Phần 3. TRỞ VỀ MẶT ĐẤT: Nghệ Thuật Thực Hành Phụng Sự Để “Không Chết Chùm”
(Tiếp theo Phần 2. TỪ “THƯƠNG” ĐẾN “PHỤNG SỰ”: Hành Trình Bóc Tách Bản Ngã & Dấn Thân ) Chúng ta đã nói về đích đến tối hậu của Tình thương và Phụng sự: sự tan biến của ranh giới, trạng thái “vô ngã” hoàn toàn nơi vạn vật cùng thở chung một nhịp. Thế nhưng, giữa Chân lý tuyệt đối (Đồng nhất thể) và Thực tại tương đối (con người vật lý / tâm lý hiện tại của chúng ta) là một khoảng cách khổng lồ. Nếu vội vã lấy cái tuyệt đối để áp dụng một cách ngây ngô vào thực tại, người dấn thân rất dễ rơi vào ảo tưởng, kiệt quệ, và cuối cùng là “chết chùm” cùng với những người mình đang cố gắng cứu giúp. Phụng sự chân chính đòi hỏi một trái tim nóng, nhưng đồng thời cũng cần một cái đầu cực kỳ lạnh và một nền tảng thực hành vô cùng sắc bén. 1. Ảo Tưởng “Vô Ngã Ngay” (Spiritual Bypassing) Có một cái bẫy mang tên “đi tắt tâm linh” (Spiritual Bypassing). Đó là khi một hành giả vừa nghe về triết lý “Tất cả là Một”, liền vội vã đập bỏ mọi ranh giới bảo vệ của cái Tôi. Họ lao vào vùng đau khổ tột...