Monday, June 29, 2009

Khai trương Chiến mã, du ngoạn Cần Thơ - Sài Gòn




Hồi tháng 5 vừa rồi, mình vừa rinh con ngựa sắt Asama từ Martin107(màu đỏ, kô phải xám) về, thì đã khai trương ngay bằng chuyến về quê Cần Thơ thăm mẹ và bạn bè. Lộ trình khá đơn giản, nhưng vì lần đầu chưa có kinh nghiệm nên còn nhiều thứ không suôn sẻ. Ví dụ như chuyến xuống CT thì "giấu" máy ảnh kỹ quá nên không có chụp hình lưu niệm được! Chỉ có chuyến quay trở lên SG mới có kinh nghiệm hơn với nhiều hình ảnh đáng nhớ.
(Nếu khung bên phải không hiện ra slideshow, bạn hãy thử refresh trang web xem.)

Chuyến Về Cần Thơ


Trước khi đi, tra bản đồ xong dự tính nghỉ ở 3 điểm Bến Lức, Trung Lương, và Vĩnh Long, tức là sau mỗi chặng khoảng 40~60km thì nghỉ một lần. Cái này tương đối hợp lý, nhưng phần ước tính tốc độ ~30km/h thì sai bét: trong thành phố, ở cự ly ngắn thì đi khoảng 30km/h là chuyện thường nhưng khi lên đường trường thì... (sau 2 lần chết giấc mới nhận ra là) giữ khoảng 25km/h là tốt nhất! Đoạn đầu tiên, bám chỉ tiêu 30km/h đến qua cầu Bến Lức một đoạn thì chết thẳng cẳng! Lại còn thêm cái đoạn trong Bình Chánh xe kẹt hằng mấy cây số, khói bụi, lầy lội đã làm mình mất quá nhiều sức nữa, nên ra tới đây, mình còn kịp đặt cái lưng lên võng là may mắn lắm rồi. Thức dậy, tiếp tục đổ sức trâu bò ra đo tốc độ, nhưng chẳng hiểu sao không thể lên 30km/h nữa, có khi mệt chỉ được 20km/h thôi... rồi hụt hơi, ớn lạnh, rồi chết lần 2... còn cách Trung Lương một khoảng khá xa! Thức dậy thì trời đã về chiều, mình đã bình tĩnh hơn, và lên xe đạp từ từ... Vừa đạp vừa xem xét, mình thấy quan trọng là hít thở đều và sâu, còn tốc độ thì không phải quan tâm nữa! Hai chặng trước vì quá chú ý tốc độ nên không ổn định được hơi thở, cảm giác hụt hơi, ớn lạnh là hậu quả của việc thiếu ôxy. Khi hít thở đều đặn phối hợp với cử động cổ "hít vào ngẩng lên, thở ra thả lỏng" thì tốc độ tự nhiên ổn định ở khoảng 25km/h.

Qua Cai Lậy hơn chục cây thì trời đã xế chiều, mình dừng chân nghỉ mệt một cách bình tĩnh hơn nhiều so với 2 lần trước. Ngủ dậy, ăn cơm xong thì trời đã tối mịt, lại còn chuyển mưa dông ầm ầm. Người ta bảo "ngủ lại đây đi", nhưng đâu có được! Tiếp tục hành trình với con ngựa sắt một cách bình thản ở tốc độ 25km/h cho đến khi trời đổ mưa. Tháo đồng hồ ra cất, mặt áo mưa vào, đi tiếp. Nhưng đến lúc còn cách cầu Mỹ Thuận khoảng 10km thì trời nổi dông, gió to quá không thể đi tiếp được, đành phải tạt vô quán café nghỉ chân. Ở đó có em tiếp viên mới vào làm nên hăng hái ra nói chuyện làm quen với khách: "Tối nay nhờ trời mưa mà quán em đắt khách..." Hê hê! Ngồi chơi khoảng 1 tiếng thì trời tạnh mưa, mình lên đường đi tiếp. Đến giữa cầu Mỹ Thuận thì đứng lại hóng gió, ngắm cảnh, nhưng trời tối đen, cũng chẳng thấy gì :(. Vừa thả dốc cầu Mỹ Thuận được một đoạn, chưa đã chân thì trời lại nổi ghen, xối nước mưa xuống đầu mình! Nhưng mình đâu có sợ, mặc áo mưa vào, đi tiếp.

Qua Vĩnh Long thì thấy mừng vì đoạn đường từ VL về CT đang mở rộng, phẳng lì, rộng thênh thang... Nhưng nào ngờ, mình lại không tài nào địch nổi con gió ngược thổi phần phật vào mặt, tốc độ chỉ khoảng 20km/h. Dù thế, chỉ cần giữ hơi thở ổn định là còn đi được tốt mặc cho tốc độ bị hạn chế! (Sau này mình mới biết con gió ngược đó là hậu quả của sự "tự do": đường rộng và vắng.) Về đến CT thì đã 1 giờ khuya. Mẹ ngủ rồi, mình cũng phải ngủ thôi Zzzz.

Chuyến Lên Sài Gòn


Chuyến này thì có kinh nghiệm hơn nhiều, chuẩn bị kỹ càng hơn: giắt máy ảnh ở khoang ngoài cùng cho dễ lấy, xuất phát từ sáng sớm tinh mơ. Ra khỏi nhà từ lúc 5 giờ rưỡi, đạp xe bay bay (30km/h) trên đại lộ 3/2 ra bến phà. Lúc dừng lại ở đèn đỏ, thấy gió thổi ập vào lưng áo thì biết là mình đang xuôi gió! Lên phà, trông qua bến bắc, thấy cảnh bình minh đẹp quá nên không thể không chộp lấy vài pô. Qua Vĩnh Long, thuận buồm xuôi gió, cứ xơi xơi 30km/h mà cuốc... bỗng dưng đùng một cái, kẹt xe! Sao tự dưng lại kẹt xe giữa quốc lộ thế này? Nghe ngóng bà con bàn tán một hồi mới biết thế này: đầu tiên là đụng xe, sau đó thì xe cấp cứu đến nhưng lại chết máy giữa đường, còn ngay ngã ba chợ, dưới dốc cầu nữa, thế là kẹt thôi! Khi mình mới tới thì phía trước chỉ kẹt một đoạn, thế mà 10 phút sau thì bà con công nhân đi làm, mấy em nhỏ đi học, rồi kẻ đi chợ, người đi buôn đủ loại dồn lại kẹt cứng cả cây số. Xe kẹt kín đường mà chẳng thấy anh CSGT nào cả! Hồi lâu sau mới thấy một anh ra chỉ chỉ trỏ trỏ chơi chơi thôi :D. Được 20 phút thì thông xe, mình lên đường thẳng tiến Tiền Giang.

IMG:Đường dành riêng cho xe đạp!
Đến bờ sông Tiền thì đã thấy bóng dáng cầu Mỹ Thuận. Mình thấy rõ cái bảng hiệu "đường dành riêng cho xe đạp" ở bên lề đường mình đang đi, thế mà lại có mấy chú coureur đang nghênh ngang đạp xe ở ngoài kia. Mặc kệ, mình cứ từ từ bò lên cầu với tốc độ 13km/h. Hiển nhiên là lần này phải chụp cho thoả thích rồi! Trong cái quang cảnh thênh thang đất trời, mênh mông sóng nước, mình lại ấn tượng nhất một chiếc xuồng rau đang lênh đênh giữa dòng! (Xem hình đó, bạn nhớ dùng cái kính loupe ở góc trên bên phải để phóng đại lên mới thấy rõ chiếc xuồng.) Đến Cai Lậy, mình tìm ghé chân vào một quán võng khá vắng vẻ và có bóng cây trứng cá mát rượi. Uống nước xong, đi ra đằng sau thì thấy cả một khung trời xanh tươi mát dịu ngay trước mắt. Quả là tuyệt vời trong cái nắng gắt cháy da này! Mãi mê ngắm cảnh quá mà đến giờ đi lúc nào không biết :D. Lúc dòm ra ngoài lộ thì mới biết là mình đang ở ngay chiến tích Ấp Bắc nổi tiếng ;).

Đến địa phận Tân An, mình rẽ sang "đường tránh thị xã Tân An" để thử xem cái "tự do" ngoài đó nó ra thế nào (vì hồi chuyến về CT, mình đã được thưởng thức cái tấp nập, lộn xộn của tx này rồi)... Ai ngờ, cái giá của "tự do" chẳng rẻ tí nào! Mình còng lưng đạp cũng chỉ lên 25km/h là cùng, còn bình thường thì ở mức 23km/h. Khi quay về QL1A, mình bắt được ngay cái luồng gió xa lộ, lập tức trở lại 27~30km/h như thường. Nhưng qua tx. Tân An 4km thì cũng đã thấm mệt, nên mình kiếm quán võng nghỉ chân... nhưng lại chẳng thấy cái bóng mát nào :(. Đúng là lên gần Xì Goòng có khác :D. Cuối cùng thì cũng ghé tạm một nơi nào đó. Sau đó thì thẳng tiến thành đô. Tưởng thế là xong rồi, đường di xuôi gió, không mưa, không mệt, cũng còn khá sớm, mới có 2 giờ chiều. Ai ngờ đâu, đi suốt 160 cây số từ dưới quê lên thì không sao, mà chỉ có 20 cây số đường QL1A trước khi tới nhà mình lại biến mình cùng con chiến mã trở nên lấm lem bùn đất còn hơn trên núi mới về nữa! :~

Số liệu thống kê của đồng hồ xe đạp


về CT lên SG
Average (km/h) 20.7 24.9
Max (km/h) 40.1 49.9
Distance(km) 185 180
Time(h) 9 7.2

No comments: