Links
- BLOGGER
- Home page
- edit this BLog
- ---------------
- CreatZy IT Notes
- CreatZy Physics Notes
- Nhai
- CreatZy Links
- ---------------
- Vietnamese Google
- Japanese Google
- Vdict
Site feeds
Friends
- Kong Junior's World
小剛剛旅行世界•Œ - Thanh Hai Tran's Web Log
- Độc Cô Quái Khách 2.0
- Hai Ngo's Ling BLog
- Nobita's BLog
- LẶN BIỂN - SCUBA - FREE DIVE
- BIANCHII Fame World Blog
Fun stuff
Archives
- February 2004
- March 2004
- April 2004
- May 2004
- June 2004
- July 2004
- August 2004
- October 2004
- December 2004
- February 2005
- March 2005
- May 2005
- July 2005
- August 2005
- September 2005
- November 2005
- December 2005
- January 2006
- February 2006
- June 2006
- July 2006
- August 2006
- October 2006
- November 2006
- January 2007
- February 2007
- April 2007
- May 2007
- July 2007
- September 2007
- December 2007
- January 2008
- February 2008
- March 2008
- June 2008
- October 2008
- November 2008
- December 2008
- January 2009
- February 2009
- June 2009
- August 2009
- September 2009
- October 2009
- November 2009
- December 2009
- January 2010
- May 2010
- June 2010
- August 2010
- September 2010
- December 2010
- February 2011
- March 2011
- August 2011
- September 2011
- November 2011
- December 2011
- January 2012
<<Home
Tuesday, August 30, 2011 >>>>
Bình Châu - Hồ Cốc/Tràm - Long Hải - Vũng Tàu - Côn Đảo - Rừng Sác - Sài Gòn
Một chuyến đi "tuần lẻ một ngày", một cung đường vòng không cán lại vết xe cũ, một chuyến đi hoành tráng đầu tiên của con ngựa không khói với những trải nghiệm và cảnh sắc tuyệt vời. Không phải nói nhiều, bởi mình đã nói quá nhiều trên Phượt.com rồi. Chỉ có một kinh nghiệm sau chuyến đi, đó là thời gian tổng kết và post bài còn lâu hơn thời gian đi: Chỉnh sửa, sắp xếp và comment hình thì gần như 1 ngày on-road, 1 ngày off-road (nếu cố gắng thì cũng chỉ rút được thành 2/1 là cùng); Soạn hình xong thì đến soạn và post bài với tỉ lệ on/off-road là 2/1; Cộng thêm thời gian dưỡng bệnh, thời gian đệm, làm việc khác, v.v. nữa thế là đúng 2 tuần sau (hôm nay) mình mới hoàn thành công cuộc xử lý hậu kỳ (off-road).
Không nói về bên ngoài nữa, bây giờ nói về trải nghiệm bên trong của mình. Trước hết là sự kỳ diệu của cơ thể. Mình đã không thể tưởng tượng nổi là một chặng đường 160km với đủ kiểu lên đèo xuống dốc, đường đá sỏi, đường rừng cao su,... đã được vượt qua với tốc độ không hề thua kém bình thường... sau một đêm không ngủ! Chỉ có một phản ứng duy nhứt, đó là mắt phải của mình đã đổ ghèn liên lục trong suốt chuyến, nhiều khi che lấp cả con mắt.
Về lặn vo thì mình cũng đã trải nhiệm rất nhiều các kỹ thuật lẫn vấn đề trong việc cân bằng tai. Ngày đầu tiên ở bãi Ông Đụng, tuy viêm họng đến tắc tiếng rồi nhưng vẫn chưa có đàm nên lần đầu thử nghiệm chiêu "nuốt" không dùng tay mà thành công ngoài sức tưởng tượng. Cộng với chiêu xả bớt nửa phổi, mình đã xuống đáy một cách thoải mái đến bất ngờ. Đêm hôm đó ra đờm. Thế là ngày thứ hai ở bãi Đầm Trầu mình đã trải nghiệm đủ vấn đề do ống Eustachian bị nghẹt, từ không cân bằng nổi bằng Valsalva maneuver đến thông tai phải nghẹt tai trái. Và ngày thứ 3 bớt đờm nên lặn được ở bãi Cát Lớn - Hòn Bảy Cạnh, nhưng chiêu "nuốt" thì vẫn vô hiệu.
À, còn một trải nghiệm nữa, đó là về hơi thở. Ngày trước mình hít mũi đầy ngực thở miệng, rồi đến hít mũi đầy bụng thở miệng. Còn bây giờ thì mình hít mũi đầy bụng thở ra bằng mũi luôn. Cả chuyến đi, từ đạp xe đến lội bộ leo dốc mình đều thở thế thấy hiệu quả hơn, đỡ bị say hơn, và không bị khô họng nữa.
Không nói về bên ngoài nữa, bây giờ nói về trải nghiệm bên trong của mình. Trước hết là sự kỳ diệu của cơ thể. Mình đã không thể tưởng tượng nổi là một chặng đường 160km với đủ kiểu lên đèo xuống dốc, đường đá sỏi, đường rừng cao su,... đã được vượt qua với tốc độ không hề thua kém bình thường... sau một đêm không ngủ! Chỉ có một phản ứng duy nhứt, đó là mắt phải của mình đã đổ ghèn liên lục trong suốt chuyến, nhiều khi che lấp cả con mắt.
Về lặn vo thì mình cũng đã trải nhiệm rất nhiều các kỹ thuật lẫn vấn đề trong việc cân bằng tai. Ngày đầu tiên ở bãi Ông Đụng, tuy viêm họng đến tắc tiếng rồi nhưng vẫn chưa có đàm nên lần đầu thử nghiệm chiêu "nuốt" không dùng tay mà thành công ngoài sức tưởng tượng. Cộng với chiêu xả bớt nửa phổi, mình đã xuống đáy một cách thoải mái đến bất ngờ. Đêm hôm đó ra đờm. Thế là ngày thứ hai ở bãi Đầm Trầu mình đã trải nghiệm đủ vấn đề do ống Eustachian bị nghẹt, từ không cân bằng nổi bằng Valsalva maneuver đến thông tai phải nghẹt tai trái. Và ngày thứ 3 bớt đờm nên lặn được ở bãi Cát Lớn - Hòn Bảy Cạnh, nhưng chiêu "nuốt" thì vẫn vô hiệu.
À, còn một trải nghiệm nữa, đó là về hơi thở. Ngày trước mình hít mũi đầy ngực thở miệng, rồi đến hít mũi đầy bụng thở miệng. Còn bây giờ thì mình hít mũi đầy bụng thở ra bằng mũi luôn. Cả chuyến đi, từ đạp xe đến lội bộ leo dốc mình đều thở thế thấy hiệu quả hơn, đỡ bị say hơn, và không bị khô họng nữa.
↑top↑ ↑archives↑
There are/is 0 comment(s) on this post.
**Post a Comment**
<<Archive
<<Home
Previous posts:
- Từ Trung dung Ngũ luân đến Thái cực Tam cương Tam ...- Cà phê, chưa bao giờ có lợi cho mình!
- Tinh thần và Văn hoá Nhật Bản trong Thảm hoạ 11/3/...
- Nông Trường Sông Hậu, Huyền thoại, Anh hùng, Vụ án...
- Người mù học lặn!
- "Chỉ vì không nhìn thấy đích!"
- Côn Đảo Diving
- The Overflowing Point
- Kỹ nữ đa tình "đi tu"
- Bánh xe trên những Dặm đường