Sunday, January 15, 2012

Những mẩu chuyện Phá chấp

1. Núi chẳng dời thì ta dời!
núi dời...
Một ngày nọ đám đệ tử ham thích thần thông hỏi sư phụ:
- Đệ tử: Thầy ơi, thầy chỉ tụi con thuật di sơn đảo hải (dời non lấp biển) đi.
- Sư phụ: Được, vậy các con hãy đứng đây, chú tâm nhìn vào ngọn núi đằng kia... Thầy sẽ làm cho nó xích lại gần ta.
Đám đệ tử tập trung dòm núi suốt 3 ngày 3 đêm mà chẳng thấy có tác dụng gì cả,... khi thấy sư phụ từ trong nhà thong thả đi ra thì liền nhao nhao lên:
- Đệ tử: Thầy ơi, sao chẳng thấy ngọn núi đó động đậy gì cả vậy?
- Sư phụ: Vô dụng, vô dụng! Các con tu tập bao lâu rồi mà vẫn còn chấp cái ngọn núi!?!
- Đệ tử: Dạ chúng con không hiểu ạ.
- Sư phụ: Vậy thì đi theo ta, ta sẽ chỉ cho thấy.
Sau khi dẫn đám đệ tử cố chấp đến chân núi, sư phụ dừng lại bảo:
- Sư phụ: Các con đã thấy núi xích lại gần ta chưa?
- Đệ tử: Dạ gần, nhưng đó là do Thầy đi đó chứ...
- Sư phụ: Cố chấp, cố chấp! Chẳng phải là núi không thể dời đi, nhưng để dời nó đi một li phải tốn công gấp tỉ lần ta đi tới nó. Vậy sao cứ phải cố chấp vào việc núi dời chi vậy?!


2. Chân lý tuyệt đối là cái lý có chân!

Hôm nọ, một đệ tử thích lôgic hỏi sư phụ:
- Đệ tử: Thưa thầy, con tu tập bao lâu rồi mà vẫn chưa tìm ra được cái chân lý tuyệt đối! :(
- Sư phụ: Vậy từ đó giờ con có thấy cái gì là hoàn toàn đúng không thể chối cãi được không?
- Đệ tử: Dạ có.
- Sư phụ: Con thử kể một cái như vậy ra xem.
- Đệ tử: Dạ, ví như chuyện sanh-tử, không có ai sinh ra đời rồi mà không chết đi cả.
- Sư phụ: Vậy đó chính là chân lý rồi đó thôi.
- Đệ tử: Nhưng thưa Thầy, chân lý đó chưa là tuyệt đối, vì có người nói là có thể trường sinh bất lão. Thậm chí có người còn đưa ra bằng chứng về một người sống suốt mấy ngàn năm nay vẫn chưa chết.
- Sư phụ: Vậy con có tin không?
- Đệ tử: Dạ con không tin, nhưng không có cách nào phản bác họ được.
- Sư phụ: Con tin, tức đó là chân lý của con vậy.
- Đệ tử: Dạ thưa... Nếu chỉ là chân lý của con thì sao gọi là tuyệt đối được ạ?!
- Sư phụ: Cố chấp! Cái "chân lý tuyệt đối" con tìm chẳng qua chỉ là cái lý có chân mà thôi!
- Đệ tử: Dạ, xin thầy giảng cho con được rõ hơn ạ.
- Sư phụ: Này nhé, ta có thể đưa ra một chân lý khác mà nhiều người chấp nhận hơn, và cho đến hết đời này con cũng không tìm ra được ai phản đối nó cả, nhưng đó cũng chẳng thể tuyệt đối như con muốn được. Chân lý là sản phẩm của con người, là phát biểu của con người về thế giới, tất phải phụ thuộc vào người / nhóm người phát biểu nó. Hễ khi nào con còn chấp vào hai chữ "tuyệt đối" thì chẳng bao giờ con tìm ra được chân lý, hoặc là chúng nó phải có chân để chạy đi từ người này qua người khác, từ quan điểm này qua quan điềm khác vậy.

12 comments:

THƯƠNG THƯƠNG said...

Câu chuyện khá thú vị, tăng thêm phần hiểu biết'

kiemmadocco said...

bài có ý nghĩa

Anonymous said...

"Chân lý là sản phẩm của con người, là phát biểu của con người về thế giới, tất phải phụ thuộc vào người / nhóm người phát biểu nó." ĐÚNG 100% !
*- Chân lý của bên này dãy núi không phải chân lý của bên kia.
*- Chân lý của KIẾP-NGHIỆP-LUÂN HỒI-NIẾT BÀN không phải chân lý của LINH HỒN-THƯỢNG ĐẾ-THƯỞNG PHẠT- THIÊNG ĐÀNG !
Cảm ơn tác giả.

ht said...

Rất thú vị ! Một câu chuyên nhỏ mà là bài học lớn ! Rất cảm ơn bạn !

sachikami said...

Cam on pai post cua ban!

CUONG THINH PHUC CO. LTD said...

bài viết hay ! thanks

Viễn Tín said...

tuyệt! chân lý hay. Thay đổ màu giao diện nha bạn , góp ý chút. hihiih

Tuan Quoc Bui said...

Nhân nói chuyện chân, xin góp chuyện có chữ chân.
Thày: Ta vẫn thường nói:"chân thật" và "chân tình". Vậy các trò hãy phân biệt "chân thật" và "chân tình" giống nhau, khác nhau thế nào?
Trò:????
Thày: "Chân thật" và "chân tình" đều là chân, nhưng "chân tình" nằm giữa 2 cái "chân thật"!
Trò: Thế mới thậtlà thầy

MTAC said...

hay! :)

tieudao said...

Câu chuyên hay thật . Cho phép mình copy nhé . Cảm ơn !

ComputerBoy said...

Chào tieudao và mọi người!

Ai cũng có quyền tự do copy nội dung blog này, chỉ cần dẫn nguồn (giữ tên tác giả và nếu được thì xin đường dẫn đến bài đăng gốc) là được.

Ngay như trên blog này mình cũng có trích dẫn hoặc copy nhiều bài viết ở trang web khác nhưng đều có dẫn nguồn kèm theo link liên kết đến các trang đó.

vn.@nh said...

Bài thật thâm trầm.
Tôi đã mạo muội chuyển bài này về Blog của tôi cùng với đường link và lời cảm ơn tác giả.
blogspot.com/tonvantriet