểu là "ngày của Chủ Nhân" - "day of the Master" - "day of the LORD".

 

- At 2:00 PM, Blogger Thành viên nhóm quản trị said:

Theo tôi, Chúa Nhật là đẹp rồi :) rất vui khi được ghé thăm blog bạn!

--
http://dacbietthuvi.net

 

- At 1:33 PM, Blogger tonvantriet said:

Vì sao gọi là ngày "Chúa Nhật"? Vì đó là ngày Chúa nghỉ ngơi [theo Kinh thánh] sau sáu ngày làm việc cực nhọc. Va hôm nay chúng ta cũng được nghỉ ngơi như Chúa ngày xưa vậy !
Còn gọi là "Chủ nhật" thì không đúng. Vì ngày thứ Hai (Monday)là ngày đầu tuần...bắt đầu công việc; nó làm chủ trong suốt cả tuần (6 ngày) làm việc...còn ngày Chúa Nhật chỉ là ngày relax !!!

 

- At 7:40 PM, Blogger kiếm tiền 24 giờ said:

blog hay quá

 

Monday, January 04, 2010 >>>>


ひとりじゃないから

僕は 母さんの顔をまだ 見たことがない、
だけど どんな時も優しさ感じている。
僕は 父さんの顔もまだ 見たことがない、
だけど どんな時も温もり感じてる。
時どき 産まれてきたこと ゴメンネと思うけれど・・・

聞こえてるよ! 聞こえてるよ!
手のひらに心に。
見えているよ! 見えているよ!
涙も笑顔も。

そうさ ひとりじゃないから ・・・

いつか 野に咲くタンポポの花 指に触れた、
そっと 母さんに包まれた気がしたよ。
いつか ガジュマルの木にもたれ 耳を当てた、
そっと 父さんの思いに気付いたよ。
ホントは 産んでくれたこと ありがとうと思ってるよ !!!

元気でいて! 元気でいて!
いつまでもいつでも。
強くなるよ! 強くなるよ!
自分を信じて!!!

きっと ひとりじゃないから 。

> YouTube で聞く。
↑top↑   ↑current posts↑   ↑archives↑

**Post a Comment**



This is the home page of "CreatZy Notes" BLog.
That means there are only 20 newest posts here.
If you would like to read more, please visit the monthly archives.

Hints:
  - Look at the bottom of each post for more info: author, archive, comment*
  * (Only) if the author permit commenting, you can write comments and/or read comments of other ones!
  - This BLog uses the UNICODE encode, means that you can freely write down in your own language. (Note: Sometime, if you see the characters gone wield, just "refresh" the page!)

Word looking up functions:
This page is powered up by installing the 3 dictionaries English-Vietnamese & English-English & FOLDOC(computer science) of Vdict, so just try it using following 2 methods.

  1. Hold Ctrl and Right click on the word you want to look up. However this method allows you to look up single word only.
  2. Select the word(s) and press Ctrl-Shift-A to look up. If you want to look for combined words with spaces or other characters in between just use this method.

This page is powered by Blogger.     The word looking up function of this page is enabled by Vdict.