<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598</id><updated>2012-01-29T12:15:44.767+09:00</updated><title type='text'>CreatZy Notes</title><subtitle type='html'>Just for some CreatZy notes from the net.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>152</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-5141182661793913052</id><published>2012-01-15T02:45:00.012+09:00</published><updated>2012-01-15T04:53:58.137+09:00</updated><title type='text'>Những mẩu chuyện Phá chấp</title><content type='html'>&lt;b&gt;1. Núi chẳng dời thì ta dời!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-VFbnvZWC5oQ/TxHWLUsMOVI/AAAAAAAACl4/XjRpxMp5PhE/s1600/moveMount1.jpg" title="núi dời..."&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 233px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-VFbnvZWC5oQ/TxHWLUsMOVI/AAAAAAAACl4/XjRpxMp5PhE/s320/moveMount1.jpg" border="0" alt="núi dời..."id="BLOGGER_PHOTO_ID_5697570493621352786" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ đám đệ tử ham thích thần thông hỏi sư phụ:&lt;br /&gt;- Đệ tử: Thầy ơi, thầy chỉ tụi con thuật di sơn đảo hải (dời non lấp biển) đi.&lt;br /&gt;- Sư phụ: Được, vậy các con hãy đứng đây, chú tâm nhìn vào ngọn núi đằng kia... Thầy sẽ làm cho nó xích lại gần ta.&lt;br /&gt;Đám đệ tử tập trung dòm núi suốt 3 ngày 3 đêm mà chẳng thấy có tác dụng gì cả,... khi thấy sư phụ từ trong nhà thong thả đi ra thì liền nhao nhao lên:&lt;br /&gt;- Đệ tử: Thầy ơi, sao chẳng thấy ngọn núi đó động đậy gì cả vậy?&lt;br /&gt;- Sư phụ: Vô dụng, vô dụng! Các con tu tập bao lâu rồi mà vẫn còn chấp cái ngọn núi!?!&lt;br /&gt;- Đệ tử: Dạ chúng con không hiểu ạ.&lt;br /&gt;- Sư phụ: Vậy thì đi theo ta, ta sẽ chỉ cho thấy.&lt;br /&gt;Sau khi dẫn đám đệ tự cố chấp đến chân núi, sư phụ dừng lại bảo:&lt;br /&gt;- Sư phụ: Các con đã thấy núi xích lại gần ta chưa?&lt;br /&gt;- Đệ tử: Dạ gần, nhưng đó là do Thầy đi đó chứ...&lt;br /&gt;- Sư phụ: Cố chấp, cố chấp! Chẳng phải là núi không thể dời đi, nhưng để dời nó đi một li, ta phải tốn năng lượng gấp tỉ lần ta đi tới nó. Vậy sao cứ phải cố chấp vào việc núi dời chi vậy?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2. Chân lý tuyệt đối là cái lý có chân!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-XG9rHUbokiI/TxHay-6cD6I/AAAAAAAACmE/5FAm7qCHrxA/s1600/brain%2Bcopy.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-XG9rHUbokiI/TxHay-6cD6I/AAAAAAAACmE/5FAm7qCHrxA/s320/brain%2Bcopy.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5697575573016809378" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hôm nọ, một đệ tử thích lôgic hỏi sư phụ:&lt;br /&gt;- Đệ tử: Thưa thầy, con tu tập bao lâu rồi mà vẫn chưa tìm ra được cái chân lý tuyệt đối! :(&lt;br /&gt;- Sư phụ: Vậy từ đó giờ con có thấy cái gì là hoàn toàn đúng không thể chối cãi được không?&lt;br /&gt;- Đệ tử: Dạ có.&lt;br /&gt;- Sư phụ: Con thử kể một cái như vậy ra xem.&lt;br /&gt;- Đệ tử: Dạ, ví như chuyện sanh-tử, không có ai sinh ra đời rồi mà không chết đi cả.&lt;br /&gt;- Sư phụ: Vậy đó chính là chân lý rồi đó thôi.&lt;br /&gt;- Đệ tử: Nhưng thưa Thầy, chân lý đó chưa là tuyệt đối, vì có người nói là có thể trường sinh bất lão. Thậm chí có người còn đưa ra bằng chứng về một người sống suốt mấy ngàn năm nay vẫn chưa chết.&lt;br /&gt;- Sư phụ: Vậy con có tin không?&lt;br /&gt;- Đệ tử: Dạ con không tin, nhưng không có cách nào phản bác họ được.&lt;br /&gt;- Sư phụ: Con tin, tức đó là chân lý của con vậy.&lt;br /&gt;- Đệ tử: Dạ thưa... Nếu chỉ là chân lý của con thì sao gọi là tuyệt đối được ạ?!&lt;br /&gt;- Sư phụ: Cố chấp! Cái "&lt;b&gt;chân lý tuyệt đối&lt;/b&gt;" con tìm chẳng qua &lt;i&gt;chỉ là &lt;b&gt;cái lý có chân&lt;/b&gt; mà thôi!&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;- Đệ tử: Dạ, xin thầy giảng cho con được rõ hơn ạ.&lt;br /&gt;- Sư phụ: Này nhé, ta có thể đưa ra một chân lý khác mà nhiều người chấp nhận hơn, và cho đến hết đời này con cũng không tìm ra được ai phản đối nó cả, nhưng đó cũng chẳng thể tuyệt đối như con muốn được. Chân lý là sản phẩm của con người, là phát biểu của con người về thế giới, tất phải phụ thuộc vào người / nhóm người phát biểu nó. Hễ khi nào con còn chấp vào hai chữ "tuyệt đối" thì chẳng bao giờ con tìm ra được chân lý, hoặc là chúng nó phải có chân để chạy đi từ người này qua người khác, từ quan điểm này qua quan điềm khác vậy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-5141182661793913052?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/5141182661793913052/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=5141182661793913052' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5141182661793913052'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5141182661793913052'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2012/01/nhung-mau-chuyen-pha-chap.html' title='Những mẩu chuyện Phá chấp'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-VFbnvZWC5oQ/TxHWLUsMOVI/AAAAAAAACl4/XjRpxMp5PhE/s72-c/moveMount1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1600471754169709379</id><published>2011-12-21T01:53:00.021+09:00</published><updated>2011-12-21T04:55:38.405+09:00</updated><title type='text'>My life is a dream, my dreams are alive!</title><content type='html'>&lt;img src="http://www.pspgo1.com/upload/2011-09/110928155240132.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;pre&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;&lt;br /&gt;Yesterday, I dreamt of my life, &lt;br /&gt;         it's so real!&lt;br /&gt;And today, I am still...&lt;br /&gt;         living my dreams&lt;br /&gt;so fabulous and precious&lt;br /&gt;so dangerous and glorious &lt;br /&gt;so like chorus, the chorus of my songs.&lt;br /&gt;In those songs, I sing of the life.&lt;br /&gt;And every day's just a note of the song.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Am I wrong, am I right?&lt;br /&gt;Am I strong, may I cry?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;'S there anybody can tell me why?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;I don't want to know why&lt;/b&gt;, but&lt;br /&gt;&lt;i&gt;I am wrong, &lt;b&gt;and&lt;/b&gt; I am right.&lt;br /&gt;I am strong, &lt;b&gt;still&lt;/b&gt; I am crying.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I cry the days I can't sing&lt;br /&gt;I cry the days I'm down&lt;br /&gt;I cry the days I can't swing&lt;br /&gt;I cry for not moving 'round. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Even now, though immobilized&lt;br /&gt;Even that, still I'm alive&lt;br /&gt;I'm alive, so I'm flying&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I'm flying as I'm living&lt;br /&gt;I'm living as I'm dreaming&lt;br /&gt;I'm dreaming as exploring&lt;br /&gt;&lt;i&gt;I'm exploring, I'm traveling, I'm making all my great journeys&lt;br /&gt;even when I can't go and see&lt;br /&gt;&lt;b&gt;'Cause the life's itself a journey!&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/pre&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.pspgo1.com/upload/2011-09/110928155285942.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1600471754169709379?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1600471754169709379/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1600471754169709379' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1600471754169709379'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1600471754169709379'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/12/my-life-is-dream-my-dreams-are-alive.html' title='My life is a dream, my dreams are alive!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8871056019045599657</id><published>2011-11-13T04:44:00.002+09:00</published><updated>2011-11-13T04:49:48.807+09:00</updated><title type='text'>Meanings of letters in alphabets</title><content type='html'>Ref: &lt;a href="http://www.stipsi.gr/alphabet/index.html"&gt;HISTORY OF GENESIS OF THE GREEK ALPHABET&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8871056019045599657?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8871056019045599657/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8871056019045599657' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8871056019045599657'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8871056019045599657'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/11/meanings-of-letters-in-alphabets.html' title='Meanings of letters in alphabets'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-4979668897864676203</id><published>2011-09-01T12:54:00.005+09:00</published><updated>2012-01-16T20:06:42.965+09:00</updated><title type='text'>Gió đưa cây cải về trời...</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;Ầu ơ...&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Gió đưa cây cải về trời&lt;br /&gt;Rau răm ở lại chịu đời đắng cay!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;Ra Côn Đảo, mình mới cảm nhận được hết cái bi thương của câu ca dao đó. Ngoài ý nghĩa của sự khổ đau khó nhọc trong cảnh chia lìa người thân, câu ca dao còn gắn liền với lòng &lt;b&gt;yêu nước&lt;/b&gt; và sự &lt;b&gt;tiết hạnh&lt;/b&gt; của người phụ nữ nước Nam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tục truyền rằng thuở chúa Nguyễn Ánh bị quân Tây Sơn đánh đuổi, ông đã chạy ra đảo Côn Lôn (đảo chính của Côn Đảo), mang theo vợ con và mớ tàn quân. Để thực hiện ý đồ đánh bại Tây Sơn, ông đã quyết định đưa hoàng tử Hội An (tên tục là &lt;b&gt;Cải&lt;/b&gt;) làm con tin cùng cố đạo Bá Đa Lộc (Pierre Pigneaux) sang Pháp cầu viện. Mẹ của hoàng tử Hội An là bà phi Yến (tên tục là Lê Thị &lt;b&gt;Răm&lt;/b&gt;) hết sức can ngăn, mong chồng đừng làm việc "cõng rắn cắn gà nhà" để người đời chê trách. Chúa Nguyễn Ánh không nghe mà nghi bà có ý thông đồng với Tây Sơn nên tống giam bà vào hang đá ở đảo Côn Lôn Nhỏ (nay tên là Hòn Bà).&lt;/i&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ngay sau đó, quân Tây Sơn truy đuổi tới nơi, Nguyễn Ánh rút chạy về đảo Phú Quốc, bỏ lại bà phi Yến trong hang đá. Lên thuyền, không thấy mẹ đâu, hoàng tử Hội An mới 4 tuổi đã khóc lóc đòi mẹ theo hoặc ở lại với mẹ. Chúa Nguyễn Ánh tức giận cho là đồ phản phúc nên ném hoàng tử xuống biển, xác trôi dạt vào đảo Côn Lôn. Người dân ở đây đem xác cậu chôn cất và lập miếu thờ.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="https://lh6.googleusercontent.com/-RHHxS9roc5Q/Tly3fRYAyTI/AAAAAAAACEs/kYacgI1-0us/s800/IMG_2567.JPG"&gt;&lt;br /&gt;(Miếu Cậu, phía sau là mộ cậu Cải) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Bà phi Yến thì được con vượn bạch và con hắc hổ cứu đem về làng. Bà sống ở làng chăm nom mộ cậu, tưởng đã bình yên... Nhưng trong một dịp lễ trai đàn của làng, bà bị một tên đồ tể giở trò, và bà đã tuẫn tiết để giữ tròn tiết hạnh. Dân làng lập miếu thờ bà bênh cạnh hồ An Hải và hằng năm tổ chức giỗ Bà vào ngày 18 tháng 10 âm lịch.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="https://lh4.googleusercontent.com/-iPW5v7X8-u0/Tly3RM8bcjI/AAAAAAAACDY/QO1qqPL5GTY/s800/IMG_2446.JPG"&gt; &lt;br /&gt;(Bàn thờ bên trong An Sơn Miếu, tức Miếu Bà)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Miếu Bà, bên cánh tả có đề "&lt;i&gt;quốc thái dân an&lt;/i&gt;", bên cánh hữu có đề "&lt;i&gt;phong điều vũ thuận&lt;/i&gt;" (&lt;i&gt;mưa thuận gió hoà&lt;/i&gt;). Người dân ở đây đã mượn cái đức độ của Bà mà cầu sự &lt;b&gt;yên lành&lt;/b&gt; cho nước non bá tánh. Thời thế mà Miếu Bà được đặt là An Sơn Miếu, hồ bên cạnh là hồ An Hải, và biển bên dưới là bãi An Hội vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;___________________________&lt;br /&gt;(*) Đây là một &lt;i&gt;truyền thuyết&lt;/i&gt; của dân Côn Đảo kể sự tích ra đời của một câu ca dao trong dân gian. Không nên lẫn lộn giữa truyền thuyết và hiện thực lịch sử [&lt;a href="http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/tulieu_tacpham.asp?TPID=7382&amp;LOAIID=17&amp;LOAIREF=5&amp;TGID=940"&gt;1&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://blog.yume.vn/xem-blog/vai-nhan-dinh-ve-cau-hat-gio-dua-cay-cai-ve-troi-rau-ram-o-lai-chiu-doi-dang-cay-.ng_huynhmai.35D37755.html"&gt;2&lt;/a&gt;].&lt;br /&gt;(**) Trong dân gian còn có một phiên bản khác của câu ca dao này là "Gió đưa cây cải về trời / Rau răm ở lại chịu &lt;i&gt;lời&lt;/i&gt; đắng cay." Và với dị bản này ("lời" thay cho "đời") thì không thể giải thích bằng sự tích bà Phi Yến này được.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-4979668897864676203?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/4979668897864676203/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=4979668897864676203' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4979668897864676203'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4979668897864676203'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/09/gio-ua-cay-cai-ve-troi.html' title='&lt;i&gt;Gió đưa cây cải về trời...&lt;/i&gt;'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh6.googleusercontent.com/-RHHxS9roc5Q/Tly3fRYAyTI/AAAAAAAACEs/kYacgI1-0us/s72-c/IMG_2567.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-6037264638497726262</id><published>2011-08-30T21:26:00.007+09:00</published><updated>2011-09-04T06:14:14.078+09:00</updated><title type='text'>Bình Châu - Hồ Cốc/Tràm - Long Hải - Vũng Tàu - Côn Đảo - Rừng Sác - Sài Gòn</title><content type='html'>&lt;div style="float:right"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="https://picasaweb.google.com/s/c/bin/slideshow.swf" width="400" height="267" flashvars="host=picasaweb.google.com&amp;captions=1&amp;hl=en_US&amp;feat=flashalbum&amp;RGB=0x000000&amp;feed=https%3A%2F%2Fpicasaweb.google.com%2Fdata%2Ffeed%2Fapi%2Fuser%2Flexuandinhct%2Falbumid%2F5646513407299924241%3Falt%3Drss%26kind%3Dphoto%26hl%3Den_US" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/div&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&gt;Một chuyến đi "&lt;b&gt;&lt;i&gt;tuần lẻ một ngày&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;", một cung đường vòng không cán lại vết xe cũ, một chuyến đi hoành tráng đầu tiên của con &lt;b&gt;&lt;i&gt;ngựa không khói&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; với những trải nghiệm và cảnh sắc tuyệt vời. Không phải nói nhiều, bởi mình đã nói quá nhiều trên &lt;a href="http://www.phuot.com/threads/25048-B%C3%ACnh-Ch%C3%A2u-H%E1%BB%93-C%E1%BB%91c-Tr%C3%A0m-Long-H%E1%BA%A3i-V%C5%A9ng-T%C3%A0u-C%C3%B4n-%C4%90%E1%BA%A3o-R%E1%BB%ABng-S%C3%A1c-S%C3%A0i-G%C3%B2n"&gt;Phượt.com&lt;/a&gt; rồi.&lt;!--&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&gt; Chỉ có một kinh nghiệm sau chuyến đi, đó là thời gian tổng kết và post bài còn lâu hơn thời gian đi: Chỉnh sửa, sắp xếp và comment hình thì gần như 1 ngày on-road, 1 ngày off-road (nếu cố gắng thì cũng chỉ rút được thành 2/1 là cùng); Soạn hình xong thì đến soạn và post bài với tỉ lệ on/off-road là 2/1; Cộng thêm thời gian dưỡng bệnh, thời gian đệm, làm việc khác, v.v. nữa thế là đúng 2 tuần sau (hôm nay) mình mới hoàn thành công cuộc xử lý hậu kỳ (off-road).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nói về bên ngoài nữa, bây giờ nói về trải nghiệm bên trong của mình. Trước hết là sự kỳ diệu của cơ thể. Mình đã không thể tưởng tượng nổi là một chặng đường 160km với đủ kiểu lên đèo xuống dốc, đường đá sỏi, đường rừng cao su,... đã được vượt qua với tốc độ không hề thua kém bình thường... sau một đêm &lt;b&gt;không ngủ&lt;/b&gt;! Chỉ có một phản ứng duy nhứt, đó là mắt phải của mình đã đổ ghèn liên lục trong suốt chuyến, nhiều khi che lấp cả con mắt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về lặn vo thì mình cũng đã &lt;a href="http://lanbien-scuba.blogspot.com/2011/09/freediving-o-con-ao.html"&gt;trải nhiệm&lt;/a&gt; rất nhiều các kỹ thuật lẫn vấn đề trong việc cân bằng tai. Ngày đầu tiên ở bãi Ông Đụng, tuy viêm họng đến tắc tiếng rồi nhưng vẫn chưa có đàm nên lần đầu thử nghiệm chiêu "nuốt" không dùng tay mà thành công ngoài sức tưởng tượng. Cộng với chiêu xả bớt nửa phổi, mình đã xuống đáy một cách thoải mái đến bất ngờ. Đêm hôm đó ra đờm. Thế là ngày thứ hai ở bãi Đầm Trầu mình đã trải nghiệm đủ vấn đề do ống Eustachian bị nghẹt, từ không cân bằng nổi bằng Valsalva maneuver đến thông tai phải nghẹt tai trái. Và ngày thứ 3 bớt đờm nên lặn được ở bãi Cát Lớn - Hòn Bảy Cạnh, nhưng chiêu "nuốt" thì vẫn vô hiệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À, còn một trải nghiệm nữa, đó là về hơi thở. Ngày trước mình hít mũi đầy ngực thở miệng, rồi đến hít mũi đầy bụng thở miệng. Còn bây giờ thì mình &lt;i&gt;hít mũi đầy bụng &lt;b&gt;thở ra bằng mũi&lt;/b&gt; luôn&lt;/i&gt;. Cả chuyến đi, từ đạp xe đến lội bộ leo dốc mình đều thở thế thấy hiệu quả hơn, đỡ bị say hơn, và không bị khô họng nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-6037264638497726262?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/6037264638497726262/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=6037264638497726262' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6037264638497726262'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6037264638497726262'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/08/binh-chau-ho-coctram-long-hai-vung-tau.html' title='Bình Châu - Hồ Cốc/Tràm - Long Hải - Vũng Tàu - Côn Đảo - Rừng Sác - Sài Gòn'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1508931127131263098</id><published>2011-03-28T13:42:00.004+09:00</published><updated>2011-03-28T14:19:47.379+09:00</updated><title type='text'>Từ Trung dung Ngũ luân đến Thái cực Tam cương Tam tòng</title><content type='html'>Thuở sinh thời, Khổng Tử đi tự bắc chí nam, tự đông chí tây, thu thập tinh hoa của khắp thiên hạ mới đúc kết ra được cái thuyết Chính danh Định phận hòng ổn định được thiên hạ. Cái thuyết ấy lấy sự cân bằng (trung dung) và ổn định (định phận) làm trọng. Nhưng đến khi bị lợi dụng để "trị dân" thì sự cân bằng đã bị các giai cấp thống trị xoá bỏ hoàn toàn, vì nó chẳng phục vụ gì cho mục đích cai trị của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Trung dung Ngũ luân&lt;/b&gt; trong Nho giáo nguyên thuỷ của Khổng Tử:&lt;br /&gt;- Quân minh thần trung (vua sáng suốt, tôi trung thành), &lt;br /&gt;- Phụ từ tử hiếu (cha hiền từ , con hiếu thảo), &lt;br /&gt;- Phu nghĩa phụ kính (chồng có nghĩa, vợ kính trọng), &lt;br /&gt;- Huynh lương đệ đễ (anh tốt, em nhường), &lt;br /&gt;- Bằng hữu hữu tín (bạn bè tin cậy nhau).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thái cực Tam cương&lt;/b&gt; trong Nho giáo thời Tống, Hán:&lt;br /&gt;- Quân thần: "Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung" (Vua xử tôi chết, tôi phải chết); &lt;br /&gt;- Phụ thử: "Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu" (Cha xử con chết, con phải chết);&lt;br /&gt;- Phu phụ: "Phu xướng phụ tùy" (Chồng nói ra, vợ phải theo);&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thái cực Tam tòng&lt;/b&gt; áp đặt cho người phụ nữ: &lt;br /&gt;- Tại gia tòng phụ: ở nhà phải theo cha,&lt;br /&gt;- Xuất giá tòng phu: lấy chồng phải theo chồng,&lt;br /&gt;- Phu tử tòng tử: chồng chết phải theo con.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1508931127131263098?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1508931127131263098/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1508931127131263098' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1508931127131263098'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1508931127131263098'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/03/tu-trung-dung-ngu-luan-en-thai-cuc-tam.html' title='Từ Trung dung Ngũ luân đến Thái cực Tam cương Tam tòng'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-2356992462607695642</id><published>2011-03-27T18:30:00.015+09:00</published><updated>2011-03-27T22:57:00.462+09:00</updated><title type='text'>Cà phê, chưa bao giờ có lợi cho mình!</title><content type='html'>Hè, rựu không làm mình say, mà nhiều khi mình say không cần rựu. Thuốc lắc không làm mình lắc mà bình thường mình vẫn lắc không cần thuốc. Còn cà phê thì... từ nhỏ đã chẳng bao giờ làm mình tỉnh táo... nhưng mãi đến khi gặp công phu "nhai" của tiên sinh Ohsawa thì mình mới có được cái vế thứ hai: Cà phê chẳng làm mình tỉnh, nhưng khi nhai mình tỉnh táo chẳng cần cà phê!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hồi nhỏ có vài lần mình thức khuya để học bài thi... thấy mình buồn ngủ, mẹ đem lên ly cà phê cho mình uống... uống xong thì mình gục ngay, lăn ra ngủ mà chẳng thể nào gượng dậy được! (Kết quả hôm sau thi thế nào thì khỏi phải bàn!) Và hiển nhiên là mình không thích cái món đó, nên cũng mười mấy năm rồi không có đụng tới. Bỗng dưng hôm trước có một em gái xinh tươi trong bộ môn đem lên cả 3 hộp cà phê hoà tan "3 trong 1". Mọi người uống làm cái mũi mình nó biểu tình, mình cũng lấy ra uống, cũng thấy ngon vì nó có sữa ;) Thực ra mình thích sữa hơn, có thêm vị đăng đắng của cà phê làm mình cũng khoái khẩu. Nhưng ai ngờ, lúc đạp xe về thì mới thấy lạ... "Sao hôm nay mình yếu dữ vậy?" Bình thường thì đạp xe là món sảng khoái nhứt của mình, nhưng hôm đó thì thật là mệt mỏi... Về tới nhà thì mới thấy tay chưn run rẩy như thằng nghiện :(! Chẹp, không ổn rồi! Hỏi ra thì mới biết là do mình uống cà phê trong lúc đói bụng!?! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỳ thực thì từ nhỏ đến giờ mình chưa có biết đói bụng là gì dù có tuyệt thực cả tuần lễ. Thông thường, khi thấy mấy người có thói quen "ăn nhiều, uống nhiều" than rằng "đói run rẩy hết tay chưn" khi vừa mới ăn cơm xong cách đó vài  giờ thì mình cười thầm trong bụng "Hè, ăn cho cố xác vô rồi bây giờ chưn tay run rẩy :P". Ấy vậy mà bây giờ mình lại bị run rẩy tay chưn với cái bụng đói và phải lập tức kiếm cái gì đó nhét vào bụng... Ẹc, thiệt là nhục hết chịu nổi :-((((! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng là hai cái thế giới "thanh đạm" và "hỗn tạp" khó mà có thể hoà chung với nhau được. Mình sinh ra để sống thanh đạm, đến khi bắt gặp cái công phu nhai của tiên sinh thì lại càng thanh đạm, nhai kỹ no lâu, bụng 10 ăn 8, gầy ốm mà dai, làm hoài không mệt. Nhưng khi đi làm, nhiều khi để hoà đồng với cái thế giới "hỗn tạp" này, mình phải tống vào đầy bụng những thứ khó tiêu như thịt cá và những thứ kích thích như cà phê... kết quả là cơ thể nó biểu tình! Còn ngược lại, khi người ta quen ăn nhiều uống nhiều rồi thì đói một tí, khát một tí liền gây ra khó chịu; quen thịt cá gia vị rồi thì thiếu nó chẳng thể nuốt vô; quen xài đồ kích thích rồi thì khi thiếu ắt không thể chịu được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là luận về cái triết lý của vấn đề, nhưng quay lại với khía cạnh khoa học của vụ "cà phê đói bụng run tay" cũng như những tác dụng khác của cà phê là thế này: &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Thần kinh trung ương&lt;/b&gt;: Do caféine có cấu trúc gần giống adenosine, một loại hormone có tác dụng ức chế hoạt động của hệ thần kinh trung ương, nên một khi vào được nới não bộ, caféine sẽ cạnh tranh với adenosine, nhảy vào các thụ thể adenosine để thay thế adenosine, khiến cho não bộ không còn bị ức chế nữa, buộc phải làm việc (bất chấp mệt mỏi).&lt;br /&gt;  &lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Tăng hoạt động thần kinh&lt;/b&gt;: Khi bị quá tải, adenosine được sinh ra để ức chế hoạt động của thần kinh trung ương nhằm bảo vệ cơ thể. Nhưng caféine sẽ "đuổi" adenosine ra làm cho não bộ quay trở lại hoạt động, khiến ta hết cảm giác buồn ngủ và có vẻ minh mẫn hơn.&lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Gây bồn chồn&lt;/b&gt;: Nhưng với một số người nhạy cảm với caféine (hấp thụ nhanh), hoặc khi chúng ta đói thì lượng lớn caféine được hấp thụ sẽ kích thích thần kinh đến độ chúng ta cảm thấy bồn chồn khó chịu. Lúc đó thần kinh hoạt động mạnh nhưng không thể tập trung và khó điều khiển.&lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Gây mất ngủ&lt;/b&gt;: Với một số người thì sự kích thích lâu dài của caféine làm cho hệ thần kinh không thể dừng lại để rơi vào trạng thái ngủ được nữa.&lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;--&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Tim mạch&lt;/b&gt;: &lt;br /&gt;  &lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Tăng nhịp đập tim &amp; huyết áp&lt;/b&gt;: Caféine làm cơ thể bài tiết các hormone stress làm tim đập nhanh hơn, và tăng huyết áp. Huyết áp tăng còn do caféine ngăn chặn các thụ thể A1 &amp; A2 của adenosine, không cho chúng hấp thụ adenosine, hormone kích thích giản nở mạch máu, nên làm cho mạch máu của chúng ta thiếu độ co dãn. Tiêu thụ cà phê nhiều và lâu dài dễ dẫn đến xơ cứng động mạch, và đặc biệt nguy hiểm với những người bị cao huyết áp. &lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Làm máu "dơ" hơn&lt;/b&gt;: Paraxanthine (sản phẩm chuyển hoá caféine) kích thích tuyến thượng thận tiết hormone giải phóng đường và axít béo vào máu, khiến cho chúng ta cảm thấy "sung" hơn trước mắt, vì chúng dùng để cung cấp năng lượng cho cơ bắp, nhưng thường thì chúng ta không vận động nhiều nên chúng tích tụ lại trong máu, và về lâu về dài thì... máu mình sẽ như một "vũng bùn" :P. Còn nếu chúng ta vận động nhiều thì... cũng giống như việc bổ sung năng lượng "tức thời" bằng nước đường (ai uống nước mía thì biết), sau khi đường huyết cạn kiệt thì chúng ta mệt thảm hại (vì chúng không được cung cấp một cách ổn định), buộc chúng ta lại phải tiếp tục tống thêm cà phê vô để kích thích tiếp... và đó gọi là "nghiện"!&lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;--&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Tiêu hoá&lt;/b&gt;: &lt;br /&gt;  &lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Kích thích tiết acid dạ dày&lt;/b&gt;: Caféine gây tích tụ AMP vòng (cyclic adenosine monophosphate) trong các tế bào biểu mô dạ dày khiến chúng tăng cường tiết acid dạ dày, làm cho dạ dày của chúng ta chua hơn. Điều này rất có hại khi chúng ta đang đói, và nguy hiểm với người bị đau bao tử.&lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Giảm hoạt động tiêu hoá&lt;/b&gt;: Theophylline (sản phẩm chuyển hoá caféine) làm giãn các cơ trơn, trong đó có cơ co bóp dạ dày và cơ ruột, khiến ta tiêu hoá kém đi. Nói chung, khi uống cà phê, nếu ta đói thì cồn cào xót ruột, nếu ta no thì thức ăn nó cũng nằm lì đó chẳng được tiêu hoá nhanh.&lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;--&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Cơ bắp&lt;/b&gt;: &lt;br /&gt;  &lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Kích thích cơ tim &amp; làm giãn cơ trơn&lt;/b&gt;: Các hormone stress có do caféine kích thích bài tiết gây phản ứng dồn máu từ cơ trơn sang cơ tim, dẫn đến tim mạch hoạt động mạnh trong khi hệ tiêu hoá bị đình trệ. &lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Tiếp "năng lượng tức thời" cho cơ vân&lt;/b&gt;: Lượng đường và acid béo được bị kích thích tiết ra sẽ cung cấp năng lượng theo kiểu "mì ăn liền" cho hệ thống cơ vân (cũng gọi "cơ xương", hệ thống cơ vận động gắn với xương), giúp cho chúng ta vận động khoẻ hơn. Nhưng đồng thời nó cũng làm cho cơ thể ta bị lệ thuộc vào sự kích thích của caféine.&lt;br /&gt;  &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;--&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&gt;Nói chung, khi đói bụng mà uống cà phê thì cả hệ thần kinh, tim mạch, tiêu hoá đều bị ảnh hưởng mạnh dẫn đến triệu chứng "&lt;b&gt;say cà phê&lt;/b&gt;": choáng váng, ù tai, cồn cào ruột, tay chưn run rẩy,... Tìm trên mạng thì thấy có &lt;a href="http://vozforums.com/showthread.php?t=1229432"&gt;một bài trên diễn đàn VOZ&lt;/a&gt;  cho thấy từ dân amateur đến dân sành cà phê đều có thể bị say cà phê ráo trọi :D!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tham khảo: &lt;a href="http://thinhanfood.vfcfood.com/news/38-tin-ve-thinh-an-food/75-khoe-hon-khi-uong-ca-phe-dung-cach.html"&gt;vfcfood.com&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.eva.vn/kinh-nghiem-hay/loi-va-hai-khi-uong-ca-phe-c175a56050.html"&gt;eva.vn&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.pe2000.com/caffeine.htm"&gt;pe2000.com&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Caffeine#Pharmacology"&gt;wikipedia.org&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Health_effects_of_caffeine"&gt;wikipedia.org&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các hiệu ứng phụ của cà phê ("say cà phê"):&lt;br /&gt;&lt;img src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/7/72/Main_side_effects_of_Caffeine.png"/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-2356992462607695642?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/2356992462607695642/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=2356992462607695642' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2356992462607695642'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2356992462607695642'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/03/ca-phe-chua-bao-gio-co-loi-cho-minh.html' title='Cà phê, chưa bao giờ có lợi cho mình!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-6779386512110104636</id><published>2011-03-19T17:00:00.003+09:00</published><updated>2011-03-20T00:20:01.053+09:00</updated><title type='text'>Tinh thần và Văn hoá Nhật Bản trong Thảm hoạ 11/3/2011</title><content type='html'>&lt;a href="http://dvt.vn/20110312122858634p0c35/tokyo-nhu-trong-canh-chien-tranh.htm"&gt;Tường trình hằng giờ từ Tokyo&lt;/a&gt;: Anh Lê Hải, công dân Nhật gốc Việt hiện đang sinh sống và làm việc tại Tokyo, liên tục gửi tới DVT.vn những thông tin mới nhất sau trận động đất và sóng thần lớn nhất trong vòng 140 năm tại đất nước mặt trời mọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vietbao.vn/The-gioi/Tham-hoa-tai-Nhat-Ban-Nhung-mau-chuyen-cam-dong/1735237201/159/"&gt;Thảm họa tại Nhật Bản: Những mẩu chuyện cảm động&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://dakota.vn/blog/nhip-song/xa-hoi/tham-hoa-nhat-ban/"&gt;Câu chuyện cảm động trong thảm họa ở Nhật Bản&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://vietbao.vn/The-gioi/Tham-hoa-dong-dat-Nhat-Ban-Nhung-mau-chuyen-cam-dong/1735234309/159/"&gt;Những mẩu chuyện cảm động ở khắp mọi nơi&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://vietbao.vn/The-gioi/Xot-thuong-va-cam-phuc-nguoi-Nhat/65217671/159/"&gt;Xót thương và cảm phục người Nhật&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://vietbao.vn/The-gioi/The-gioi-kham-phuc-Nhat-Ban/11210224/159/"&gt;Thế giới khâm phục Nhật Bản&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://vietbao.vn/The-gioi/Vi-sao-cuop-boc-khong-co-o-Nhat-sau-dong-dat/22012514/159/"&gt;Vì sao cướp bóc không có ở Nhật sau động đất?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vietbao.vn/The-gioi/The-gioi-tuan-14203-Nhat-Ban-dau-thuong-va-can-truong/1735237285/159/"&gt;Thế giới tuần 14-20/3: Nhật Bản đau thương và can trường&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-6779386512110104636?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/6779386512110104636/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=6779386512110104636' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6779386512110104636'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6779386512110104636'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/03/tuong-trinh-hang-gio-tu-tokyo.html' title='Tinh thần và Văn hoá Nhật Bản trong Thảm hoạ 11/3/2011'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-4452658384714092738</id><published>2011-02-08T22:25:00.002+09:00</published><updated>2011-02-08T22:54:08.462+09:00</updated><title type='text'>Nông Trường Sông Hậu, Huyền thoại, Anh hùng, Vụ án, và Tranh chấp đất đai</title><content type='html'>Từ một mảnh đất hoang sơ sình lầy thành một một nông trường  rợp bóng cây xanh ruộng vườn rừng rẫy, trên chim dưới cá; Từ 16 người đi mở đất năm 1979 với cuốc xẻng và sức lao động thành 16 ngàn người năm 2009 với nhà mái ngói, ti-vi, xe máy, trường học, trạm xá, thư viện, .v.v. Từ một xã nghèo nhất trong các xã thuộc diện "xoá đói giảm nghèo" (chương trình 135) vươn lên thành một xã giàu có bằng sức lao động và tư duy khoa học tiến bộ, không tốn lấy một đồng ngân sách Nhà nước. Nông Trường Sông Hậu (Sohafarm) đã không thể có được như ngày nay nếu không có sự tận tuỵ hết lòng lo cho dân cùng với những mô hình nông nghiệp sáng tạo của hai cha con ông Năm Hoằng (Trần Ngọc Hoằng) và cô Ba Sương (Trần Ngọc Sương). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------------&lt;br /&gt;- Sohafarm trở thành thương hiệu nông sản uy tín trên thế giới&lt;br /&gt;- Nông trường quốc doanh nhưng chỉ có 3% vốn nhà nước, còn lại là phải vay ngân hàng!&lt;br /&gt;- Từ sản xuất đến chế biến, xuất khẩu, cơ khí nông lâm thuỷ hải sản&lt;br /&gt;- Nông trường kiêm 1 xã!&lt;br /&gt;- AHLĐ 5 Hoằng "đưa đất hoang thành trù phú", AHLĐ 3 Sương "Đưa nông trường hội nhập quốc tế"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ép nghỉ hưu sớm để "hạ cánh an toàn" nhưng rốt cuộc...&lt;br /&gt;- "khởi tố vụ án về tội cố ý làm trái" - không nói làm trái cái gì&lt;br /&gt;- "kiếm thêm vài tội nữa"!&lt;br /&gt;- &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------------&lt;br /&gt;Đại biểu Quốc Hội TP.CT Huỳnh Văn Tiếp: "Bây giờ có vấn đề đặt ra là có khả năng còn bỏ sót tội cho chị Ba Sương hay không, tại sao có nhiều tội mà khởi tố có một tội." &lt;br /&gt;http://vnn.vietnamnet.vn/chinhtri/200911/Can-Tho-se-xem-xet-co-sot-toi-ba-Ba-Suong-khong-880494/&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Loạt bài Nông Trường SH: http://vn.360plus.yahoo.com/doxuanthanh8888/art&lt;br /&gt;icle?mid=103&lt;br /&gt;Nhìn lại vụ án NTSH: &lt;br /&gt;http://dantri.com.vn/c20/s20-364124/bai-3-nong-truong-song-hau-sau-con-bao-to.htm&lt;br /&gt;Day dứt chuyện NTSH:&lt;br /&gt;http://www.toquoc.gov.vn/Thongtin/Thoi-Su/Day-Dut-Chuyen-Nong-Truong-Song-Hau.html&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các khoản nợ của NTSH: http://nld.com.vn/171893P0C1002/nong-truong-song-hau-dang-no-hon-266-ti-dong.htm&lt;br /&gt;http://dantri.com.vn/c20/s20-370145/thu-tuong-chi-dao-xu-ly-no-tai-nong-truong-song-hau.htm&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-4452658384714092738?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/4452658384714092738/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=4452658384714092738' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4452658384714092738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4452658384714092738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/02/nong-truong-song-hau-huyen-thoai-anh.html' title='Nông Trường Sông Hậu, Huyền thoại, Anh hùng, Vụ án, và Tranh chấp đất đai'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1653477492189940187</id><published>2011-02-06T03:51:00.000+09:00</published><updated>2011-02-06T04:00:01.988+09:00</updated><title type='text'>Người mù học lặn!</title><content type='html'>Lấy 2 từ khoá của 2 post trước ghép lại blind + diving, ta có câu chuyện về một người mù bẩm sinh nhưng vẫn quyết tâm học lặn scuba, một bộ môn mà một người khoẻ mạnh như mình học còn thấy khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Ông chưa từng đi đâu một mình và cũng chưa từng đến những chỗ nào có nước, ngoại trừ hồ bơi nhà mình, chứ đừng nói gì đến chuyện lặn xuống đáy biển.&lt;/i&gt; [&lt;a href="http://lanbien-scuba.blogspot.com/2010/07/lan-trong-tam-toi.html"&gt;... xem tiếp ở blog Lặn biển - scuba - free dive&lt;/a&gt;]&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1653477492189940187?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1653477492189940187/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1653477492189940187' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1653477492189940187'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1653477492189940187'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/02/nguoi-mu-hoc-lan.html' title='Người mù học lặn!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8241346759558217935</id><published>2011-02-06T00:18:00.006+09:00</published><updated>2011-02-08T22:07:31.813+09:00</updated><title type='text'>"Chỉ vì không nhìn thấy đích!"</title><content type='html'>Chỉ vì bị sương mù dày đặc che không thể thấy cái đích đang đến rất gần mà &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Florence_May_Chadwick"&gt;Florence May Chadwick&lt;/a&gt;, người phụ nữ đầu tiên bơi qua lại qua eo biển Măng-sơ (giữa Anh và Pháp), đã bỏ cuộc sau 15 giờ vượt 20 dặm từ đảo Catalina đến chỉ còn cách bờ biển California khoảng 1 dặm nữa thôi! Và 2 tháng sau, cô đã quay lại hoàn thành kỷ lục của mình, bơi một mạch vượt 21 dặm trong vòng &lt;a href="http://www.answers.com/topic/florence-chadwick"&gt;13 giờ 48 phút&lt;/a&gt;, trở thành người phụ nữ đầu tiên bơi eo biển Catalina, với thời gian ngắn hơn kỷ lục nam đương thời tới 2 giờ! Điều đáng nói ở đây là trong lần thứ hai, Florence vẫn bơi trong sương mù dày đặc, nhưng &lt;i&gt;cái đích đến đã được cô &lt;b&gt;"thấy rõ" ở trong đầu&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; của mình rồi, nên cô đã có đủ nghị lực để vượt qua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong các môn thể thao điền kinh nói riêng và trong cuộc sống nói chung, &lt;b&gt;biết được đích đến của mình&lt;/b&gt; là một điều rất quan trọng vì nó là &lt;b&gt;&lt;i&gt;sợi dây bảo hiểm&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; giữ cho chúng ta không bị bỏ cuộc giữa chừng. Kinh nghiệm bơi biển của mình cho thấy là khác với bơi trong hồ, người bơi biển phải luôn đối mặt với sóng, gió, luồn chảy, và định hướng, nên phải tuỳ vào tình huống, cự ly, sức khoẻ mà thay đổi chiến thuật cho phù hợp. Vì thế, nếu không biết được mình đã đi được tới đâu và còn bao xa nữa thì khó mà giữ sức được. Hồi mình đạp xe đường trường cũng vậy, nhiều khi cự ly mình đã chia để chạy và nghỉ rồi, nhưng đến thực địa mà điều kiện khó khăn thì phải lượng sức mà nghỉ, còn nếu thuận lợi thì có thể kéo dài cư ly lên. Hồi đi Vũng Tàu về, nhờ đã thông thạo địa hình lúc đi ra mà lúc về mình đã đi 60km mới nghỉ một lần. Ngược lại, lúc lên Tây Ninh, tuy đã phân 30km nghỉ một lần (cho đường mới đi) rồi, nhưng ở 30km cuối mình đã gặp phải đoạn đường xấu và lại phải cắt làm đôi, đi được 15km thì lại nghỉ... Không ngờ là sau khi đi tiếp thì mới biết rằng chỉ còn 5km nữa là hết đoạn đường xấu đó rồi, tức là mình &lt;i&gt;hoàn toàn có thể đi một mạch&lt;/i&gt; cả đoạn 20km đường xấu + 10 km đường tốt đó &lt;i&gt;&lt;b&gt;nếu mình hình dung ra được con đường phía trước&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suy rộng ra, ta có thể thấy tầm quan trọng của &lt;b&gt;kiến thức về con mình đang đi&lt;/b&gt; trong các quyết định. Ví dụ như trong trại Láng Le vừa rồi, lần đầu khi đi vào khu rừng lạ, do chưa biết có gì nguy hiểm trong đó, nên mình đã phải trang bị đầy đủ dụng cụ như ban tổ chức yêu cầu (giày, điện thoại, nước uống, dây, đèn pin). Nhưng một khi đã đi một lần và biết rõ con đường mình đi qua rồi thì lần sau tuy đi trong đêm nhưng mình cũng đã thản nhiên đi mình không vào rừng (chỉ với đèn pin). Ngay cả trong tin học cũng vậy, các thuật toán "&lt;a href="http://www.cse.unl.edu/~choueiry/S03-476-876/searchapplet/index.html"&gt;tìm kiếm mù&lt;/a&gt;", tức không có thông tin về không gian tìm kiếm, đều tốn chi phí lớn do phải vét cạn tất cả các khả năng. Trong khi những thuật toán heuristic dựa vào thông tin của không gian tìm kiếm thì có thể đi "tắt", đi "thẳng" hướng tới đích mà không phải vòng vèo, nên thường có chi phí thấp hơn nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người sống không cần biết đến mục đích của đời mình. Hay có người duy ý chí thì lại bảo Florence bỏ cuộc lần đầu là do "thiếu quyết tâm". Nhưng mình, với đầu óc khoa học luôn vạch ra kế hoạch cho chặng đường phía trước thì không thể không biết đến cái đích nằm ở đâu, cách mình bao xa. (--&gt; Optimization/Planning problem.) Hơn nữa, thích trải nghiệm nhưng mình cũng không thể bỏ qua các yếu tố an toàn, hiệu quả dẫn đến các quyết định điều chỉnh kế hoạch dựa vào các thông tin tình trạng, trạng thái hiện tại trong hành trình, chứ không thể chỉ dựa vào ý chí quyết tâm suông được. (--&gt; Dicision problem.) Vì thế mình rất đồng cảm với Florence trong quyết định bỏ cuộc mà cô đã đưa ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rốt cuộc thì cũng quay về với lý thuyết Thông tin Thống nhất (Uniinfo) và Tri thức (Knowledge) của mình!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8241346759558217935?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8241346759558217935/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8241346759558217935' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8241346759558217935'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8241346759558217935'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/02/chi-vi-khong-nhin-thay-ich.html' title='&quot;Chỉ vì không nhìn thấy đích!&quot;'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-3853462112340500593</id><published>2011-02-05T07:23:00.003+09:00</published><updated>2011-02-05T08:29:13.021+09:00</updated><title type='text'>Côn Đảo Diving</title><content type='html'>Nói đến môn lặn (diving) thì nổi tiếng nhất là Nha Trang, kế đến là Phú Quốc, nhưng không ngờ &lt;i&gt;&lt;b&gt;thiên đường&lt;/b&gt; lại là &lt;b&gt;Côn Đảo&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;!!!&lt;br /&gt;&lt;iframe width="480" height="295" src="http://www.youtube.com/embed/ZzCBgXrovAA?fs=1" frameborder="0" allowFullScreen=""&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;Trong vườn quốc gia Côn Đảo, dưới biển có rất nhiều loài sinh vật biển đa dạng, trên bờ có rừng nguyên sinh và những bãi biển hoàn toàn tự nhiên. Trừ mùa biển động (tháng 11-2) ra thì ta có thể tắm biển và lặn biển thoải mái. Vườn quốc gia Côn Đảo thành lập từ 1977 và bắt đầu giám sát hải sản từ 1993, đến giờ đã &lt;a href="http://lanbien-scuba.blogspot.com/2010/09/diving-condao.html"&gt;khôi phục&lt;/a&gt; được nhiều &lt;b&gt;rạn san hô ở vùng nước nông&lt;/b&gt; rất quý giá (hầu như chỉ còn có ở Côn Đảo). Chỉ có điều là Côn Đảo chưa phát triển du lịch nên còn quá xa lạ với mọi người và cơ sở vật chất ở đây cũng còn kém.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về dịch vụ lặn thì chỉ có 2 trung tâm, &lt;a href="http://www.dive-condao.com/diving"&gt;Dive! Dive! Dive!&lt;/a&gt; của SSI và &lt;a href="http://www.divevietnam.com/condao.shtml"&gt;Rainbow Divers&lt;/a&gt; của PADI. Bên Rainbow Divers thì hình như vẫn còn gặp rắc rối trong việc thoả thuận với chính quyền về hợp đồng khai thác dịch vụ nên dù &lt;a href="http://www.divevietnam.com/condao.shtml"&gt;trang tiếng Anh&lt;/a&gt; đã bảo là "&lt;i&gt;Services resume Mid-December 2010&lt;/i&gt;" nhưng &lt;a href="http://www.cauvong-vietnam.com/condao.shtml"&gt;trang tiếng Việt&lt;/a&gt; thì vẫn bảo là "&lt;i&gt;... we will NOT be offering diving services until the Government realises its future opportunities!&lt;/i&gt;" Thật đáng tiếc, vì hình như mới có Rainbow Divers Vietnam (TRUNG TÂM LẶN BIỂN CẦU VỒNG VIỆT NAM) là có &lt;b&gt;giá ưu đãi cho người VN&lt;/b&gt; thôi! ;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-3853462112340500593?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/3853462112340500593/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=3853462112340500593' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/3853462112340500593'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/3853462112340500593'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2011/02/con-ao-diving.html' title='Côn Đảo Diving'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/ZzCBgXrovAA/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-662426055164595651</id><published>2010-12-19T20:10:00.017+09:00</published><updated>2011-01-27T22:16:35.012+09:00</updated><title type='text'>The Overflowing Point</title><content type='html'>&lt;a title="watch video on YouTube..." href="http://www.youtube.com/watch?v=7NKvtul_rLI"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 180px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TQ3qTnz9esI/AAAAAAAABNA/vT84BiTkLEE/s320/MVI_3537.MOV_snapshot_00.26_%255B2010.11.06_09.25.07%255D_sharp.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5552351538443025090" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TQ3qTnz9esI/AAAAAAAABNA/vT84BiTkLEE/s1600/MVI_3537.MOV_snapshot_00.26_%255B2010.11.06_09.25.07%255D_sharp.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 150px; " src="http://2.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TQ3qDnMA97I/AAAAAAAABM4/wKVAbSH5vGk/s400/MVI_3537.MOV_snapshot_00.26_%255B2010.11.06_09.25.07%255D_crop_sharp.jpg" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5552351263397574578" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;On Nov 6th 2010, at Quang Trung overpass, my bike passed the point of &lt;b&gt;10,000km&lt;/b&gt; odometer (overflow from 9999.9km to 0.0km) at the speed of 26.9km/h.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;After 10,000km riding, most of the drivetrain system has to be replaced: rear derailleur, chain, and the 7-gear rear cassettes. Moreover, the rear tube has been spiked all over the place and had been replaced long before. The replaced tube has left me one experience:&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Dry test + cold patch + spare tube&lt;/b&gt; = &lt;i&gt;No more fear of the mid-way flat tyre!!!&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-662426055164595651?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/662426055164595651/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=662426055164595651' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/662426055164595651'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/662426055164595651'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2010/12/overflowing-point.html' title='The Overflowing Point'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TQ3qTnz9esI/AAAAAAAABNA/vT84BiTkLEE/s72-c/MVI_3537.MOV_snapshot_00.26_%255B2010.11.06_09.25.07%255D_sharp.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-5199182128196709038</id><published>2010-09-06T02:28:00.002+09:00</published><updated>2010-09-06T02:32:55.713+09:00</updated><title type='text'>Kỹ nữ đa tình "đi tu"</title><content type='html'>Hỡi ôi con Tạo xoay vần&lt;br /&gt;Giàu sang phút chốc nợ nần phong ba&lt;br /&gt;"Tu" hay chăng cũng &lt;b&gt;bởi ta&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi dăm ba tháng chẳng dài&lt;br /&gt;Nhưng &lt;b&gt;tâm động&lt;/b&gt; ắt thấy dài lê thê&lt;br /&gt;Ngày dài bướm chán ong chê&lt;br /&gt;Dài đêm mong đợi thêm ghê chán chường...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kìa nhân thế &lt;b&gt;vốn vô thường&lt;/b&gt;!&lt;br /&gt;Càng vương thế sự, càng vương &lt;b&gt;gông tù&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Hay vướng mắc, dễ hận thù&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Hay thương bao cũng hay thù bấy nhiêu!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm xao động, xác tiêu điều&lt;br /&gt;Hằn lên khuôn mặt quá nhiều đắng cay&lt;br /&gt;Đêm không ngủ, mấy ai hay?&lt;br /&gt;Kiếm đâu hạnh phúc chuỗi ngày &lt;b&gt;phù du&lt;/b&gt;?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lời dứt khoát "đi tu"&lt;br /&gt;Tu chi âu cũng chẳng bù cho &lt;b&gt;tâm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Tâm kia dứt bụi phong trần&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Khi tâm thạnh tịnh tất thân thanh nhàn!&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-5199182128196709038?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/5199182128196709038/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=5199182128196709038' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5199182128196709038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5199182128196709038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2010/09/ky-nu-tinh-i-tu.html' title='Kỹ nữ đa tình &quot;đi tu&quot;'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-35346259304129197</id><published>2010-09-06T01:40:00.005+09:00</published><updated>2010-09-06T02:44:03.163+09:00</updated><title type='text'>Bánh xe trên những Dặm đường</title><content type='html'>Em hẹn tôi một buổi chiều, tin qua nhắn lại ít nhiều cảm thông... vậy mà khi đã đến xong, một lời không hiểu, đi tong buổi chiều! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỗ em cách có bao nhiêu, 10 cây phố xá, sá gì mưa rơi! Một khi tôi đã đến nơi, liền phone em cái nhắn tin số phòng. Nhưng ai hiểu được nỗi lòng "thấy con số nhỏ, lòng vòng cho vui!" Rằng "&lt;i&gt;trăm chó đốm tới lui... thêm con chó lẻ cũng chui lên phòng&lt;/i&gt;"...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng sao chua xót cõi lòng, nửa giờ chưa tới, một giờ vẫn chưa... Hỏi em thì mới nghe thưa "&lt;i&gt;Bởi anh nhắn vậy, em chừa anh luôn!&lt;/i&gt;" Trong phòng như bỗng mưa tuôn, lạnh da gai ốc nóng luồng khí căm! Sao em nói quá xa xăm, để anh chẳng hiểu lỗi lầm chi đây?! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em rằng "&lt;i&gt;đó quá khinh đây!&lt;/i&gt;" "&lt;i&gt;Đó coi đây ví con cầy đó chăng?!&lt;/i&gt;" Chợt nghe tâm trí đóng băng, giữ phone không không vững, thăng bằng mất tiêu... Căm chi ít, xót xa nhiều! Khốn câu hài hước, nạn điều oái oăm! Hoá Công gieo chi nỗi hiểu lầm... phim hay kinh điển cũng nhầm hay sao???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Than ôi, trong dạ ngán ngao, gặp tôi em bảo "&lt;i&gt;anh nào (có) hợp gu!!!&lt;/i&gt;" Mặt tôi bỗng hoá ngu ngu, thân tôi bỗng đứng thu lu thẩn thờ... Bao hôm sáng đợi đêm chờ, bỗng dưng biến mất (trong) một giờ đắng cay?! Cầm nước mắt, múa chân tay, cho tan uất ức tim này bớt đau... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình người còn ít cho nhau, hẹn em uống nước dưới lầu quán con. Nhưng mưa kia quá héo mòn, phố kia trống vắng chẳng còn quán nao?! Thôi thì số chẳng có nhau, cố chi thêm nỗi ngán ngao chán chường?!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Xe trên phố, bánh trên đường,&lt;br /&gt;trái tim lăn tiếp dặm trường nhân gian...&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-35346259304129197?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/35346259304129197/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=35346259304129197' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/35346259304129197'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/35346259304129197'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2010/09/banh-xe-tren-nhung-dam-uong.html' title='Bánh xe trên những Dặm đường'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-2839786740366995347</id><published>2010-08-07T04:20:00.003+09:00</published><updated>2010-08-07T04:36:09.421+09:00</updated><title type='text'>Điên mà tỉnh, tỉnh mà điên!</title><content type='html'>"&lt;i&gt;Đoàn tàu lao lên phía trước bỗng từ xa có một người đàn ông chạy ra đứng giữa đường ray tiểu tiện. Tài xế nhấn còi liên hồi để cảnh báo. Khi người đàn ông ấy kịp nhận ra, ngẩng đầu lên thì tất cả đã quá muộn dưới những chiếc bánh sắt đen đúa.&lt;/i&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi, ý thức của người dân...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"&lt;i&gt;Đoạn đường ngang gần khách sạn Kim Liên có bà cụ bán chè chén nhiều năm liền làm gác chắn sống hễ có tàu đến là cụ ra điều tiết giao thông.&lt;/i&gt;"&lt;br /&gt;"&lt;i&gt;Ở Nam Định còn có 2 người điên tự nguyện làm gác chắn đấy, cũng phất cờ ngăn những người muốn vượt gác chắn lúc có tàu&lt;/i&gt;"&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tôi cứ thầm nghĩ, lạ thật, tại sao người già, người điên lại muốn ngăn chặn những người trẻ khỏe, tỉnh táo đâm đầu vào chỗ chết.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì người già thì đã thấy được cái quý giá của cuộc đời, còn người "điên" chẳng qua là người ta đã quá chán cái xã hội điên đảo đảo điên này rồi nên mới chui vào cái vỏ bọc đó mà thôi. Họ "điên" nhưng vẫn còn tỉnh táo gấp vạn lần hơn những kẻ "trẻ khỏe" mà chỉ biết chè chén, làm chuyện ngông cuồng, thả mình trong dòng đời điên đảo!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ref: &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/news/Pages/201032/20100803145139.aspx"&gt;"Hỏa xa ký sự - Kỳ 2: Cung đường ám ảnh" - Thanh Niên Online&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-2839786740366995347?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/2839786740366995347/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=2839786740366995347' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2839786740366995347'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2839786740366995347'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2010/08/ien-ma-tinh-tinh-ma-ien.html' title='Điên mà tỉnh, tỉnh mà điên!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-4225447707351801728</id><published>2010-06-09T20:40:00.009+09:00</published><updated>2010-06-17T19:36:31.446+09:00</updated><title type='text'>12:00 am / 12:00 pm ??!</title><content type='html'>Các đồng hồ kim truyền thống đã để lại một hệ thống 12 giờ không phân biệt rõ ràng giữa sáng và chiều. Để làm rõ điều đó, người ta mới đặt ra 2 ký hiệu AM và PM:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;AM = ante meridiem = trước giữa trưa (before midday) = trước 12:00 trưa, tức viết theo công thức toán học là &lt;strong&gt;&lt;em&gt;t&lt;/em&gt; &amp;lt; 12:00 trưa&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;PM = post meridiem = sau giữa trưa (after midday) = quá ngọ (after noon) = sau 12:00 trưa, tức viết theo công thức toán học là &lt;strong&gt;&lt;em&gt;t&lt;/em&gt; &amp;gt; 12:00 trưa&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;Nhưng bản thân 2 ký hiệu này, &lt;em&gt;&lt;strong&gt;AM với PM, là không đầy đủ&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; và dễ gây hiểu lầm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dòm sơ qua định nghĩa thì thấy ngay 1 chỗ thiếu: Thế &lt;strong&gt;giữa trưa&lt;/strong&gt;, tức &lt;strong&gt;12:00 trưa&lt;/strong&gt; thì gọi là &lt;em&gt;&lt;strong&gt;AM hay PM&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;? Rõ ràng, theo định nghĩa thì nó &lt;em&gt;&lt;strong&gt;không phải AM, cũng chẳng phải PM&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;, vì lúc đó &lt;em&gt;t&lt;/em&gt; = 12:00 trưa thì &amp;quot;&lt;em&gt;t&lt;/em&gt; &amp;lt; 12:00 trưa&amp;quot; sai mà &amp;quot;&lt;em&gt;t&lt;/em&gt; &amp;gt; 12:00 trưa&amp;quot; cũng sai nốt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suy nghĩ kỹ hơn thì còn thấy 1 chỗ thiếu nữa, đó là &lt;strong&gt;giữa đêm&lt;/strong&gt;, tức &lt;strong&gt;00:00 khuya &lt;/strong&gt;(hay theo thông lệ, vẫn gọi &lt;strong&gt;12:00 khuya &lt;/strong&gt;)&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;thì gọi là &lt;em&gt;&lt;strong&gt;AM hay PM&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;? Nó là giao điểm giữa ngày trước và ngày sau. Nếu tính là thuộc ngày trước thì là PM, mà nếu tính thuộc ngày sau thì là AM!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy rõ ràng, cách định nghĩa 12 giờ theo AM/PM không phù hợp ở 2 điểm 12:00 trưa và 12:00 khuya.Giải pháp tuyệt đối nhất là dùng hệ&lt;em&gt;&lt;strong&gt; 24 giờ bắt đầu từ 00:00&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;. Còn một giải pháp khác cho hệ 12 giờ tuy &amp;quot;hơi rườm rà&amp;quot; nhưng rất chính xác, đó là  &lt;strong&gt;12:00 trưa&lt;/strong&gt;, &lt;strong&gt;12:00 khuya &lt;em&gt;cuối ngày&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;, và &lt;strong&gt;12:00 khuya &lt;em&gt;đầu ngày&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; (hệ 12 giờ không có &lt;font color="#ff0000"&gt;truyền thống&lt;/font&gt; dùng 00:00!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn giải pháp của Mỹ cho hệ 12 giờ với AM/PM thì lại dựa vào &lt;font color="#ff0000"&gt;truyền thống&lt;/font&gt; &amp;quot;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;xem 12 giờ là 0 giờ&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&amp;quot; giống như cách nói &amp;quot;&lt;em&gt;12 giờ rưỡi&lt;/em&gt; (12:30)&amp;quot; với ý nghĩa &amp;quot;&lt;em&gt;0 giờ rưỡi&lt;/em&gt; (00:30)&amp;quot;. Vậy nên &lt;strong&gt;12:00 trưa&lt;/strong&gt; phải được hiểu là 00:00 giờ trưa, tức đầu giờ chiều, tức &lt;strong&gt;00:00pm&lt;/strong&gt;, nhưng lại viết &lt;strong&gt;12:00&lt;em&gt;pm&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;! Và tương tự cho &lt;strong&gt;12:00 khuya&lt;/strong&gt;, được hiểu là 00:00 khuya, tức đầu giờ sáng hôm sau, tức &lt;strong&gt;00:00am&lt;/strong&gt;, nhưng lại viết &lt;strong&gt;12:00&lt;em&gt;am&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;!&lt;br /&gt;Quy ước có vẻ "ngược đời" này đã làm cho nhiều người Việt Nam gặp rắc rối khi mới gặp nó, vì theo &lt;i&gt;logic tự nhiên&lt;/i&gt; thì "&lt;i&gt;11:00am + 1h = 12:00am&lt;/i&gt;"!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thực tế, người ta lại thường áp dụng giải pháp &amp;quot;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;tránh đụng tới những điểm nhạy cảm&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&amp;quot;: Dùng 11:55 để chỉ rõ &amp;quot;ngay trước 12:00&amp;quot; và 12:01 để chỉ rõ &amp;quot;ngay sau 12:00&amp;quot;. Khi đó &lt;strong&gt;11:55am&lt;/strong&gt; sẽ thấy rõ là &lt;strong&gt;&lt;em&gt;trước 12:00 trưa&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; và &lt;strong&gt;11:55pm&lt;/strong&gt; sẽ thấy rõ là &lt;em&gt;&lt;strong&gt;trước 12:00 khuya&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;. Nhưng nếu nhầm lẫn một tí thì sẽ tạo hiệu ứng  ngược: Nếu 11:55pm (khuya) rõ ràng hơn 12:00am (khuya) thì &lt;strong&gt;12:55pm (trưa)&lt;/strong&gt; lại dễ lầm hơn &lt;strong&gt;01:00pm (trưa)&lt;/strong&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VD: So sánh giữa hệ 12h với hệ 24h:&lt;br /&gt;&lt;table width="100%" border="1" cellspacing="1" cellpadding="1"&gt;&lt;tbody&gt;     &lt;tr&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;giữa khuya       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;giữa trưa       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;giữa khuya       &lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;     &lt;tr&gt;       &lt;td valign="top"&gt;24h       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;&lt;strong&gt;00:00&lt;/strong&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;00:01       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;01:00       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;...       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:00       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:55       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;&lt;strong&gt;12:00&lt;/strong&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:01       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;13:00       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;...       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;23:55       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;&lt;strong&gt;24:00&lt;/strong&gt;       &lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;     &lt;tr&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12h       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:00(am/pm?)       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:01am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;01:00am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;...       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:00am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:55am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:00(am/pm?)       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:01pm       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;01:00pm       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;...       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:55pm       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:00(am/pm?)       &lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;     &lt;tr&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12h quy ước &lt;font color="#ff0000"&gt;Mỹ&lt;/font&gt;        &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:00&lt;font color="#ff0000"&gt;am&lt;/font&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:01am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;01:00am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;...       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:00am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:55am       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:00&lt;font color="#ff0000"&gt;pm&lt;/font&gt;       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:01pm       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;01:00pm       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;...       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;11:55pm       &lt;/td&gt;       &lt;td valign="top"&gt;12:00&lt;font color="#ff0000"&gt;am&lt;/font&gt;       &lt;/td&gt;     &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;   &lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-4225447707351801728?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/4225447707351801728/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=4225447707351801728' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4225447707351801728'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4225447707351801728'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2010/06/e-he-hom-nay-muon-moi-cac-ban-08ck4.html' title='12:00 am / 12:00 pm ??!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-7025117327153887448</id><published>2010-05-10T08:32:00.003+09:00</published><updated>2010-05-10T09:10:47.954+09:00</updated><title type='text'>Chủ Nhật - Ngày của Chúa - Ngày của Trời</title><content type='html'>&lt;img style="FLOAT: right" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/f7/Weekday_heptagram.svg/180px-Weekday_heptagram.svg.png" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://la.wikipedia.org/wiki/Hebdomas"&gt;Latina&lt;/a&gt;: dies Solis / dies Domini, dies Lunae, dies Martis, dies Mercurii, dies Iovis, dies Veneris, dies Saturni&lt;br /&gt;&lt;a href="http://fr.wikipedia.org/wiki/Semaine"&gt;Français&lt;/a&gt;: Dimanche, Lundi, Mardi, Mercredi, Jeudi, Vendredi, Samedi&lt;br /&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Day_of_the_week"&gt;English&lt;/a&gt;: Sunday, Monday, Tuesday, Wednesday, Thursday, Friday, Saturday&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ja.wikipedia.org/wiki/%E6%9B%9C%E6%97%A5"&gt;日本語&lt;/a&gt;: 日曜日、月曜日、火曜日、水曜日、木曜日、金曜日、土曜日&lt;br /&gt;&lt;a href="http://zh.wikipedia.org/zh/%E6%98%9F%E6%9C%9F%E4%B8%AD%E7%9A%84%E6%97%A5%E5%AD%90"&gt;中文&lt;/a&gt;: 星期日、星期一、星期二、星期三、星期四、星期五、星期六&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%A7_nh%E1%BA%ADt"&gt;Tiếng Việt&lt;/a&gt;: Chủ nhật, Thứ Hai, Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-7025117327153887448?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/7025117327153887448/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=7025117327153887448' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/7025117327153887448'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/7025117327153887448'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2010/05/chu-nhat-ngay-cua-chua-troi-ngay-troi.html' title='Chủ Nhật - Ngày của Chúa - Ngày của Trời'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-2510693645647868841</id><published>2010-01-04T14:16:00.009+09:00</published><updated>2010-01-04T20:30:58.726+09:00</updated><title type='text'>ひとりじゃないから</title><content type='html'>僕は 母さんの顔をまだ 見たことがない、&lt;br /&gt;だけど どんな時も優しさ感じている。&lt;br /&gt;僕は 父さんの顔もまだ 見たことがない、&lt;br /&gt;だけど どんな時も温もり感じてる。&lt;br /&gt;時どき 産まれてきたこと ゴメンネと思うけれど・・・ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;聞こえてるよ！ 聞こえてるよ！&lt;br /&gt;手のひらに心に。&lt;br /&gt;見えているよ！ 見えているよ！&lt;br /&gt;涙も笑顔も。&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;そうさ ひとりじゃないから ・・・&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;いつか 野に咲くタンポポの花 指に触れた、&lt;br /&gt;そっと 母さんに包まれた気がしたよ。&lt;br /&gt;いつか ガジュマルの木にもたれ 耳を当てた、&lt;br /&gt;そっと 父さんの思いに気付いたよ。&lt;br /&gt;ホントは 産んでくれたこと ありがとうと思ってるよ ！！！&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;font color=red&gt;元気でいて&lt;/font&gt;！ 元気でいて！&lt;br /&gt;いつまでもいつでも。&lt;br /&gt;&lt;font color=red&gt;強くなるよ&lt;/font&gt;！ 強くなるよ！&lt;br /&gt;&lt;font color=red&gt;自分を信じて&lt;/font&gt;！！！&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;きっと ひとりじゃないから 。&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&gt; &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=NBJjx7-cQnE"&gt;YouTube&lt;/a&gt; で聞く。&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-2510693645647868841?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/2510693645647868841/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=2510693645647868841' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2510693645647868841'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2510693645647868841'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2010/01/blog-post.html' title='ひとりじゃないから'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-6467763011957822264</id><published>2009-12-24T10:32:00.003+09:00</published><updated>2009-12-24T11:00:58.644+09:00</updated><title type='text'>Last Christmas</title><content type='html'>&lt;em&gt;&lt;br /&gt;Last Christmas, I gave you my heart,&lt;br /&gt;But the very next day, you gave it away...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Once bitten and twice shy&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;I keep my distance but you still catch my eye&lt;br /&gt;Tell me baby, do you recognize me?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Well it's been a year, it doesn't surprise me!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I wrapped it up and sent it &lt;br /&gt;With a note saying "I Love You", I meant it. &lt;br /&gt;Now I know what a fool I've been &lt;br /&gt;&lt;b&gt;But if you kissed me now I know you'd fool me again...&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A face on a lover with a &lt;b&gt;fire in his heart&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;A man undercover &lt;b&gt;but you tore him apart!!!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Listen on &lt;a href="http://www.dailymotion.com/video/x1d0n5_george-michael-wham-last-christmas_music"&gt;DailyMotion&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-6467763011957822264?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/6467763011957822264/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=6467763011957822264' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6467763011957822264'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6467763011957822264'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/12/last-christmas.html' title='Last Christmas'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-5623893097161513751</id><published>2009-12-19T15:10:00.002+09:00</published><updated>2009-12-19T15:18:48.427+09:00</updated><title type='text'>Niệm Khúc Cuối</title><content type='html'>&lt;i&gt;Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời &lt;br /&gt;Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi &lt;br /&gt;Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời &lt;br /&gt;Cũng đã muộn rồi...&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tình ơi, dù sao đi nữa xin vẫn yêu em!!!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&gt; Nghe tại &lt;a href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Niem-Khuc-Cuoi-Le-Hieu.IWZ9BZB9.html"&gt;MP3.Zing.VN&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-5623893097161513751?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/5623893097161513751/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=5623893097161513751' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5623893097161513751'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5623893097161513751'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/12/niem-khuc-cuoi.html' title='Niệm Khúc Cuối'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-2571240535345351049</id><published>2009-12-19T13:51:00.003+09:00</published><updated>2009-12-19T14:07:14.529+09:00</updated><title type='text'>Ôi, có những người nghị lực quá! Mình còn phải cố gắng hơn nhiều nữa!</title><content type='html'>&lt;i&gt;Đôi bàn tay teo tóp yếu ớt, hai chân phát triển ngược về phía sau, xương sống bị rút cong, Thủy và Bốn từ khi sinh ra chưa một ngày biết ngồi và đi lại. Nhưng hai chị em &lt;b&gt;vẫn tràn đầy nghị lực sống&lt;/b&gt;.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float:center" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6A/D9/thuybon1.jpg"/&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/12/3BA16AD9/"&gt;...&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;Không một ngày được đến trường nhưng bản tính ham học cùng ham muốn được biết chữ như bao đứa trẻ khác, từ năm 1994, cả hai chị em Thủy và Bốn đã tự mày mò và tập viết bằng những cuốn sách của trẻ con trong xóm. Vượt lên nghịch cảnh, kết quả của nhiều ngày "đánh vật" với con chữ là khả năng đọc và viết thành thạo của hai chị em. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa hết, từ năm 2005, Thủy và Bốn còn tự tay đan những món đồ bằng len để có thêm thu nhập. Mỗi tháng, hai chị phụ bố mẹ khoảng 400.000 đến 800.000 đồng. Thời gian rảnh, hai chị em tiêu khiển bằng trò xếp hạc giấy. "Cuộc sống còn nhiều điều thú vị mà chúng tôi chưa được khám phá. Mỗi cánh hạc là một ước mơ, chúng tôi gửi gắm vào cuộc sống. Những lúc rãnh nằm gấp hạc, tôi thấy lòng nhẹ nhàng và thanh thản", Thủy tâm sự. Hai chị em cũng biết cách tạo tiếng cười để cha mẹ và mọi người trong gia đình được vui vẻ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy hai cô con gái ham học, gia đình và bà con hàng xóm hết lòng giúp đỡ, tạo điều kiện để Thủy và Bốn thực hiện ước mơ tiếp xúc với thế giới công nghệ, học thêm về vi tính. "Mặc cảm về bản thân ngày càng mất đi. Tôi nhận thấy rằng, mình rất hạnh phúc vì có một gia đình đầm ấm, luôn dành cho chúng tôi sự yêu thương, chăm sóc. Sắp tới, tôi sẽ đi học về công nghệ thông tin và cả ngoại ngữ để kiếm một công việc khác tốt hơn", Bốn tự tin nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: &lt;a href="http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/12/3BA16AD9/"&gt;VnExpress&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-2571240535345351049?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/2571240535345351049/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=2571240535345351049' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2571240535345351049'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2571240535345351049'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/12/oi-co-nhung-nguoi-nghi-luc-qua-minh-con.html' title='Ôi, có những người nghị lực quá! Mình còn phải cố gắng hơn nhiều nữa!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-573995067699648579</id><published>2009-12-10T01:14:00.001+09:00</published><updated>2009-12-10T01:15:50.643+09:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>ColTech, K47CA - ColTech? Hoá ra khoá học SEFM 2009 vừa rồi là do trường của em tổ chức? Híc, thật là điên rồ!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-573995067699648579?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/573995067699648579/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=573995067699648579' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/573995067699648579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/573995067699648579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/12/coltech-k47ca-coltech-hoa-ra-khoa-hoc.html' title=''/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-5673101063893615979</id><published>2009-12-07T11:05:00.009+09:00</published><updated>2009-12-07T12:16:25.176+09:00</updated><title type='text'>Vực dậy vào Phút cuối!</title><content type='html'>&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Vụt Mất&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;! Để rồi &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hối Tiếc, Mãi Yêu Một Người, Bao Đêm Em Khóc&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;,... rồi lại &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Chợt Nhớ, Phố Kỷ Niệm&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;,... Hay đến cả triết lý &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Yêu Là Đau&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;, &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hãy Xem Là Giấc Mơ&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;,... &lt;br /&gt;Tưởng đã hết khi nhạc trẻ bây giờ cũng a-dua với những nỗi buồn ngất ngây của mình. Ai ngờ đến phút cuối cùng, những giai điệu bỗng dưng trỗi dậy, mạnh mẽ như &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Lột Xác&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;, tràn ngập niềm tin như &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hãy Chờ Anh&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;, nhưng không chờ được nữa, đã đến 9 giờ rồi, bị bảo vệ đuổi rồi, phải vượt 17 cây số về nhà nghe tiếp thôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="Lột Xác - Ng. Hải Phong @ Zing MP3" href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Lot-Xac-Nguyen-Hai-Phong.IW6UOB8Z.html"&gt;Lột Xác&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Lột xác, lột xác thành người khác,&lt;br /&gt;Nặng nề ngày tháng còn gì buồn chán bay lên bay lên vỡ nát!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn về đường dài còn bao chông gai,&lt;br /&gt;Níu kéo mãi có thấy ai?&lt;br /&gt;Hết rồi chuyện xưa đừng buồn nữa đừng ngồi vu vơ.&lt;br /&gt;Dẹp hết, dẹp hết, gột sạch hết,&lt;br /&gt;Ngày dài vừa chết còn gì mà nhắc đến, điều cần làm là...&lt;strong&gt;vui lên!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho ta &lt;strong&gt;vui như lúc bé thơ&lt;/strong&gt; e ngại,&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sớm hôm không mệt nhoài&lt;/strong&gt;,&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hát một mình&lt;/strong&gt;, hát cùng bàn tay xinh.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="Hãy Chờ Anh (Ballad Version) - Phan Đinh Tùng @ Zing MP3" href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Hay-Cho-Anh-Ballad-Version-Phan-Dinh-Tung.IW6UWBEC.html"&gt;Hãy Chờ Anh&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hạnh phúc sẽ là niềm tin cho lòng anh ở nơi phương xa,&lt;br /&gt;Mình cố lên vì &lt;strong&gt;ngày mai anh và em sáng tươi rạng ngời!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ánh mắt em cười vui cho lòng anh thêm bao sức mạnh,&lt;br /&gt;Đường dài còn nhiều trông gai nhưng vì em anh sẽ vượt qua!&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-5673101063893615979?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/5673101063893615979/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=5673101063893615979' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5673101063893615979'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5673101063893615979'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/12/vut-mat-e-roi-hoi-tiec-mai-yeu-mot.html' title='Vực dậy vào Phút cuối!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8255949576257016535</id><published>2009-11-28T01:49:00.002+09:00</published><updated>2009-11-28T02:15:38.173+09:00</updated><title type='text'>Thời thế Đảo điên!</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/11/091125_ba_suong_updates.shtml"&gt;Đảng điều khiển luật pháp&lt;/a&gt;, người &lt;a href="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=349010&amp;ChannelID=3"&gt;cống hiến cả đời&lt;/a&gt; cho nhân dân thì bị kết án &lt;a href="http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2009/11/3BA15CEA/"&gt;8 năm tù&lt;/a&gt;! Không ngờ cái quê hương Cần Thơ, Sông Hậu của mình lại có những chuyện đảo điên điên đảo đến vậy!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8255949576257016535?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8255949576257016535/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8255949576257016535' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8255949576257016535'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8255949576257016535'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/11/thoi-ao-ien.html' title='Thời thế Đảo điên!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-6640261699475617444</id><published>2009-11-21T02:28:00.008+09:00</published><updated>2009-11-21T03:27:25.202+09:00</updated><title type='text'>なごり雪</title><content type='html'>汽車を待つ君の横で僕は、時計を気にしている。&lt;br /&gt;季節外れの雪は、降っている。&lt;br /&gt;「&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SwbYaQvUxLI/AAAAAAAABK8/NqWR9pe8A-I/s1600/jaist13.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand; height: 80px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SwbZOVqWZhI/AAAAAAAABLM/PsdxpKOYJso/s1600/JAIST-thumb.png" border="0" alt="ジャイスト JAIST" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5406247243061028370" /&gt;&lt;/a&gt;で見る雪は、これが最後ね」と&lt;br /&gt;サミシそうに君がつぶやく。&lt;br /&gt;．．．&lt;br /&gt;君が去った&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SwbYljlym0I/AAAAAAAABLE/LlHqZqfBtzo/s1600/turugiST.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand; height: 50px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SwbZ786Y33I/AAAAAAAABLU/3d9S9Bdt-LI/s320/Turugi-thumb.png" border="0" alt="ホーム"id="BLOGGER_PHOTO_ID_5406248026691395442" /&gt;&lt;/a&gt;(&lt;b&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SwbeSW63UbI/AAAAAAAABLc/R76kG5OYGX8/s1600/chuaThay-QO.jpg" title="HOME"&gt;⌂&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;)に残り、&lt;br /&gt;落ちては溶ける雪を見ていた！&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;今、春が来て君は、キレイになった！&lt;br /&gt;去年よりずっと、キレイになった！！&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;【&lt;a href="http://video.google.com/videosearch?q=%E3%81%AA%E3%81%94%E3%82%8A%E9%9B%AA&amp;sourceid=ie7&amp;rls=com.microsoft:vi:IE-SearchBox&amp;oe=&amp;um=1&amp;ie=UTF-8&amp;ei=6tQGS8uaHYf-tQPC0YzACQ&amp;sa=X&amp;oi=video_result_group&amp;ct=title&amp;resnum=1&amp;ved=0CBAQqwQwAA#q=%E3%81%AA%E3%81%94%E3%82%8A%E9%9B%AA&amp;sourceid=ie7&amp;rls=com.microsoft%3Avi%3AIE-SearchBox&amp;oe=&amp;um=1&amp;ie=UTF-8&amp;ei=6tQGS8uaHYf-tQPC0YzACQ&amp;sa=X&amp;oi=video_result_group&amp;ct=title&amp;resnum=1&amp;ved=0CBAQqwQwAA&amp;qvid=%E3%81%AA%E3%81%94%E3%82%8A%E9%9B%AA&amp;vid=-4367187355263604279"&gt;。。。&lt;/a&gt;】&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-6640261699475617444?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/6640261699475617444/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=6640261699475617444' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6640261699475617444'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6640261699475617444'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/11/blog-post.html' title='なごり雪'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SwbZOVqWZhI/AAAAAAAABLM/PsdxpKOYJso/s72-c/JAIST-thumb.png' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-983422566378194568</id><published>2009-10-21T22:56:00.006+09:00</published><updated>2009-10-22T00:36:56.656+09:00</updated><title type='text'>Con Đường Mưa</title><content type='html'>&lt;i&gt;Nếu thời gian có quay lại trước khi gặp em,&lt;br /&gt;thì anh vẫn &lt;b&gt;xin đi cùng&lt;/b&gt;!&lt;br /&gt;Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về,&lt;br /&gt;thì anh vẫn không vội qua...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu tình ta chẳng phải xa khi đang đậm sâu,&lt;br /&gt;thì anh đã không đau buồn.&lt;br /&gt;Nếu lòng anh không còn yêu em hơn chính mình,&lt;br /&gt;thì anh đã &lt;b&gt;quên được em&lt;/b&gt;!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm sao để quên niềm vui, niềm hạnh phúc khi anh có người?&lt;br /&gt;Làm sao quên ngày chia tay lệ em rơi trên rơi trên đôi mắt cay?&lt;br /&gt;Làm sao để thôi chờ mong?&lt;br /&gt;Làm sao tim anh thôi đừng mơ...&lt;br /&gt;rằng ngày mai thấy em quay trở về...&lt;br /&gt;rằng ngày mai... thấy em... &lt;b&gt;quay trở về&lt;/b&gt;???&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Thỉnh thoảng anh vẫn mơ thấy em, nhưng giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ mà thôi! Mong sao anh có thể quên được em, để giấc mơ không còn mơ nữa, để người mãi mãi xa xăm, không còn nuối tiếc quay về nơi xưa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu biết rằng em chẳng hề nhớ đến anh đâu, nhưng anh vẫn muốn nghe em nói ra lời chân thật nhất, dù nó có phủ phàng đến đâu! Trong cuộc đời anh, yêu người rồi mua quà cưới tặng người vẫn là chuyện thường mà. Miễn sao người ta sống chân thật với nhau là anh thấy hạnh phúc lắm rồi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-983422566378194568?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/983422566378194568/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=983422566378194568' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/983422566378194568'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/983422566378194568'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/10/con-uong-mua.html' title='Con Đường Mưa'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-5586062463416785197</id><published>2009-10-03T20:09:00.003+09:00</published><updated>2009-10-11T02:33:25.099+09:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Hai lần vượt hai ngàn cây số để đến đây làm khách, ngồi ê mông mòn ghế ở phòng khách nhà người ta!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-5586062463416785197?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/5586062463416785197/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=5586062463416785197' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5586062463416785197'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5586062463416785197'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/10/hai-lan-vuot-hai-ngan-cay-so-e-lam.html' title=''/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-4764632792222266505</id><published>2009-09-17T13:47:00.013+09:00</published><updated>2009-10-21T23:10:42.801+09:00</updated><title type='text'>Router/Rooter, Route/Rout/Root</title><content type='html'>Tự đó giờ, mình vẫn gọi cái thiết bị nối giữa mạng nội bộ (LAN) với mạng internet, tức &lt;i&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Router"&gt;router&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;, là "cái &lt;b&gt;rutơ&lt;/b&gt;"/ru:tə/. Cũng chưa tra từ điển bao giờ, nhưng chỉ nghĩ đơn giản rằng &lt;i&gt;router&lt;/i&gt; xuất phát từ chữ &lt;i&gt;route&lt;/i&gt;, dùng kỹ thuật &lt;i&gt;routing&lt;/i&gt; để dẫn đường (to route) cho các gói dữ liệu truyền từ mạng này sang mạng khác, mà chữ &lt;i&gt;route&lt;/i&gt; thì mình đã "biết chắc" rằng đọc là "rút"/ru:t/! Và cũng chẳng bao giờ thắc mắc cách đọc của nó vì người Nhật cũng đọc là ルーター/ru:ta:/... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến khi... gặp một bạn tốt nghiệp ĐH ở Hà Nội, nghe gọi "cái &lt;b&gt;raotơ&lt;/b&gt;" mà mình không hiểu là cái gì! Khi biết là đang nói về &lt;i&gt;router&lt;/i&gt; thì mình đã "sửa lưng" ngay: "&lt;i&gt;Router&lt;/i&gt; là từ chữ &lt;i&gt;route&lt;/i&gt;. &lt;i&gt;Route&lt;/i&gt; đọc là &lt;i&gt;rút&lt;/i&gt; thì &lt;i&gt;router&lt;/i&gt; phải đọc là &lt;i&gt;rutơ&lt;/i&gt; chứ!"... Thế nhưng khi về ĐH KHTN - TP.HCM thì lại thấy mọi người đều gọi là "cái &lt;i&gt;raotơ&lt;/i&gt;"!? Mình bắt đầu bực mình vì "dân mình nói tiếng Anh tệ quá!" &lt;i&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Router_(woodworking)"&gt;Router&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;/raʊtə/ là cái máy cắt gỗ tạo hình (khá hiếm), xuất phát từ động từ &lt;i&gt;rout&lt;/i&gt;/raʊt/, chứ làm gì có liên quan đến cái thiết bị định tuyến mạng đang được dùng rộng rãi trên toàn thế giới bây giờ đâu!!! Ấy vậy mà hôm nay, mình lại nghe một thầy đã đi du học rất lâu mới về nhưng cũng gọi "raotơ"!??? Thế là không thể không lên mạng hỏi mấy bác Google, Wiki, Webster,... Không ngờ là sự việc lại phức tạp hơn nhiều so với suy nghĩ của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;"&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Router#cite_note-0"&gt;Raotơ&lt;/a&gt;" là tiếng Anh Mỹ!!!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết, quay về chính cái từ gốc là &lt;a href="http://www.thefreedictionary.com/route"&gt;&lt;i&gt;route&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; thì ở bên Mỹ người ta cũng đã có 2 cách đọc là /ru:t/ và /raʊt/ rồi (Mặc dù bên Anh chỉ đọc /ru:t/.) Thế nên việc người Mỹ đọc &lt;i&gt;router&lt;/i&gt; thành /raʊtə/ cũng không có gì là quá kỳ dị như mình vẫn nghĩ. Lại thêm bên Mỹ có tiếng lóng "&lt;a href="http://dictionary.reference.com/browse/rooter"&gt;rooter&lt;/a&gt;"/ru:tə/ là người ủng hộ, cổ vũ, động viên cho các đội thể thao nữa, nên chữ &lt;i&gt;router&lt;/i&gt; được nhất quán đọc là /raʊtə/. Hơn nữa, theo người Mỹ, /ru:tə/ còn làm họ liên tưởng đến những con lợn rừng trâu rừng bẩn thỉu chuyên chúi mũi xuống đất để tìm đồ ăn, vốn xuất phát từ động từ &lt;a href="http://dictionary.reference.com/browse/root"&gt;root&lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt;&lt;/a&gt; "nghĩa là đào bới đất bằng mũi/vòi"!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ê hê, thế nên... "&lt;i&gt;Chớ nên chê trách vội vàng, hãy tìm hiểu kỹ càng trước đã!&lt;/i&gt;" ;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-4764632792222266505?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/4764632792222266505/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=4764632792222266505' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4764632792222266505'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4764632792222266505'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/09/routerrooter-routeroutroot.html' title='Router/Rooter, Route/Rout/Root'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-3514434878834151934</id><published>2009-09-04T19:58:00.019+09:00</published><updated>2010-02-21T02:24:35.399+09:00</updated><title type='text'>"Cứu dữ liệu", nghề phù phép hái ra tiền!!</title><content type='html'>Đó là kết luận mình rút ra sau một cuộc chiến đấu để cứu cái ổ đĩa cứng ngoài (HDD box, 100V) của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* &lt;u&gt;Ngày 26/8/2009(Thứ 4)&lt;/u&gt;: Phòng bộ môn ồn ào, mình lại đang nghiên cứu 1 vấn đề lý thuyết ➤ Đầu óc hỗn loạn, không thể suy nghĩ tiếp được ➤ Quyết định chuyển sang công việc "tay chân" (cài đặt lại máy tính) ➤ "Không nghĩ nữa, &lt;i&gt;hành động&lt;/i&gt; thôi!" ➤ Cắm liền dây nguồn của ổ "Data Bank" vào để bắt đầu ➤ Tèn tén ten... "Ủa, sao hỏng thấy máy nhận thiết bị USB?"... quay qua quay lại (chưa kịp nhận ra vấn đề)... &lt;i&gt;"Bụp", thơm quá, có cả khói nữa kìa! Món nướng gì ngon vậy ta?... Thì ra là cái ổ đĩa của mình!!! :((&lt;/i&gt; &lt;b&gt;cắm lộn điện 220V&lt;/b&gt;! ➤ Chết lặng người 5 phút! Đầu óc không còn nghĩ gì được nữa... Nhưng thôi, "chuyện đâu còn có đó", không nghĩ nữa (từ nảy giờ cũng có nghĩ gì được đâu), đứng dậy, đi bơi thôi! (Đã tính chiều nay đi bơi rồi mà!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* &lt;u&gt;Ngày 27(Thứ 5)&lt;/u&gt;: ... Vì hoàn cảnh lịch sử, cái "Data Bank" đó chứa toàn bộ dữ liệu 7 năm qua của mình và &lt;i&gt;&lt;b&gt;không còn bộ backup nào khác&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;! Làm sao đây? ➤ Bác Google trả lời "&lt;i&gt;&lt;b&gt;Cứu dữ liệu&lt;/b&gt;, mại dzô mại dzô!!!&lt;/i&gt;" Các "trung tâm cấp cứu dữ liệu" sẵn sàng dang tay "cứu vớt" các bạn: &lt;ul&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.capcuudulieu.com/?mod=prtl&amp;src=article&amp;idcategory=43&amp;idarticle=773"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://www.capcuudulieu.com/stores/portal/Data_recovery_all_brands_a1n%20copy1.jpg" border="0" alt="SỬA Ổ CỨNG MỌI TÌNH TRẠNG bằng kỹ thuật SIÊU ĐIỆN TỪ" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.capcuudulieu.com"&gt;www.capcuudulieu.com&lt;/a&gt;: "&lt;i&gt;Phục hồi dữ liệu bằng máy &lt;b&gt;Siêu Điện Từ&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;"! Chà, đĩa cứng thì cũng là đĩa &lt;i&gt;từ&lt;/i&gt;, mà &lt;i&gt;điện với từ là cùng bản chất&lt;/i&gt;, nên "điện từ" cũng phải. 7, 8 năm nghiên cứu Vật lý và Công nghệ Thông tin của mình cũng chỉ biết có đến đó! Đây lại còn "siêu điện từ", chắc là công nghệ phù phép gì &lt;i&gt;hại điện&lt;/i&gt; lắm đây!!! :-? &lt;br /&gt;"&lt;i&gt;..., &lt;b&gt;thay surface của HDD, rút chân không HDD&lt;/b&gt;, làm cho ổ cứng chạy nhanh và êm hơn..&lt;/i&gt;" Cha, dạo này VN mình có cả phòng thí nghiệm phần cứng hiện đại ghê gớm quá mà mình không biết! Ngày xưa mình đi học phần mềm thiệt là sai lầm quá. Đáng lẽ phải vô mấy "trung tâm nghiên cứu Siêu Điện Từ" để học phần cứng thì có khi còn oách hơn cả nhân viên của Intell đấy chứ! :D&lt;br /&gt;Dòm cái hình "bác sỹ ổ cứng" mặc áo trắng soi kính hiển vi thấy ngầu ghê! Nhưng mà "&lt;i&gt;&lt;b&gt;World wire&lt;/b&gt; 24h&lt;/i&gt;" là cái gì vậy? "Thế giới dây đồng 24 giờ" à? Ổ cứng chứ có phải mô-tơ điện đâu mà có dây đồng? Không phải rồi, chắc là chỗ này giàu lắm, chuyên đi "&lt;a href="http://www.worldwire.org/"&gt;Cứu khổ cứu nạn Thế giới&lt;/a&gt; suốt 24 giờ" đây! :-? &lt;br /&gt;Dù sao thì đó cũng chỉ là nhận xét chủ quan của mình, không thể quan trọng bằng &lt;a href="http://vozforums.com/archive/index.php/t-143213.html"&gt;kinh nghiệm xương máu&lt;/a&gt; của những tiền nhân đi trước, lãnh đủ, và xếp cái trung tâm này vào đứng đầu danh sách đen! Thì ra với những công nghệ siêu hại điện và máy móc nhập từ bên Huê Kỳ, bổn trung tâm cũng chỉ xử lý được những lỗi thông thường, với lỗi khó thì &lt;i&gt;kê "giá trên trời" cho khách hàng tự rút&lt;/i&gt;, nếu khách vẫn "chì" thì "ngâm giấm", chọc ngoáy hết cỡ để &lt;i&gt;đảm bảo "vô phương cứu chữa"&lt;/i&gt; rồi giở câu quen thuộc "Dữ liệu quý Thượng đế bị lỗi nhiều quá ko sửa đc", chỉ xin quý Thượng đế &lt;i&gt;50k tiền "kiểm tra(chọc ngoáy)"!&lt;/i&gt; &lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.icare.com.vn/?php=service&amp;id=1"&gt;www.icare.com.vn&lt;/a&gt;: Cái "bệnh viện máy tính" này thì nổi tiếng chuyên "&lt;b&gt;luộc đồ&lt;/b&gt;"! Hỏng chơi! &lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.911.com.vn/news_hot_details.asp?newsID=NEW_070621162333"&gt;www.911.com.vn&lt;/a&gt;: Hệ thống này được &lt;a href="http://www.911dongnai.com/news.php?id=389"&gt;quảng cáo&lt;/a&gt; chung với iCare, chỉ khác là iCare xuất phát từ Sài Gòn còn 911 xuất phát từ Hà Nội. Chắc cũng như nhau cả, bỏ qua!&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.cuudulieu.com"&gt;www.cuudulieu.com (Đất Việt)&lt;/a&gt;: Cái chỗ này đứng đằng sau mấy bài báo VNExpress [&lt;a href="http://www.vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2008/09/3BA06B75/"&gt;1&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2009/03/3BA0D0D0/"&gt;2&lt;/a&gt;] tiết lộ những &lt;i&gt;&lt;b&gt;sự thật&lt;/b&gt; về phục hồi dữ liệu&lt;/i&gt;. Cũng là một hình thức quảng cáo! Tuy nhiên chưa thấy bài phản ảnh nào nói xấu về chỗ này, nên chắc mình phải chọn nó thôi!&lt;/li&gt;&lt;!--&lt;br /&gt;--&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* &lt;u&gt;Ngày 28(Thứ 6)&lt;/u&gt;: Quyết định ra Đất Việt hỏi thăm. Trên đường có đi qua 911 ➤ Ghé vào hỏi thử ➤ "&lt;i&gt;Cháy thì làm sao sửa được!&lt;/i&gt;", "&lt;i&gt;Phải đem ổ đĩa lại đây kiểm tra thì mới biết được...&lt;/i&gt;" ➤ Ghét quá, chẳng nhiệt tình gì hết! Mà quầy nhận bệnh ở ngoài, phòng kỹ thuật ở trong, trao của quý cho nó rồi chẳng biết nó mổ xẻ thế nào sao? Bỏ qua! ➤ Đến thẳng Đất Việt hỏi ➤ Ấn tượng đầu tiên là 1 căn nhà nho nhỏ, không có người canh ở tầng trệt ➤ mình đi thẳng lên lầu 1 thấy mọi người đang ngồi cùng máy móc, có vẻ rất "gia đình" ➤ "chắc là thân thiện đây!" ➤ Nhưng hỏi ra thì... chỉ có 2 lựa chọn: "&lt;i&gt;Nếu cứu dữ liệu thì ổ &lt;b&gt;1TB = 4.5M&lt;/b&gt;; Nếu &lt;b&gt;sửa thì không cứu dữ liệu!&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;" Và còn dặn thêm: "&lt;i&gt;Cứ mang ổ đĩa đến đây xem thế nào...&lt;/i&gt;" ➤ Híc, làm khó mình quá, phải suy nghĩ lại cái đã... &lt;br /&gt;➤ Trong lúc ngồi đợi trám răng ở BV RHM, mình nghĩ: Ổ cứng ngoài thì có 5 tầng có thể hư Vật lý từ ngoài vào trong: &lt;b&gt;bộ nguồn của box&lt;/b&gt; (hộp ổ cứng ngoài) &gt; &lt;b&gt;board mạch của box&lt;/b&gt; &gt; &lt;b&gt;board mạch của HDD&lt;/b&gt; (ổ cứng trong) &gt; &lt;b&gt;bộ cơ của HDD&lt;/b&gt; &gt; &lt;b&gt;mặt đĩa cứng&lt;/b&gt;. Mình nghĩ nó chỉ cháy bộ nguồn thôi, dữ lắm thì tới board HDD là cùng! Thế nên &lt;i&gt;bỏ &lt;b&gt;4 triệu rưỡi&lt;/b&gt; cho bọn nó là &lt;b&gt;hết sức phi lý&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;! ➤ Quyết định không chơi trò "cứu dữ liệu" ➤ Nhưng "việc gì cũng có thể xảy ra, chẳng may..." ➤ Mình đã phải chuẩn bị sẵn sàng "chia tay 7 năm dữ liệu": duyệt lại xem trong đó có những dữ liệu gì, có thể tái tạo lại như thế nào, có ảnh hưởng gì đến công việc tương lai, v.v.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* &lt;u&gt;Ngày 29(Thứ 7)&lt;/u&gt;: Ẵm cái ổ cứng bất hạnh của mình ra Đất Việt &lt;br /&gt;➤ Vẫn giọng điệu cũ:&lt;br /&gt;- Nếu cứu dữ liệu thì 4.5M; Nếu &lt;b&gt;sửa thì chắc chắn mất dữ liệu!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao? Ổ của tui mới cắm lộn điện 1 cái là rút ra liền, sao mất dữ liệu được?!&lt;br /&gt;➤ Chẳng cần dòm ngó gì đến cái ổ cứng của mình, anh ta thản nhiên trả lời...&lt;br /&gt;- Cắm vô điện 220V, nó bị sốc điện, làm &lt;i&gt;mất &lt;b&gt;phim-we&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, phải ghi lại phim-we, nó sẽ làm mất hết dữ liệu.&lt;br /&gt;- Vậy cứu dữ liệu thì sao?&lt;br /&gt;- Cũng phải ghi lại phim-we nhưng bằng cách khác... không làm mất dữ liệu...&lt;br /&gt;➤ "Phim-we" chắc là &lt;b&gt;firmware&lt;/b&gt;, theo kiến thức của mình! Mà chạy ổ đĩa với một cái firmware hư thì mới có khả năng bị firmware điên nó phá dữ liệu, chứ ghi firmware thì làm sao mất dữ liệu được!?! Nó nằm trong một con ROM trên board HDD mà. Nhưng "việc gì cũng có thể xảy ra"... Chẳng may "phim-we" đó lại là &lt;i&gt;filmware&lt;/i&gt;, một chương trình viết trên film (lớp màng mỏng), hoặc làm bằng film gì đó, mà film thì mỏng manh dễ hỏng lắm, nếu mình chưa biết đến thì sao... Mình lại có cái tật hay giấu dốt, hỏng chắc thì hỏng nói, sợ lòi cái đuôi dốt ra :D. Thôi, cứ rán thuyết phục xem sao...&lt;br /&gt;- Vậy sao anh kô kiểm tra thử, nếu nó chỉ hư nhẹ bên ngoài thì sao...&lt;br /&gt;- Cứu dữ liệu chuyên nghiệp, là người ta đi thẳng vô thao tác cứu dữ liệu luôn! Chẳng ai làm cái việc kiểm tra đó cả, tốn cả ngày!&lt;br /&gt;➤ Trời! Suốt 4 năm ĐH, mình đốt biết bao nhiêu con chíp rồi, nếu kiểm tra mà tốn cả ngày thì chắc chết mất, sao còn sống đc tới hôm nay?! Với cái mùi "thơm lừng" của ổ cứng mình bây giờ là dễ nhất, chỉ cần kê mũi vô ngửi "khịt khịt" vài cái là biết ngay :). Khó hơn 1 tí là nếu nó không thơm, tức nó đang cháy từ từ, thì mình dùng đầu ngón tay mà "sờ trán" tụi nó là biết đc đứa nào ngay ;). Chỉ có vài trường hợp nó không cháy mà chỉ "chập chập" một tí, tức hư chức năng, thì mới phải mất công kiểm tra từng cái chưn con chíp. &lt;br /&gt;➤ Mà thôi, ghét cái thái độ này rồi, không thèm chơi với  "chuyên gia cứu dữ liệu" nữa! ➤ Về chơi với "thợ vườn" ở chỗ nhà quê (Q12) mình luôn! Thợ vườn có thể không rành lắm về mấy cái chỗ hiểm hóc của ổ đĩa, nhưng có mình ngồi giám sát thì đâu sợ bị "lỡ tay" đâu!&lt;br /&gt;- Vậy thôi, cám ơn anh...&lt;br /&gt;- Anh không tin thì cứ về nhà tháo ra kiểm thử...&lt;br /&gt;➤ Hư! Mình không có đồ nghề thôi, chứ có thì mình đã không làm phiền đến mấy vị chuyên gia! Ấy vậy mà chuyên gia còn thòng thêm:&lt;br /&gt;- ... nhưng nếu ổ đĩa bị tháo ra rồi mới đem lại đây cứu dữ liệu thì giá khác đó! Không phải 4.5M đâu, 6.5M!&lt;br /&gt;➤ 6.5M hay có 65M, tui cũng không cần! ➤ Bấm nút biến ➤ Trên đường về, thấy cái cửa hàng 911, cũng hơi băn khoăn... "ổ cứng thì đâu có gì để bị luộc đâu nhỉ?!" ➤ Dừng lại cho mấy chuyên gia thêm một cơ hội! &lt;br /&gt;➤ Đưa ổ đĩa ra, em tiếp tân ghi 1 tờ "Lệnh" đưa mình rồi bảo "Anh đưa thẳng xuống phòng kỹ thuật cho KT viên xem xét!" ➤ "Chà, không ngờ mình được vào thẳng trong đây!" Cũng khá yên tâm! ➤ KT viên ở đây cũng bảo "cứu hay sửa" ➤ "Sửa, nhưng nếu không ảnh hưởng đến dữ liệu thì giữ lại giùm nhé!" ➤ "OK!" ➤ Hê, thế là ổn rồi... cứ thế mà tiến hành thôi...  &lt;br /&gt;➤ Anh KT viên nạy một hồi mới bung được cái box ra, bảo "Bọn Nhật làm box chắc chắn nhỉ! Đồ Tàu ở đây lỏng lẻo lắm!" Nhưng còn một cái khớp để tháo HDD ra khỏi box thì anh ta loay hoay mãi... ➤ Mình cũng bốc lên dòm thử... Ấn tay 1 cái thì HDD tuột ra :). ➤ KT viên cắm HDD vào máy tính thử ➤ Nhận đĩa, thấy &lt;b&gt;còn nguyên dữ liệu!&lt;/b&gt; Chỉ trong vòng có 5 phút! &lt;br /&gt;➤ Chà, vậy mà bọn Đất Việt dám khẳng định cứng khừ rằng "chắc chắn mất dữ liệu"!? Kiểu này, muốn "giữ chữ tín", chắc bọn nó phải full format (kô phải quick format) lại đĩa cứng của mình để đảm bảo rằng mình chắc chắn phải &lt;i&gt;mất 4.6M cùng với 7 năm dữ liệu&lt;/i&gt; quá! :-?&lt;br /&gt;➤ Yên tâm dữ liệu rồi, dòm lại box thì thấy con tụ trên bộ nguồn bị nổ chảy nước luôn!&lt;br /&gt;- ... Vậy mà cái cầu chì vẫn còn nguyên, không bị đen tí nào luôn?!&lt;br /&gt;- Ừ, cũng lạ thiệt! Thôi anh thay giùm em nhé, em về đây.&lt;br /&gt;- À, em ghi tên vô cái board box với cái HDD đi. Để đây, chiều anh sửa xong sẽ gọi điện cho em.&lt;br /&gt;➤ Mình ghi tên vô mấy món đó rồi lên trường ➤ 5:30 chiều:&lt;br /&gt;- Em ra lấy ổ đĩa về đi, 6 giờ bọn anh nghỉ làm rồi.&lt;br /&gt;- Em ở trên trường, về đó phải mất cả tiếng lận! Để sáng mai anh nhe...&lt;br /&gt;- Chủ Nhật bọn anh nghỉ.&lt;br /&gt;- Vậy sáng T2 em ra.&lt;br /&gt;- Ừ.&lt;br /&gt;➤ Sáng T2 ra ➤ Đợi hoài không thấy mở cửa ➤ Gọi điện&lt;br /&gt;- Ủa, sáng nay 911 mấy giờ mới làm việc vậy anh?&lt;br /&gt;- Hôm nay công ti đi chơi rồi! Sáng mai đi nhé!&lt;br /&gt;- ...&lt;br /&gt;➤ Sáng T3 ra ➤ Nộp 300k (hơi đắt!), lấy hàng về ➤ Bây giờ thì đã biết cách bung box rồi, mạnh dạn tháo ra kiểm lại (chứ hồi đó nhát, không dám nạy ra!)... ➤ Tên mình ghi vẫn còn nguyên! Nhưng vừa bung box ra là cái HDD bên trong đã tuột ra luôn... Thì ra là cái khớp cố định HDD với box hồi đó mình tự tay tháo nên KT viên không biết cách lắp lại! May là mình tháo ra kiểm lại mới biết!&lt;br /&gt;➤ Lắp ráp mọi thứ lại đàng hoàng&lt;br /&gt;➤ Thế là xong 1 cuộc hành trình khá gian nan để cứu cái ổ cứng ngoài!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-3514434878834151934?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/3514434878834151934/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=3514434878834151934' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/3514434878834151934'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/3514434878834151934'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/09/cuu-du-lieu-nghe-phu-phep-hai-ra-tien.html' title='&quot;Cứu dữ liệu&quot;, nghề phù phép hái ra tiền!!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1930163636281569400</id><published>2009-08-31T21:33:00.009+09:00</published><updated>2009-09-01T20:59:49.655+09:00</updated><title type='text'>Xe đạp điện, giải pháp của thời đại?</title><content type='html'>Ghét xe máy, ghét cái khói bụi của nó, ghét cái tiếng ồn của nó, ghét cái sự nặng nề của nó, ghét cái sự rung lắc của nó... nên đã có lần mình tìm hiểu xe đạp điện! Cứ nghĩ đến việc ngồi trên một chiếc xe lướt đi trên đường &lt;i&gt;êm như ru, không ồn không rung không khói&lt;/i&gt;, là mình thấy "phê" rồi! Nhưng sau khi tìm hiểu thị trường và thông tin trên mạng thì mình đã mất hết hi vọng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Xe điện ngoại?&lt;/b&gt; Từ hồi còn ở bên Nhật, mình đã được một bà chị "đặt hàng" một chiếc xe đạp điện "made in Japan" rồi! Mình ở Nhật bao nhiêu năm mà chưa bao giờ thấy loại xe đạp điện nào là "&lt;i&gt;không đạp mà chạy&lt;/i&gt;" như xe máy cả. Thế nhưng nói thế nào chỉ cũng không tin bảo "Ở đây có người bạn chạy xe đạp điện Nhật, chị biết mà!" Đến khi về nước mới biết rằng đúng là VN có xài xe đạp điện Nhật thiệt, nhưng chỉ lấy cái khung xe cho nó bền thôi, chứ ruột rà thì &lt;a href="http://www.ktdt.com.vn/print.asp?newsid=86263"&gt;bị thay&lt;/a&gt; lại thành "xe điện tự chạy" theo kiểu VN hết! Mình xài thử xe đạp điện ở Nhật rồi, nó dùng để &lt;b&gt;hỗ trợ&lt;/b&gt; cho việc &lt;b&gt;leo dốc&lt;/b&gt;. Nó thiết kế bộ &lt;i&gt;cảm ứng lực đạp&lt;/i&gt; rất hay: nếu mình đạp càng mạnh thì được trợ lực càng nhiều --&gt; khi lên dốc hoặc đề-pa thì sẽ rất khoẻ! Hơn nữa, pin của nó là &lt;b&gt;pin khô&lt;/b&gt; (Lithium-ion) như pin của các thiết bị di động nên nhẹ hơn nhiều so với cái bình &lt;b&gt;ắc-quy&lt;/b&gt; của xe điện VN. Mà mình tìm hiểu thị trường xe đạp điện thế giới thì thấy hình như chỉ có VN và TQ là xài bình ắc-quy thôi, còn người ta đều dùng pin khô hết rồi! Nhìn người ta thiết kế cái xe đạp điện vừa gọn nhẹ vừa sporty &lt;a href="http://www.baovietnam.vn/the-gioi/57405/13/The-gioi-sot-cung-xe-dap-dien"&gt;thế này&lt;/a&gt;, chứ đâu như xe VN. Thế nên ra ngoài tiệm, thấy cái xe nào không phải của VN thì hoặc của tiệm đó tự lắp hoặc của... Tàu hết! Hôm trước mình có xem mấy cái xe có đồng hồ tốc độ ghi chữ Tàu (giản thể) rành rành mà chủ tiệm cứ lên giọng "xe nhập nguyên con từ &lt;i&gt;Thái Lan&lt;/i&gt;" với mình! Nó tưởng mình hỏng biết chữ Thái nó ra làm sao chắc!?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Nặng nề, bất tiện:&lt;/b&gt; Vì phải cõng thêm mấy bình ắc-quy to đùng nên các xe đạp điện đều phải dài lưng ra và nặng nề cồng kềnh hết sức! Mấy cái &lt;i&gt;xe đạp điện&lt;/i&gt; nhỏ 350W (max 30km/h) thì nặng khoảng 40-50kg, khi hết điện, đạp trên đường cũng chẳng khác nào tập gym. Còn mấy con trâu &lt;i&gt;&lt;a href="http://chodientu.vn/TRUNG-TAM-PHAN-PHOI-XE-DIEN-EMOTO/NMTI=zg1NTODQ=Q1MTk4NA==.html"&gt;xe máy điện&lt;/a&gt;&lt;/i&gt; 500W (max 40km/h) thì to đùng, nặng khoảng 100kg (1 TẠ!) và không có bàn đạp luôn... vì có gắn vô thì cũng &lt;b&gt;không ai đạp nổi&lt;/b&gt;!!! Mấy chiếc xe máy điện này cũng có giá lên đến chục triệu đồng, không thua gì xe máy 110cc... Nhưng cự ly chạy tối đa chỉ khoảng 40km, ắc-quy sạc 8 tiếng mới đầy... hết điện giữa đường thì chỉ có nước &lt;i&gt;bỏ xe đó mà đi về&lt;/i&gt; chứ làm gì có "cây điện" để sạc điện như mấy cây xăng cho xe máy đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Yếu!&lt;/b&gt; Động cơ điện thì (cho tới giờ) đâu có được "trâu bò" như động cơ đốt trong của xe máy đâu. Vậy nên để xài cho bền, phải luôn &lt;a href="http://www.tavifa.com.vn/Default.aspx?nmt=baohanh"&gt;chú ý&lt;/a&gt; không chở quá tải (xe đạp: 1 người; xe máy: 2 người), không tăng tốc đột ngột, v.v. Lỡ mà ôm 1 con xe máy điện về nhà, lúc sắp hết pin thì nó thành con rùa trên đường phố! :D Mình có thử hỏi là khi muốn đi xa thì đem theo 1 bộ ắc-quy "xơ-cua" có được không, người ta bảo rằng "Xe được thiết kế dung lượng pin hạn chế để cho động cơ được nghỉ!" Vậy nên cho dù có cố, cũng không thể chạy xe liên tục quá giới hạn cự ly khoảng 40km (nếu không muốn bị cháy máy, nhất là dưới cái nắng của SG)!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Vậy sao người ta vẫn chọn?&lt;/b&gt; Phụ huynh HS thì muốn &lt;i&gt;cho con đi học "khoẻ"&lt;/i&gt;, công nhân viên chức thì muốn &lt;i&gt;tiết kiệm&lt;/i&gt;, còn một số ít người khác thì có thể vì &lt;i&gt;môi trường&lt;/i&gt;, vì thích êm ái (như mình), v.v. Tuy nhiên, xét ngược lại thì... mình đã bỏ cái ước mơ "êm như ru"; Môi trường thì chỉ được lợi lúc chạy xe, chứ lúc tiêu huỷ pin/ắc-quy thì môi trường méo mặt, mà cứ khoảng 6 tháng - 1 năm là phải thay pin rồi; Còn "tiết kiệm" là chuyện không tưởng, bởi khi xài thì tiền điện rẻ hơn, nhưng khi thay pin/ắc-quy thì cháy túi với giá 1-2 triệu đồng/bộ!!! Chỉ còn mỗi một lý do chính đáng nhứt là các vị phụ huynh HS do bị cấm "&lt;b&gt;trẻ vị thành niên kô đc đi xe máy&lt;/b&gt;" nên mới phải &lt;a href="http://www.hihihehe.com/f/archive/index.php/t-57119.html"&gt;tìm đến xe điện&lt;/a&gt; :).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1930163636281569400?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1930163636281569400/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1930163636281569400' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1930163636281569400'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1930163636281569400'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/08/xe-ap-ien-giai-phap-cua-thoi-ai.html' title='Xe đạp điện, giải pháp của thời đại?'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-9028397698657655547</id><published>2009-06-30T18:39:00.022+09:00</published><updated>2009-07-11T15:00:51.303+09:00</updated><title type='text'>Ngựa Sắt ra biển Vũng Tàu</title><content type='html'>&lt;div style="display:block; text-align:center;"&gt;&lt;table style="width:auto; "&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609/photo#map" title="Xem album trên bản đồ Google" name="raVT0609-map" target="_"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_jD2zF5W5JYg/SkoWI01lktI/AAAAAAAAAkg/rb7TULBiJ88/s400/bando%20lotrinh%20SG-VT.jpg" style="border:0;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:13px; "&gt;&lt;span style="float:left;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/RaVungTau609/photo#map" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Bản đồ&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align:right;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/RaVungTau609?feat=embedwebsite" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Album&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width:288px;font-family:arial,sans-serif; font-size:13px;  float:right"&gt;&lt;a name="raVT0609-slideshow"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://picasaweb.google.com/s/c/bin/slideshow.swf" width="288" height="192" flashvars="host=picasaweb.google.co.jp&amp;captions=1&amp;noautoplay=1&amp;hl=en_US&amp;feat=flashalbum&amp;RGB=0x000000&amp;feed=http%3A%2F%2Fpicasaweb.google.co.jp%2Fdata%2Ffeed%2Fapi%2Fuser%2Flexuandinhct%2Falbumid%2F5353113692785019569%3Falt%3Drss%26kind%3Dphoto%26hl%3Den_US" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="float:left;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/RaVungTau609?feat=flashalbum" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Album&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align:right;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/RaVungTau609/photo#map" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Bản đồ&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tháng 6 này, mình lại tiếp tục cho con ngựa sắt dong ra tới biển Vũng Tàu, nơi mà hồi thời PT cứ mỗi dịp hè đến là mẹ lại đưa mình ra nghỉ mát, tắm biển. So với chuyến &lt;a href="http://creatzynotes.blogspot.com/2009/06/khai-truong-chien-ma-du-ngoan-can-tho.html" target="_"&gt;về Cần Thơ&lt;/a&gt; tháng trước thì chuyến này có &lt;a href="#raVT0609-map"&gt;lộ trình&lt;/a&gt; cũng đơn giản, nhưng địa hình thì phức tạp hơn và cũng có nhiều &lt;a href="#raVT0609-slideshow"&gt;hình ảnh&lt;/a&gt; lưu niệm hơn. &lt;br /&gt;(Nếu &lt;a href="#raVT0609-slideshow"&gt;khung bên phải&lt;/a&gt; không hiện ra slideshow, bạn hãy thử refresh trang web xem.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3&gt;Chuyến Ra Vũng Tàu&lt;/h3&gt;&lt;br /&gt;Lần này xuất phát từ &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353113739859571650" target="_"&gt;trước 5 giờ sáng&lt;/a&gt;, khi ông Mặt Trời còn đang ngáy ngủ. Nhờ thế mà mình được chứng kiến cảnh &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353113765477346322" target="_"&gt;hừng đông xa lộ&lt;/a&gt; ngay tại cầu vượt Quang Trung cạnh nhà mình. Ra tới ngã ba Vũng Tàu thì vẫn chưa sao, nhưng từ đó trở đi mới bắt đầu nếm mùi &lt;b&gt;đồi núi&lt;/b&gt; của &lt;i&gt;Miền Đông đất đỏ&lt;/i&gt;! Tuy các con dốc đều rất thoải, nhưng cũng ảnh hưởng không ít đến tốc độ, và nhất là &lt;i&gt;&lt;b&gt;độ ổn định&lt;/b&gt; phong độ&lt;/i&gt;! Khi lên dốc thì chỉ đi khoảng 20km/h, có khi xuống còn 13km/h, còn lúc xuống dốc thì tranh thủ lấy lại quán tính, thường trên 30km/h đến 40km/h. Đi đường dốc thì chẳng thể nào thoải mái như đường bằng được rồi, phải &lt;i&gt;chỉnh đề và thay đổi tư&lt;/i&gt; thế liên tục. Lại thêm cái LQ51 này có quá nhiều xe tải đi bên ngoài, bên trong "&lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114469251174706" target="_"&gt;đường dành riêng cho xe đạp (và xe bò)&lt;/a&gt;" thì toàn là cát bụi với xe đi ngược chiều!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường ra VT, QL51, không được "trang bị" hệ thống &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701262888205650" target="_"&gt;quán võng&lt;/a&gt; như như đường về CT (QL1) nên mình phải nghỉ chân ở một &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353113837458175794" target="_"&gt;bãi đất hoang&lt;/a&gt; ven đường (Long Thành, Đồng Nai). Tuy Mặt Trời đã lên cao rồi nhưng ông Mặt Trăng vẫn còn &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353113887437197778" target="_"&gt;treo lơ lửng&lt;/a&gt; đó! Mình mải mê ngắm &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114015388033970" target="_"&gt;cảnh ruộng đồng&lt;/a&gt; đến hơn cả tiếng đồng hồ, khi dòm lại đồng hồ, thấy 8 giờ rồi, trễ rồi, chuẩn bị đi tiếp thì T.Trung lại gọi điện "8" với mình thêm nửa tiếng nữa :D. Cả gần 2 tiếng đồng hồ ở bãi đất hoang đó, mình toàn đứng không vì chẳng thấy mỏi mệt gì cả... Nhưng chỉ đi được 20 cây số sau thì cái chân mình đã biểu tình đòi nghỉ! Đúng là trên cái đường QL51 này tìm bóng mát thật khó khăn... may quá, giữa phố chợ bỗng thấy một khu cây cối xanh tươi tựa như công viên, nên đâm thẳng vào... nào ngờ chẳng có một cái băng ghế nào cả, đành phải ngồi đại xuống bãi cỏ ven đường... nghỉ mệt và... ngắm &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114107850247058" target="_"&gt;hoa phượng&lt;/a&gt;! Massage cho cặp giò cẳng xong, đạp xe vòng vòng xem xét thì mới biết đây là quần thể trung tâm hành chánh của huyện Tân Thành (Bà Rịa - Vũng Tàu), có UBND, đài phát thanh, và đài liệt sỹ, v.v. Từ sáng giờ đi đường tốt, trời nắng ráo, thế mà tới đây mới được có 78 cây số, cọng dây sên con ngựa sắt mình đã &lt;b&gt;khô dầu&lt;/b&gt; bắt đầu kêu ken két :(! Thật là tệ! Chắc tại hôm trước mình sợ dơ nên đã &lt;i&gt;lau chùi nó quá tay&lt;/i&gt; :-?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/Slc5RGWL3BI/AAAAAAAABCw/YEpJNkQdf2k/s1600-h/%5BraVT6%2709%5DIMG_0279%5BBaRia,BR-VT%5Dnga+ba+Ba+Ria+-+Vung+Tau.JPG" name="ngã ba Long Hương" target="_"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/Slc5RGWL3BI/AAAAAAAABCw/YEpJNkQdf2k/s400/%5BraVT6%2709%5DIMG_0279%5BBaRia,BR-VT%5Dnga+ba+Ba+Ria+-+Vung+Tau.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5356813247704718354" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tới &lt;a href="#ngã ba Long Hương"&gt;ngã ba Long Hương&lt;/a&gt; thì chiến mã vẫn phăng phăng dặm trường, nhưng từ khi rẽ sang hướng Vũng Tàu mình mới biết thế nào là &lt;b&gt;gió biển&lt;/b&gt;! Tuy gió chỉ thổi ngang đường thôi, chẳng phải gió ngược, mà mình vẫn phải bò ở tốc độ dưới 20km/h! Chỉ còn hai mươi mấy cây số nữa thôi mà sao đường nó cứ xa thăm thẳm... Được một hồi thì mệt quá, đành phải dừng lại ven đường nghỉ chân, tình cờ lại gặp &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114191680726130" target="_"&gt;quang cảnh kỳ vĩ&lt;/a&gt; của những cụm đước nổi giữa đầm ngập mặn mà mìnhh đã từng chú ý từ hồi nhỏ khi đi xe đò ra Vũng Tàu nhưng chưa có dịp ghi lại! Cảm động trước cảnh "&lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114220586577074" target="_"&gt;Hạ Long Nam Bộ&lt;/a&gt;" này, mình không thể không &lt;a href="#Hạ Long Nam Bộ"&gt;quay phim&lt;/a&gt; lại được ;).&lt;br /&gt;&lt;div  style="display:block; text-align:center;"&gt; &lt;object width="560" height="340"&gt;&lt;a name="Hạ Long Nam Bộ"&gt;&lt;/a&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/V01AAg8UAEM&amp;hl=ja&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/V01AAg8UAEM&amp;hl=ja&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="560" height="340"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br/&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=V01AAg8UAEM" style="color:#3964c2" target="_"&gt;xem trên YouTube&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới Vũng Tàu, mình ở tại một căn nhà cheo leo &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114804178780226" target="_"&gt;trên sườn núi&lt;/a&gt;. Ở trên cái Núi Lớn này có khá nhiều nhà có &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114869334722786" target="_"&gt;tượng Phật và Bồ tát&lt;/a&gt;. Rồi ra biển thì mình đã chộp được khoảnh khắc ông Mặt Trời &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114611452989874" target="_"&gt;kéo mền đi ngủ&lt;/a&gt; :D.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3&gt;Chuyến Về Sài Gòn&lt;/h3&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm quay về SG, ông trời đã "hăm doạ" mình bằng những &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114903620504642" target="_"&gt;đám mây xám xịt&lt;/a&gt; &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114973167718658" target="_"&gt;che kín cả Mặt Trời&lt;/a&gt; và bằng những &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353114951026137618" target="_"&gt;ngọn gió&lt;/a&gt; thổi phần phật bên tai! Để bảo toàn sức khoẻ, mình chấp nhận &lt;i&gt;bò từ từ&lt;/i&gt; ở tốc độ trên dưới 20km/h. Khi vào sâu trong đất liền thì gió có đỡ hơn, nhưng lúc đó sức lực và cơ bắp cũng đã bắt đầu mệt mỏi. Đến khi sắp phải từ giã Vũng Tàu để bước sang địa phận Đồng Nai mình mới tìm được một cái quán có &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353115023779845618" target="_"&gt;&lt;i&gt;một ít&lt;/i&gt; màu xanh&lt;/a&gt;! Ở đây chẳng có gì ngoài &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353115048684012610" target="_"&gt;con đường đầy khói bụi&lt;/a&gt; cùng xe cộ chen chúc nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/Slgo4j_YaII/AAAAAAAABDo/1p62srQ9ukI/s1600-h/%5BraVT6%2709%5DIMG_0439%5BLongThanh,DN%5Dmui+ten+chia+xuong+la+sao,+%27vao+bo+sua%27+la+sao....JPG" target="_"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/Slgo4j_YaII/AAAAAAAABDo/1p62srQ9ukI/s320/%5BraVT6%2709%5DIMG_0439%5BLongThanh,DN%5Dmui+ten+chia+xuong+la+sao,+%27vao+bo+sua%27+la+sao....JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5357076708956072066" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đến giữa &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353115174234608850" name="Vào Bò Sữa" target="_"&gt;rừng cao su&lt;/a&gt; ở Long Thành, Đồng Nai thì trời đổ mưa ào ào... Nhờ lần nghỉ chân bất đắc dĩ này mà mình được dịp nhớ lại cảnh "&lt;i&gt;Cao su đi dễ khó dzề...&lt;/i&gt;" khi dòm thấy những lô cao su &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353115367792847266" target="_"&gt;sâu thăm thẳm&lt;/a&gt; dường như vô tận. Tạnh mưa, mình đạp thẳng ra khỏi rừng cao su và đổ một con dốc với tốc độ lịch sử... 45km/h!!! Đây chính là con dốc cao nhất mà hồi chuyến đi mình đã phải còng lưng leo lên. Chưa hưởng được cái sướng đổ dốc bao lâu thì lại gặp một cơn mưa khác ngay ngã rẽ vào xí nghiệp &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353115403472781474" target="_"&gt;Bò Sữa Long Thành&lt;/a&gt;. Đi dọc đường mình cứ thấy quảng cáo &lt;i&gt;Lothamilk&lt;/i&gt; hoài mà bây giờ mới biết nó là gì :D. Mình cứ thấy bên kia đường có cái bảng chỉ dẫn "&lt;a href="#Vào Bò Sữa"&gt;Vào Bò Sữa&lt;/a&gt;" mà đọc hoài vẫn không thể hiểu nổi?! Thì ra là cái xí nghiệp này có trang trại rộng nên còn cho người ta vô cắm trại nữa ;).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đó về thì trời mưa gió, đường lầy lội,... mình phải bò chật vật mãi mới về được tới nhà. Và kết quả là mình cùng chiến mã đều &lt;a href="http://picasaweb.google.co.jp/lexuandinhct/RaVungTau609#5353115435581997154" target="_"&gt;lấm lem bùn đất&lt;/a&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3&gt;Số liệu thống kê của đồng hồ xe đạp&lt;/h3&gt;&lt;table cellspacing="10"&gt;&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;th&gt;  &lt;th&gt;ra VT &lt;th&gt;về SG&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Average (km/h) &lt;td&gt;22.5 &lt;td&gt;20.2&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Max (km/h) &lt;td&gt;42.4 &lt;td&gt;44.8&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Distance(km) &lt;td&gt;123 &lt;td&gt;122&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Time(h) &lt;td&gt;5.5 &lt;td&gt;6&lt;br /&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-9028397698657655547?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/9028397698657655547/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=9028397698657655547' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/9028397698657655547'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/9028397698657655547'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/06/ngua-sat-ra-bien-vung-tau.html' title='Ngựa Sắt ra biển Vũng Tàu'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_jD2zF5W5JYg/SkoWI01lktI/AAAAAAAAAkg/rb7TULBiJ88/s72-c/bando%20lotrinh%20SG-VT.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-3811763703527895344</id><published>2009-06-29T23:41:00.042+09:00</published><updated>2009-07-11T15:03:18.079+09:00</updated><title type='text'>Khai trương Chiến mã, du ngoạn Cần Thơ - Sài Gòn</title><content type='html'>&lt;div style="display:block; text-align:center;"&gt;&lt;table style="width:auto; "&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509/photo#map" title="Xem album trên bản đồ Google" name="vềCT0509-map" target="_"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_jD2zF5W5JYg/SkmJSzof4XI/AAAAAAAAAeQ/tpVvXZsuuKs/s400/bando%20lotrinh%20SG-CT.jpg" style="border:0;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:13px; "&gt;&lt;span style="float:left;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509/photo#map" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Bản đồ&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align:right;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509?feat=embedwebsite" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Album&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="width:288px;font-family:arial,sans-serif; font-size:13px;  float:right"&gt;&lt;a name="vềCT0509-slideshow"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://picasaweb.google.com/s/c/bin/slideshow.swf" width="288" height="192" flashvars="host=picasaweb.google.com&amp;captions=1&amp;noautoplay=1&amp;hl=en_US&amp;feat=flashalbum&amp;RGB=0x000000&amp;feed=http%3A%2F%2Fpicasaweb.google.com%2Fdata%2Ffeed%2Fapi%2Fuser%2Flexuandinhct%2Falbumid%2F5352700980544574401%3Falt%3Drss%26kind%3Dphoto%26hl%3Den_US" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="float:left;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509?feat=flashalbum" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Album&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align:right;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509/photo#map" style="color:#3964c2" target="_"&gt;Xem Bản đồ&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hồi tháng 5 vừa rồi, mình vừa rinh con &lt;b&gt;ngựa sắt&lt;/b&gt; &lt;i&gt;Asama&lt;/i&gt; từ &lt;a href="http://www.martin107-bike.com/?opt=product&amp;p=20" target="_"&gt;Martin107&lt;/a&gt;(màu đỏ, kô phải xám) về, thì đã khai trương ngay bằng chuyến về quê Cần Thơ thăm mẹ và bạn bè. &lt;a href="#vềCT0509-map"&gt;Lộ trình&lt;/a&gt; khá đơn giản, nhưng vì lần đầu chưa có kinh nghiệm nên còn nhiều thứ không suôn sẻ. Ví dụ như chuyến xuống CT thì "giấu" máy ảnh kỹ quá nên không có chụp hình lưu niệm được! Chỉ có chuyến quay trở lên SG mới có kinh nghiệm hơn với nhiều &lt;a href="#vềCT0509-slideshow"&gt;hình ảnh&lt;/a&gt; đáng nhớ.&lt;br /&gt;(Nếu &lt;a href="#vềCT0509-slideshow"&gt;khung bên phải&lt;/a&gt; không hiện ra slideshow, bạn hãy thử refresh trang web xem.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3&gt;Chuyến Về Cần Thơ&lt;/h3&gt;&lt;br /&gt;Trước khi đi, tra bản đồ xong dự tính nghỉ ở 3 điểm Bến Lức, Trung Lương, và Vĩnh Long, tức là sau mỗi chặng khoảng 40~60km thì nghỉ một lần. Cái này tương đối hợp lý, nhưng phần ước tính tốc độ ~30km/h thì sai bét: trong thành phố, ở cự ly ngắn thì đi khoảng 30km/h là chuyện thường nhưng khi lên đường trường thì... (sau 2 lần chết giấc mới nhận ra là) giữ khoảng 25km/h là tốt nhất! Đoạn đầu tiên, bám chỉ tiêu 30km/h đến qua cầu Bến Lức một đoạn thì chết thẳng cẳng! Lại còn thêm cái đoạn trong Bình Chánh xe kẹt hằng mấy cây số, khói bụi, lầy lội đã làm mình mất quá nhiều sức nữa, nên ra tới đây, mình còn kịp đặt cái lưng lên võng là may mắn lắm rồi. Thức dậy, tiếp tục đổ sức trâu bò ra đo tốc độ, nhưng chẳng hiểu sao không thể lên 30km/h nữa, có khi mệt chỉ được 20km/h thôi... rồi hụt hơi, ớn lạnh, rồi chết lần 2... còn cách Trung Lương một khoảng khá xa! Thức dậy thì trời đã về chiều, mình đã bình tĩnh hơn, và lên xe đạp từ từ... Vừa đạp vừa xem xét, mình thấy quan trọng là &lt;b&gt;hít thở đều và sâu&lt;/b&gt;, còn tốc độ thì không phải quan tâm nữa! Hai chặng trước vì quá chú ý tốc độ nên không ổn định được hơi thở, cảm giác hụt hơi, ớn lạnh là hậu quả của việc &lt;i&gt;thiếu ôxy&lt;/i&gt;. Khi hít thở đều đặn phối hợp với cử động cổ "&lt;i&gt;hít vào ngẩng lên, thở ra thả lỏng&lt;/i&gt;" thì tốc độ tự nhiên ổn định ở khoảng 25km/h. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua Cai Lậy hơn chục cây thì trời đã xế chiều, mình dừng chân nghỉ mệt một cách bình tĩnh hơn nhiều so với 2 lần trước. Ngủ dậy, ăn cơm xong thì trời đã tối mịt, lại còn chuyển mưa dông ầm ầm. Người ta bảo "ngủ lại đây đi", nhưng đâu có được! Tiếp tục hành trình với con ngựa sắt một cách bình thản ở tốc độ 25km/h cho đến khi trời đổ mưa. Tháo đồng hồ ra cất, mặt áo mưa vào, đi tiếp. Nhưng đến lúc còn cách cầu Mỹ Thuận khoảng 10km thì trời nổi dông, gió to quá không thể đi tiếp được, đành phải tạt vô quán café nghỉ chân. Ở đó có em tiếp viên mới vào làm nên hăng hái ra nói chuyện làm quen với khách: "Tối nay nhờ trời mưa mà quán em đắt khách..." Hê hê! Ngồi chơi khoảng 1 tiếng thì trời tạnh mưa, mình lên đường đi tiếp. Đến giữa cầu Mỹ Thuận thì đứng lại hóng gió, ngắm cảnh, nhưng trời tối đen, cũng chẳng thấy gì :(. Vừa thả dốc cầu Mỹ Thuận được một đoạn, chưa đã chân thì trời lại nổi ghen, xối nước mưa xuống đầu mình! Nhưng mình đâu có sợ, mặc áo mưa vào, đi tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua Vĩnh Long thì thấy mừng vì đoạn đường từ VL về CT đang mở rộng, phẳng lì, rộng thênh thang... Nhưng nào ngờ, mình lại không tài nào địch nổi con gió ngược thổi phần phật vào mặt, tốc độ chỉ khoảng 20km/h. Dù thế, chỉ cần giữ hơi thở ổn định là còn đi được tốt mặc cho tốc độ bị hạn chế! (Sau này mình mới biết con gió ngược đó là hậu quả của sự "tự do": đường rộng và vắng.) Về đến CT thì đã 1 giờ khuya. Mẹ ngủ rồi, mình cũng phải ngủ thôi Zzzz.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3&gt;Chuyến Lên Sài Gòn&lt;/h3&gt;&lt;br /&gt;Chuyến này thì có kinh nghiệm hơn nhiều, chuẩn bị kỹ càng hơn: giắt máy ảnh ở khoang ngoài cùng cho dễ lấy, xuất phát từ sáng sớm tinh mơ. Ra khỏi nhà từ lúc 5 giờ rưỡi, đạp xe bay bay (30km/h) trên đại lộ 3/2 ra bến phà. Lúc dừng lại ở đèn đỏ, thấy gió thổi ập vào lưng áo thì biết là mình đang xuôi gió! Lên phà, trông qua bến bắc, thấy &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701000083321394" target="_"&gt;cảnh bình minh&lt;/a&gt; đẹp quá nên không thể không chộp lấy vài pô. Qua Vĩnh Long, thuận buồm xuôi gió, cứ xơi xơi 30km/h mà cuốc... bỗng dưng đùng một cái, &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701054198182514" target="_"&gt;kẹt xe&lt;/a&gt;! Sao tự dưng lại kẹt xe giữa quốc lộ thế này? Nghe ngóng bà con bàn tán một hồi mới biết thế này: đầu tiên là đụng xe, sau đó thì xe cấp cứu đến nhưng lại chết máy giữa đường, còn ngay ngã ba chợ, dưới dốc cầu nữa, thế là kẹt thôi! Khi mình mới tới thì phía trước chỉ kẹt một đoạn, thế mà 10 phút sau thì bà con công nhân đi làm, mấy em nhỏ đi học, rồi kẻ đi chợ, người đi buôn đủ loại dồn lại kẹt cứng cả cây số. Xe kẹt kín đường mà chẳng thấy anh CSGT nào cả! Hồi lâu sau mới thấy một anh ra chỉ chỉ trỏ trỏ chơi chơi thôi :D. Được 20 phút thì thông xe, mình lên đường thẳng tiến Tiền Giang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/Skm85Ad1olI/AAAAAAAAAf8/pD6Bn-BZ7uY/s1600-h/%5BveCT5%2709%5DIMG_0063%5BcauMyThuan%5Dduong+danh+rieng+cho+xe+dap!-1.JPG" name="đngdrchxđp"  target="_"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/Skm85Ad1olI/AAAAAAAAAf8/pD6Bn-BZ7uY/s320/%5BveCT5%2709%5DIMG_0063%5BcauMyThuan%5Dduong+danh+rieng+cho+xe+dap!-1.JPG" border="0" alt="IMG:Đường dành riêng cho xe đạp!" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5353017319670260306" title="Đường dành riêng cho xe đạp!" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đến bờ sông Tiền thì đã thấy bóng dáng &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701091294901618" target="_"&gt;cầu Mỹ Thuận&lt;/a&gt;. Mình thấy rõ cái bảng hiệu "&lt;a href="#đngdrchxđp"&gt;đường dành riêng cho xe đạp&lt;/a&gt;" ở bên lề đường mình đang đi, thế mà lại có mấy chú coureur đang nghênh ngang đạp xe ở ngoài kia. Mặc kệ, mình cứ từ từ bò lên cầu với tốc độ 13km/h. Hiển nhiên là lần này phải chụp cho thoả thích rồi! Trong cái quang cảnh thênh thang đất trời, mênh mông sóng nước, mình lại ấn tượng nhất &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701150236949298" target="_"&gt;một chiếc xuồng rau&lt;/a&gt; đang lênh đênh giữa dòng! (Xem hình đó, bạn nhớ dùng cái kính loupe ở góc trên bên phải để phóng đại lên mới thấy rõ chiếc xuồng.) Đến Cai Lậy, mình tìm ghé chân vào một &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701262888205650" target="_"&gt;quán võng&lt;/a&gt; khá vắng vẻ và có bóng cây trứng cá mát rượi. Uống nước xong, đi ra đằng sau thì thấy cả một &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701209348192482" target="_"&gt;khung trời&lt;/a&gt; xanh tươi mát dịu ngay trước mắt. Quả là tuyệt vời trong cái nắng gắt cháy da này! Mãi mê ngắm cảnh quá mà đến giờ đi lúc nào không biết :D. Lúc dòm ra ngoài lộ thì mới biết là mình đang ở ngay &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701282042886866" target="_"&gt;chiến tích Ấp Bắc&lt;/a&gt; nổi tiếng ;).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến địa phận Tân An, mình rẽ sang "đường tránh thị xã Tân An" để thử xem cái "tự do" ngoài đó nó ra thế nào (vì hồi chuyến về CT, mình đã được thưởng thức cái tấp nập, lộn xộn của tx này rồi)... Ai ngờ, &lt;i&gt;cái giá của "&lt;b&gt;tự do&lt;/b&gt;"&lt;/i&gt; chẳng rẻ tí nào! Mình còng lưng đạp cũng chỉ lên 25km/h là cùng, còn bình thường thì ở mức 23km/h. Khi quay về QL1A, mình bắt được ngay cái luồng &lt;b&gt;&lt;i&gt;gió xa lộ&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, lập tức trở lại 27~30km/h như thường. Nhưng qua tx. Tân An 4km thì cũng đã thấm mệt, nên mình kiếm quán võng nghỉ chân... nhưng lại chẳng thấy cái bóng mát nào :(. Đúng là lên gần Xì Goòng có khác :D. Cuối cùng thì cũng ghé tạm một &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701305636815634" target="_"&gt;nơi nào đó&lt;/a&gt;. Sau đó thì thẳng tiến thành đô. Tưởng thế là xong rồi, đường di xuôi gió, không mưa, không mệt, cũng còn khá sớm, mới có 2 giờ chiều. Ai ngờ đâu, đi suốt 160 cây số từ dưới quê lên thì không sao, mà chỉ có 20 cây số đường QL1A trước khi tới nhà mình lại biến mình cùng con chiến mã trở nên lấm lem bùn đất còn hơn &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lexuandinhct/VeCanTho509#5352701318530083634" target="_"&gt;trên núi mới về&lt;/a&gt; nữa! :~&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h3&gt;Số liệu thống kê của đồng hồ xe đạp&lt;/h3&gt;&lt;table cellspacing="10"&gt;&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;th&gt;  &lt;th&gt;về CT &lt;th&gt;lên SG&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Average (km/h) &lt;td&gt;20.7 &lt;td&gt;24.9&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Max (km/h) &lt;td&gt;40.1 &lt;td&gt;49.9&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Distance(km) &lt;td&gt;185 &lt;td&gt;180&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Time(h) &lt;td&gt;9 &lt;td&gt;7.2&lt;br /&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-3811763703527895344?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/3811763703527895344/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=3811763703527895344' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/3811763703527895344'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/3811763703527895344'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/06/khai-truong-chien-ma-du-ngoan-can-tho.html' title='Khai trương Chiến mã, du ngoạn Cần Thơ - Sài Gòn'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh4.ggpht.com/_jD2zF5W5JYg/SkmJSzof4XI/AAAAAAAAAeQ/tpVvXZsuuKs/s72-c/bando%20lotrinh%20SG-CT.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-27243572860167910</id><published>2009-06-21T14:10:00.010+09:00</published><updated>2009-06-21T15:38:12.353+09:00</updated><title type='text'>Flan, một cái bánh, ôi quá nhiều cái tên!</title><content type='html'>&lt;img src="http://www.sinhcon.com/mon-ngon-de-lam/images/image/Meo%20vat%20nha%20bep/5/banh%20flan.jpg" style="float:right; margin:0 10px 10px 0;" /&gt;Số là hồi ở Nhật, mình rất hay ăn cái món &lt;b&gt;プリン&lt;/b&gt; &lt;i&gt;(purin)&lt;/i&gt; mà mình gọi là &lt;b&gt;bánh flăn&lt;/b&gt;, bạn mình gọi là &lt;b&gt;caramen&lt;/b&gt;, ghi tiếng Anh lại là &lt;b&gt;pudding&lt;/b&gt;. Hôm nay tình cờ tìm ra trang Wikipedia tiếng Nhật về &lt;a href="http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%AB%E3%82%B9%E3%82%BF%E3%83%BC%E3%83%89%E3%83%97%E3%83%87%E3%82%A3%E3%83%B3%E3%82%B0"&gt;プリン&lt;/a&gt; thì thấy có quá nhiều cái tên. Ngay cả trong cùng tiếng Anh(Mỹ), cũng có 2 cái tên là &lt;i&gt;crème caramel&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;flan&lt;/i&gt;! Hai cái tên trong tiếng Việt (nam: flăn, bắc: caramen) cũng lấy từ 2 cái này ra, nhưng có lẽ từ thời Pháp thuộc. Trong khi đó, tiếng Anh nói chung còn gọi nó là &lt;i&gt;custard pudding&lt;/i&gt;. Chữ &lt;i&gt;プリン (purin)&lt;/i&gt; trong tiếng Nhật thì lấy từ chữ pudding này ra, nhưng hơi bị lắt léo một chút: Púd-ding → Pú-di-N → Pú-ri-N! Nếu chỉ nhìn mặt chữ プリン thì dễ tưởng rằng nó phiên âm cho "prin" (pừ-Ri-n) hay "plin" (pừ-Li-n) theo cách thông thường, nhưng không phải vậy! Người Nhật đọc chữ này nhấn âm đầu /Pú/ nên chữ "ri" trong âm thứ hai nghe rất giống /di/ (một lối phiên âm rất hiếm gặp trong hệ thống phiên âm Katakana), và âm cuối "n" đọc giọng mũi /N/ rất giống /ng/. Đó, có mỗi 3 âm tiết mà đã thể hiện bao nhiêu cái lắt léo trong phiên âm rồi đó! Có một điều khá thú vị là trong trang &lt;a href="http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%AB%E3%82%B9%E3%82%BF%E3%83%BC%E3%83%89%E3%83%97%E3%83%87%E3%82%A3%E3%83%B3%E3%82%B0#.E6.A6.82.E8.A6.81"&gt;Wikipedia tiếng Nhật&lt;/a&gt; còn có cả cái tên "bánh flan" của Việt Nam ta nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng nói về cái pudding, thì như hồi đó bạn Cún yêu dấu của mình có nói "&lt;i&gt;caramel hay bánh flan, hay ngay cả プリン cũng đều khác pudding&lt;/i&gt;", hôm nay mình tra cứu lại thấy quả thực &lt;b&gt;pudding&lt;/b&gt; là cả một &lt;i&gt;họ bánh&lt;/i&gt; chứ chẳng phải vừa! Bây giờ thì ngược lại, một cái tên mà ôi quá nhiều thứ bánh :D Nếu bên Mỹ, pudding chỉ giới hạn trong các món tráng miệng có &lt;i&gt;dạng thạch&lt;/i&gt; thì bênh Anh, pudding dùng để chỉ hầu hết các món tráng miệng, nên &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Pudding#Dessert"&gt;bao gồm cả món &lt;i&gt;chè&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; của xứ Việt quê mình luôn! À mà quên, tới lượt mình thì &lt;b&gt;chè&lt;/b&gt; cũng chẳng phải 1 món, mà lại cũng là cả một &lt;i&gt;dòng họ các món ăn chơi&lt;/i&gt; nữa! (Trừ chè bắc, tức "trà") Bánh pút-đinh ở VN hay các nước Đông Á nói chung thì giống như Mỹ, chỉ những bánh có dạng thạch... thế nên có thể gọi là "&lt;i&gt;bánh đúc Tây&lt;/i&gt;" :D Híc, nói đến &lt;b&gt;bánh đúc&lt;/b&gt; thì mình lại muốn ăn thử cái món &lt;i&gt;bánh đúc bắc&lt;/i&gt; chính cống làm từ &lt;i&gt;bột gạo&lt;/i&gt; ngâm nước vôi/tro để nấu được dạng thạch rồi "đúc" bằng cái bát (chén) kia! Chứ &lt;i&gt;bánh đúc nam&lt;/i&gt; làm bằng &lt;i&gt;bột năng&lt;/i&gt; rồi chỉ cho nước lá dong vào thôi thì không thích :(&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-27243572860167910?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/27243572860167910/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=27243572860167910' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/27243572860167910'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/27243572860167910'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/06/flan-mot-cai-banh-qua-nhieu-cai-ten.html' title='Flan, một cái bánh, ôi quá nhiều cái tên!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1454465325088474810</id><published>2009-02-05T05:10:00.003+09:00</published><updated>2009-02-05T05:14:19.659+09:00</updated><title type='text'>Làm sao qua được cái hạn này đây?!</title><content type='html'>Một chữ &lt;i&gt;hạn&lt;/i&gt;, hai nghĩa khác nhau, thế mà hay!&lt;br /&gt;Hạn = deadline &lt;br /&gt;Hạn = misfortune&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1454465325088474810?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1454465325088474810/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1454465325088474810' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1454465325088474810'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1454465325088474810'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/02/lam-sao-qua-uoc-cai-han-nay-ay.html' title='Làm sao qua được cái &lt;i&gt;hạn&lt;/i&gt; này đây?!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-5610459978058843164</id><published>2009-02-02T16:44:00.018+09:00</published><updated>2009-02-02T17:53:15.154+09:00</updated><title type='text'>Giọt Đàn Bầu</title><content type='html'>Nghe từng giọt đàn bầu ngân rõ giọng quê mình, ôi thương nhớ làm sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.woim.info/song/106/trong-com.htm"&gt;Trống Cơm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed name="MediaPlayer_embed" id="MediaPlayer_embed" pluginspage="http://www.microsoft.com/windows/windowsmedia/download/" type="application/x-mplayer2" src="http://www.woim.info/asx.php?type=2&amp;amp;id=106&amp;amp;pcid=bdf0ff1c23b177112a5f2b4335dda699&amp;amp;sid=0&amp;amp;usid=0" showcontrols="1" showpositioncontrols="1" showaudiocontrols="1" showdisplay="0" showstatusbar="1" autosize="1" showgotobar="0" showcaptioning="0" autostart="0" autorewind="1" animationatstart="1" transparentatstart="0" allowscan="1" enablecontextmenu="1" defaultframe="datawindow" invokeurls="1" playcount="1000" loop="1" width="300" height="70"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.woim.info/song/107/ru-con.htm"&gt;Ru Con&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed name="MediaPlayer_embed" id="MediaPlayer_embed" pluginspage="http://www.microsoft.com/windows/windowsmedia/download/" type="application/x-mplayer2" src="http://www.woim.info/asx.php?type=2&amp;amp;id=107&amp;amp;pcid=bdf0ff1c23b177112a5f2b4335dda699&amp;amp;sid=0&amp;amp;usid=0" showcontrols="1" showpositioncontrols="1" showaudiocontrols="1" showdisplay="0" showstatusbar="1" autosize="1" showgotobar="0" showcaptioning="0" autostart="0" autorewind="1" animationatstart="1" transparentatstart="0" allowscan="1" enablecontextmenu="1" defaultframe="datawindow" invokeurls="1" playcount="1000" loop="1" width="300" height="70"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.woim.info/song/111/vi-dam.htm"&gt;Ví Dặm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed name="MediaPlayer_embed" id="MediaPlayer_embed" pluginspage="http://www.microsoft.com/windows/windowsmedia/download/" type="application/x-mplayer2" src="http://www.woim.info/asx.php?type=2&amp;amp;id=111&amp;amp;pcid=bdf0ff1c23b177112a5f2b4335dda699&amp;amp;sid=0&amp;amp;usid=0" showcontrols="1" showpositioncontrols="1" showaudiocontrols="1" showdisplay="0" showstatusbar="1" autosize="1" showgotobar="0" showcaptioning="0" autostart="0" autorewind="1" animationatstart="1" transparentatstart="0" allowscan="1" enablecontextmenu="1" defaultframe="datawindow" invokeurls="1" playcount="1000" loop="1" width="300" height="70"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.woim.info/song/6758/flirting-song.htm"&gt;Flirting Song&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed name="MediaPlayer_embed" id="MediaPlayer_embed" pluginspage="http://www.microsoft.com/windows/windowsmedia/download/" type="application/x-mplayer2" src="http://www.woim.info/asx.php?type=2&amp;amp;id=6758&amp;amp;pcid=bdf0ff1c23b177112a5f2b4335dda699&amp;amp;sid=0&amp;amp;usid=0" showcontrols="1" showpositioncontrols="1" showaudiocontrols="1" showdisplay="0" showstatusbar="1" autosize="1" showgotobar="0" showcaptioning="0" autostart="0" autorewind="1" animationatstart="1" transparentatstart="0" allowscan="1" enablecontextmenu="1" defaultframe="datawindow" invokeurls="1" playcount="1000" loop="1" width="300" height="70"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.woim.info/song/6759/fishing.htm"&gt;Fishing&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed name="MediaPlayer_embed" id="MediaPlayer_embed" pluginspage="http://www.microsoft.com/windows/windowsmedia/download/" type="application/x-mplayer2" src="http://www.woim.info/asx.php?type=2&amp;amp;id=6759&amp;amp;pcid=bdf0ff1c23b177112a5f2b4335dda699&amp;amp;sid=0&amp;amp;usid=0" showcontrols="1" showpositioncontrols="1" showaudiocontrols="1" showdisplay="0" showstatusbar="1" autosize="1" showgotobar="0" showcaptioning="0" autostart="0" autorewind="1" animationatstart="1" transparentatstart="0" allowscan="1" enablecontextmenu="1" defaultframe="datawindow" invokeurls="1" playcount="1000" loop="1" width="300" height="70"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.woim.info/song/7323/gian-ma-thuong.htm"&gt;Giận Mà Thương&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed name="MediaPlayer_embed" id="MediaPlayer_embed" pluginspage="http://www.microsoft.com/windows/windowsmedia/download/" type="application/x-mplayer2" src="http://www.woim.info/asx.php?type=2&amp;amp;id=7323&amp;amp;pcid=bdf0ff1c23b177112a5f2b4335dda699&amp;amp;sid=0&amp;amp;usid=0" showcontrols="1" showpositioncontrols="1" showaudiocontrols="1" showdisplay="0" showstatusbar="1" autosize="1" showgotobar="0" showcaptioning="0" autostart="0" autorewind="1" animationatstart="1" transparentatstart="0" allowscan="1" enablecontextmenu="1" defaultframe="datawindow" invokeurls="1" playcount="1000" loop="1" width="300" height="70"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-5610459978058843164?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/5610459978058843164/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=5610459978058843164' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5610459978058843164'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5610459978058843164'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/02/giot-bau.html' title='Giọt Đàn Bầu'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-2240200194994164910</id><published>2009-01-24T10:10:00.008+09:00</published><updated>2009-01-24T10:52:29.066+09:00</updated><title type='text'>Calculation Vs. Computation</title><content type='html'>Này, thế nào là &lt;i&gt;&lt;b&gt;tính&lt;/b&gt; như &lt;b&gt;calculation&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, còn thế nào là &lt;i&gt;&lt;b&gt;tính&lt;/b&gt; như &lt;b&gt;computation&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày trước, mình chỉ thấy người ta gọi cái &lt;i&gt;máy tính con con&lt;/i&gt; với các phép tính số học đơn giản là &lt;i&gt;calculator&lt;/i&gt;, còn cái &lt;i&gt;máy tính khổng lồ&lt;/i&gt; với đủ thứ chức năng trên đời là &lt;i&gt;computer&lt;/i&gt;, nên phỏng đoán rằng &lt;i&gt;computation "khủng" hơn calculation&lt;/i&gt;!!! ...Ai ngờ, bây giờ tra cứu kỹ lại mới thấy là mình &lt;i&gt;lộn 180 độ&lt;/i&gt; rồi :Đ. &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Calculation&lt;/b&gt;: Đây mới thực sự là &lt;i&gt;&lt;b&gt;tổng quát&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; nhất! Hễ có cái gì &lt;i&gt;con người&lt;/i&gt; cần tính thì calculation là cái mà người ta dùng để đạt được nó, bất kể là dùng công cụ / phương pháp (thủ đoạn) nào, số học, giải tích, lô-gíc, v.v. và v.v.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Computation&lt;/b&gt;: Còn đây thì "khủng" theo một nghĩa khác - &lt;i&gt;&lt;b&gt;khủng long&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; - tức "&lt;i&gt;trâu bò&lt;/i&gt;" chứ không phải người! Đó là công việc (thường dài dòng, lôi thôi) với các con số. Hễ cho nó các con số đầu vào (input) thì computation sẽ trả lại các con số đầu ra (output) vậy.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, với sự kết hợp giữa sức mạnh trâu bò của computer với tư duy trí tuệ của con người thì các sản phẩm software hiện nay quả thực là hơn hẳn cả calculation cổ điển lẫn computation đơn thuần!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;___________&lt;br /&gt;Tham khảo: &lt;a href="http://dictionary.reference.com/browse/Calculate"&gt;Calculate @ Dictionary.com&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-2240200194994164910?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/2240200194994164910/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=2240200194994164910' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2240200194994164910'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2240200194994164910'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/01/calculation-vs-computation.html' title='Calculation Vs. Computation'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8364412595328679637</id><published>2009-01-11T16:52:00.008+09:00</published><updated>2009-01-11T19:06:50.596+09:00</updated><title type='text'>Yêu sao hai chữ Đồng Bào!</title><content type='html'>Lâu rồi mới quay lại &lt;a href="http://www.viethoc.org/phorum/index.php?&amp;MMN_position=5:5"&gt;diễn đàn Viện Việt Học&lt;/a&gt;, hôm nay dò lại những chủ đề mà mình đã tham gia, nhớ lại "một thời oanh liệt" trên đất Nôm-Việt. Trong đó, có một chủ đề tuy mình đóng góp ít nhất (1 bài) lại cũng chẳng là bài hay nhất của mình, nhưng cả &lt;a href="http://www.viethoc.org/phorum/read.php?13,18114,18441#msg-18441"&gt;bài viết đó&lt;/a&gt; lẫn &lt;a href="http://www.viethoc.org/phorum/read.php?13,18114,page=1"&gt;chủ đề đó&lt;/a&gt; đều làm mình hết sức xúc động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm tắt lại thì câu chuyện là thế này: Hai chữ &lt;b&gt;&lt;i&gt;đồng bào&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; tuy đã có từ rất xưa ở bên Trung Quốc, có lẽ từ thời Tam Quốc (theo nnt và Toàn), nhưng chỉ có nghĩa hẹp là "anh em ruột thịt" mà thôi. Ngày trước, Nguyễn Trãi cũng có nhắc đến 2 chữ &lt;i&gt;đồng bào&lt;/i&gt;, nhưng cũng chỉ dùng với nghĩa hẹp đó thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Đồng bào cốt nhục nghĩa càng bền,&lt;br /&gt;Cành bắc cành nam một cội nên.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;(Nguyễn Trãi, &lt;i&gt;Bảo-kính Cảnh-giới bài 15&lt;/i&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến mãi sau này, ở thời cận đại &lt;i&gt;đồng bào&lt;/i&gt; mới có nghĩa "người trong một nước", và nghe đâu từ thời cụ Phan Bội Châu với cụ Phan Châu Trinh khởi xướng phong trào Đông Du, Duy Tân thì dân mình mới dùng hai chữ &lt;i&gt;đồng bào&lt;/i&gt; này nhiều hơn, với nghĩa rộng hơn (theo AnhMỹ Trần). Từ đó trở đi, "đồng bào" ngày càng được mọi người dùng nhiều hơn, liên hệ với truyền thuyết &lt;i&gt;Trăm trứng - Trăm con&lt;/i&gt;, "đồng bào" trở thành một sợi dây đoàn kết dân tộc thiêng liêng giúp cho dân ta vượt qua hai cuộc chiến tranh khốc liệt với Pháp và với Mỹ (Chiến tranh Việt Nam).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở trong nước thì "đồng bào" nối liền các dân tộc lại với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Bầu ơi thương lấy bí cùng,&lt;br /&gt;Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nhiễu điều phủ lấy giá gương,&lt;br /&gt;Người trong một nước phải thương nhau cùng!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra nước ngoài thì "đồng bào" gắn bó mọi người dân Việt/gốc-Việt lại với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi, đồng bào ơi, hai chữ &lt;i&gt;đồng bào&lt;/i&gt; thật đẹp và tuyệt vời làm sao!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8364412595328679637?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8364412595328679637/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8364412595328679637' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8364412595328679637'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8364412595328679637'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/01/yu-sao-hai-ch-ng-bo.html' title='Yêu sao hai chữ Đồng Bào!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-117932140070736452</id><published>2009-01-05T17:21:00.007+09:00</published><updated>2009-01-05T19:36:39.798+09:00</updated><title type='text'>Thuốc sát-trùng/kháng-khuẩn</title><content type='html'>Tự dưng gặp nhiều vụ bị thương cùng một lúc, mình bỗng thắc mắc trong cách dùng thuốc, nên đã bỏ một buổi ra tìm hiểu! Có người bảo dùng cồn/iốt để sát trùng vết thương nhưng mình không đồng ý; còn ở nhà mình thì vẫn dùng xanh méthylène thay cho thuốc đỏ từ đó giờ...&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; &lt;b&gt;Cồn y tế 90° và dung dịch iốt(cồn-iốt loãng)&lt;/b&gt; chỉ dùng để sát trùng ngoài da, không dùng cho vết thương hở. (Nếu cần dùng cho vết thương thì nên dùng các dạng iốt hữu cơ như betadine, povidone, sẽ không gây kích ứng da và ít cản trở quá trình lành vết thương.) Iốt thì sát trùng tốt hơn, có tác dụng lâu dài diệt vi trùng và nấm.&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt; &lt;b&gt;Ôxy già&lt;/b&gt; có tác dụng tẩy bẩn và sát trùng do tính ôxy hoá mạnh, nên được dùng để rửa vết thương ở giai đoạn đầu (hở miệng). Tính sát trùng của nước ôxy già chỉ có giá trị tức thời, do ôxy nguyên tử bị phóng thích và cạn kiệt rất nhanh. Chú ý không dùng ôxy già để sát trùng vết thương ở giai đoạn sau, khi da đang lên tổ chức hạt.&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt; &lt;b&gt;Xanh Méthylène&lt;/b&gt;, dùng thay cho &lt;b&gt;thuốc đỏ&lt;/b&gt;, có tác dụng sát khuẩn, chống lở loét và làm khô vết thương, nên được dùng để bôi vào vết thương sau khi tẩy rửa để tránh nhiễm trùng. Xanh Méthylène còn có tác dụng tốt cho các loại bệnh viêm nhiễm ngoài da. Chú ý là ngày xưa, thuốc đỏ được dùng phổ biến do tác dụng diệt khuẩn mạnh, nhưng do có chứa thuỷ ngân nên ngày nay bác sỹ khuyên không nên dùng nữa (VD, hoàn toàn không được dùng ở Mỹ), và tuyệt đối không được dùng ở diện rộng hoặc cho vết thương sâu do sẽ gây nhiễm độc thuỷ ngân.&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt; Các loại thuốc mỡ kháng sinh như &lt;b&gt;Tétracycline&lt;/b&gt;, &lt;b&gt;dầu mù u&lt;/b&gt; nên bôi vào vết thương trước khi băng bó, vừa có tác dụng kháng viêm, kháng nấm, vừa làm cho đỡ đau khi thay băng.&lt;br /&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tham khảo:&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://hoidieuduong.org.vn/forum/viewtopic.php?t=1161"&gt;Một số thuốc hoá chất tiệt trùng khử trùng dùng trong y tế&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.thuoc-suckhoe.com/sudungthuoc/THUOCDA.HTM"&gt;Sử dụng thuốc kháng khuẩn bôi ngoài da&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.suckhoe360.com/Song-khoe/So-cap-cuu/than-trong-khi-cap-cuu-tai-nha.php"&gt;Thận trọng khi cấp cứu tại nhà&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://www.khamchuabenh.com/read.php?863"&gt;Chọn lựa thuốc sát trùng ngoài da&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;- &lt;a href="http://vnexpress.net/SG/Suc-khoe/Tu-van/2001/08/3B9B3289/"&gt;Công dụng một số thuốc sát trùng&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-117932140070736452?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/117932140070736452/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=117932140070736452' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/117932140070736452'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/117932140070736452'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2009/01/thuc-st-trngkhng-khun.html' title='Thuốc sát-trùng/kháng-khuẩn'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-4883528491264544182</id><published>2008-12-11T12:49:00.003+09:00</published><updated>2008-12-11T19:25:45.247+09:00</updated><title type='text'>The Lovesick Radio</title><content type='html'>Now the old verses are spelled by the good old Bob Trout, the Iron Man of Radio:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;I Can Do It!&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="500" height="368"&gt;&lt;param name="movie" value="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb86871324822"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb86871324822" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" width="500" height="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://www.acapela.tv/good-old-times-bb86871324822.html"&gt;listen&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Pitiful Short-term Happiness&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="500" height="368"&gt;&lt;param name="movie" value="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb8766437c640"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb8766437c640" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" width="500" height="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://www.acapela.tv/good-old-times-bb8766437c640.html"&gt;listen&lt;/a&gt;]&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-4883528491264544182?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/4883528491264544182/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=4883528491264544182' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4883528491264544182'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4883528491264544182'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/12/i-can-do-it.html' title='The Lovesick Radio'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8639812442264991652</id><published>2008-12-11T12:28:00.003+09:00</published><updated>2008-12-11T19:30:24.880+09:00</updated><title type='text'>The English tongue twisters</title><content type='html'>&lt;object width="500" height="368"&gt;&lt;param name="movie" value="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb867ce2d526"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb867ce2d526" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" width="500" height="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://www.acapela.tv/good-old-times-bb867ce2d526.html"&gt;say&lt;/a&gt;] &lt;i&gt;I said I'm sad mainly because&lt;br /&gt;the merry Mary's married many times!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="500" height="368"&gt;&lt;param name="movie" value="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb8680dbdc3d"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://embed.acapela.tv/Embed/GoodOldTimesEmbed.swf?id=bb8680dbdc3d" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" width="500" height="368"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://www.acapela.tv/good-old-times-bb8680dbdc3d.html"&gt;say&lt;/a&gt;] &lt;i&gt;Yeah, the merry Mary's married many times!&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8639812442264991652?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8639812442264991652/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8639812442264991652' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8639812442264991652'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8639812442264991652'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/12/english-tongue-twisters.html' title='The English tongue twisters'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-6234473988753674504</id><published>2008-11-16T07:05:00.042+09:00</published><updated>2008-11-19T12:39:23.432+09:00</updated><title type='text'>Differentiations in English Pronunciation</title><content type='html'>Vowel Differentiations:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;not nor no&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ɒ ɔɹ oʊ] (AmE)&lt;br /&gt;[ɔ oː əʊ] (BrE)&lt;br /&gt;on all own&lt;br /&gt;turn on/off&lt;br /&gt;oh, all gone!&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;farther fat father&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ɑɹ æ ɑ] (AmE)&lt;br /&gt;[ɑː æ ɑː] (BrE)&lt;br /&gt;cats on the bath&lt;br /&gt;have a bad bath&lt;br /&gt;&lt;i&gt;not that wandering wonder&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ɒ æ ɑ ʌ]&lt;br /&gt;not a nut&lt;br /&gt;it's gone but done&lt;br /&gt;son of the Sun&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;and end aid&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[æ ɛ eɪ]&lt;br /&gt;sadly shedding a bad bed&lt;br /&gt;have a heavy-weighted head&lt;br /&gt;plain plan air plane&lt;sup&gt;&lt;a href="#eilmn"&gt;1&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;&lt;br /&gt;well whale&lt;sup&gt;&lt;a href="#eilmn"&gt;1&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;&lt;br /&gt;change the length&lt;sup&gt;&lt;a href="#eing"&gt;2&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;merry Mary's married many times&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ɛ ɛə æ ɛ -]&lt;br /&gt;many ones have varied anyway&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;behind the city scenes&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ɪ ə ɪi i] (AmE)&lt;br /&gt;[ɪ ə ɪi iː] (BrE)&lt;br /&gt;[ɪ(ə)] be-, -less&lt;br /&gt;sitting seat&lt;br /&gt;bitches on the beach&lt;br /&gt;Sheep On a Ship&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;i&gt;awful good food&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ə ʊ u] (AmE)&lt;br /&gt;[ə ʊ uː] (BrE)&lt;br /&gt;you should shoot it&lt;br /&gt;put foods on a foot&lt;br /&gt;I have a hooting hood&lt;br /&gt;&lt;i&gt;a good flood&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ə ʊ ʌ]&lt;br /&gt;puzzle pussy cat&lt;br /&gt;&lt;i&gt;purely poor suit suite&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[jʊɹ ʊɹ u wi] (AmE)&lt;br /&gt;[jʊə ʊə ju wiː] (BrE)&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;Consonant Differentiations:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;The &lt;i&gt;S&lt;/i&gt; family&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;she saw seashores&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ʃ s sʃz]&lt;br /&gt;design, assign, issue, dessert, desert&lt;br /&gt;boxes, packs, maps, hats, fogs, bags, cabs, heads&lt;br /&gt;washing machine&lt;br /&gt;&lt;i&gt;surely a pleasant pleasure&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ʃ z ʒ]&lt;br /&gt;action, collection, vision, collision&lt;br /&gt;special, seizable, visual, seizure&lt;br /&gt;&lt;i&gt;beige page&lt;/i&gt; (= white page + yellow page/2)&lt;br /&gt;[ʒ dʒ]&lt;br /&gt;massage of message&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;The &lt;i&gt;T&lt;/i&gt; family&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;tickling thick stick&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[tʰ θ t]&lt;br /&gt;bat both balls&lt;br /&gt;&lt;i&gt;the dude&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ð d]&lt;br /&gt;dig that duct&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;The &lt;i&gt;PH&lt;/i&gt; family&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;ban span pan fan van&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[b p pʰ f v]&lt;br /&gt;&lt;i&gt;of off&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[v f]&lt;br /&gt;&lt;i&gt;What's Watt&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ʍ w]&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;English, the weirdo!&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;"Reversed" pronunciations&lt;br /&gt;&lt;i&gt;p&lt;span style="color: rgb(102, 255, 255);"&gt;au&lt;/span&gt;se / p&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;ou&lt;/span&gt;nd&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[pʰ&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;ɔː&lt;/span&gt;z / pʰ&lt;span style="color: rgb(102, 255, 255);"&gt;aʊ&lt;/span&gt;nd]&lt;br /&gt;&lt;i&gt;w&lt;span style="color: rgb(102, 255, 255);"&gt;a&lt;/span&gt;rm / w&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;o&lt;/span&gt;rm&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[w&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;ɔ&lt;/span&gt;ɹm / w&lt;span style="color: rgb(51, 255, 51);"&gt;ə&lt;/span&gt;ɹm]&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;s&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 255, 153); font-style: italic;"&gt;ew&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt; / n&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 255, 153); font-style: italic;"&gt;ew&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;[s&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;o&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;ʊ&lt;/span&gt; / n&lt;span style="color: rgb(255, 153, 102);"&gt;ju&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 102);"&gt;ː&lt;/span&gt;]&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"Irregular" NG&lt;br /&gt;&lt;i&gt;singer longer / finger anger&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[sɪŋəɹ lɔŋəɹ / fɪŋ&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;g&lt;/span&gt;əɹ æŋ&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;g&lt;/span&gt;əɹ]&lt;br /&gt;&lt;i&gt;longing / longest / longitude / longevity&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ˈlɔŋɪŋ / ˈlɔŋɪst,ˈlɔŋ&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;g&lt;/span&gt;ɪst / ˈlɔŋ&lt;span style="color: rgb(255, 102, 102);"&gt;g&lt;/span&gt;ɪtjuːd,ˈlɔn&lt;span style="color: rgb(255, 204, 204);"&gt;dʒ&lt;/span&gt;ətuːd / lɔnˈ&lt;span style="color: rgb(255, 204, 204);"&gt;dʒ&lt;/span&gt;evətɪ]&lt;br /&gt;&lt;i&gt;increase include / synchronize uncle&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;[ɪnˈkɹiːs ɪnˈkluːd / ˈsɪ&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;ŋ&lt;/span&gt;kɹənaɪz ˈʌ&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;ŋ&lt;/span&gt;k&lt;sub&gt;ə&lt;/sub&gt;l]&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;The "Stress"&lt;br /&gt;áddress/addréss(n), ádult/adúlt, téchnic/techníque(n), ...&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;/ul&gt;___________&lt;br /&gt;&lt;sup&gt;&lt;a name="eilmn"&gt;1&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; When /eɪ/ is followed by [l,m,n], it is lowered to [ɛɪ], or even to [ɛː] (esp. in American accents), like in &lt;i&gt;mail, main, name&lt;/i&gt;, etc.&lt;br /&gt;no gel in the jail&lt;br /&gt;sell the sale&lt;br /&gt;painted pen&lt;br /&gt;remaining men&lt;br /&gt;the same-name templates&lt;br /&gt;&lt;sup&gt;&lt;a name="eing"&gt;2&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; When /eɪ/ is followed by [ŋ], it is lowered further to be near [ɛ], like in &lt;i&gt;change, strange&lt;/i&gt;, etc.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-6234473988753674504?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/6234473988753674504/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=6234473988753674504' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6234473988753674504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6234473988753674504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/11/differentiations-in-english.html' title='Differentiations in English Pronunciation'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1706688304223745273</id><published>2008-11-09T03:50:00.013+09:00</published><updated>2009-11-19T23:08:03.122+09:00</updated><title type='text'>Tên các nhà khoa học</title><content type='html'>- &lt;b&gt;Euclid&lt;/b&gt; en.&lt;i&gt;Euclid&lt;/i&gt;[ˈjuklɪd], fr.&lt;i&gt;Euclide&lt;/i&gt;[], el.&lt;i&gt;Εὐκλείδης&lt;/i&gt;(Eukleidēs)[eukleides], vi.&lt;i&gt;Ơ-clit&lt;/i&gt;[], ja.&lt;i&gt;ユークリッド／エウクレイデス&lt;/i&gt;[]. Tiếng Việt đọc theo tiếng Pháp. Tiếng Nhật đọc theo tiếng Anh đối với thuật ngữ, và theo tiếng Hi Lạp đối với tên riêng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Euler&lt;/b&gt; en.&lt;i&gt;Euler&lt;/i&gt;[ɔɪlɚ], fr.&lt;i&gt;Euler&lt;/i&gt;[], de.&lt;i&gt;Euler&lt;/i&gt;[ˈɔɪlɐ], vi.&lt;i&gt;Ơ-le&lt;/i&gt;[], ja.&lt;i&gt;オイラー&lt;/i&gt;[]. Tiếng Việt đọc theo tiếng Pháp. Tiếng Nhật đọc theo tiếng Đức. Tiếng Anh đọc nửa đầu (eu) theo Đức và nửa sau (ler) theo Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Einstein&lt;/b&gt;  en.&lt;i&gt;Einstein&lt;/i&gt;[ˈaɪnstaɪn], de.&lt;i&gt;Einstein&lt;/i&gt;[ˈaɪ̯nʃtaɪ̯n], vi.&lt;i&gt;Einstein&lt;/i&gt;/anhxtanh/, ja.&lt;i&gt;アインシュタイン&lt;/i&gt;[]. Tiếng Anh giảm nhẹ chữ "s" của tiếng Đức. Rồi tiếng Việt lại bỏ luôn 2 chữ "i" của tiếng Anh. Còn tiếng Nhật thì đọc nguyên theo tiếng Đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Gödel&lt;/b&gt; en.&lt;i&gt;Gödel&lt;/i&gt;[ˈgōdl, ˈgədl], de.&lt;i&gt;Gödel&lt;/i&gt;[ˈgøːdl̩], vi.&lt;i&gt;Gödel&lt;/i&gt;/gô-đen, guê-đen/, ja.&lt;i&gt;ゲーデル&lt;/i&gt;[]. Tiếng Nhật đọc theo tiếng Đức. 2 phiên âm tiếng Việt trên lấy từ &lt;a href="http://data.bachkhoatoanthu.gov.vn/data/news/File/file%20dinh%20kem/ten%20rieng%20t2.doc"&gt;bachkhoatoanthu.gov.vn&lt;/a&gt;, nhưng tôi nghĩ nên phiên âm là "Gơ-đen".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Büchi&lt;/b&gt;  Không có bất kỳ tham khảo nào về cách đọc tên ông này. Các tài liệu tiếng Nhật cũng ghi nguyên chữ "Büchi". Nhưng dựa trên tiếng Đức ở Thuỵ Sỹ, tôi nghĩ rằng nó được đọc là [byːχi]. Và từ đó tôi đề nghị phiên âm tiếng Việt là  "Buy-chi" hoặc "Buy-khi", còn tiếng Nhật là ビュチ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Dijkstra&lt;/b&gt;  en.&lt;i&gt;Dijkstra&lt;/i&gt;[daɪkstra], nl.&lt;i&gt;Dijkstra&lt;/i&gt;[dɛɪkstra], ja.&lt;i&gt;ダイクストラ&lt;/i&gt;[]. Tiếng Nhật đọc theo tiếng Đức, tình cờ trùng với tiếng Anh. Lúc đầu mình đọc như tiếng Anh [daiɪkstra], nhưng giờ thì nghĩ nên đọc theo tiếng Hà Lan "Đeícxtra"!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;Kripke&lt;/b&gt;  en.&lt;i&gt;Kripke&lt;/i&gt;[kripki], ja.&lt;i&gt;クリプキ&lt;/i&gt;[]. Tiếng Nhật đọc theo tiếng Anh. Ông này người Mỹ, nhưng trong gia đình Do Thái ở tận cái bang Nebraska hẻo lánh của những "sa mạc cỏ" vô tận, nên mới có cái tên khó đọc vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;__________&lt;br /&gt;*) Mã ngôn ngữ:&lt;br /&gt;en. English, tiếng Anh&lt;br /&gt;fr. Français, tiếng Pháp&lt;br /&gt;de. Deutsch, tiếng Đức&lt;br /&gt;vi. Việt, tiếng Việt&lt;br /&gt;ja. Japan(日本), tiếng Nhật&lt;br /&gt;nl. Nederlands, tiếng Hà Lan&lt;br /&gt;el. Ellynika(Ελληνικά), tiếng Hy Lạp&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1706688304223745273?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1706688304223745273/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1706688304223745273' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1706688304223745273'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1706688304223745273'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/11/tn-cc-nh-khoa-hc.html' title='Tên các nhà khoa học'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1084446853029862265</id><published>2008-11-08T15:15:00.009+09:00</published><updated>2008-11-08T17:55:03.389+09:00</updated><title type='text'>生きてることが辛いなら</title><content type='html'>生きてることが辛いなら…&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://jp.youtube.com/watch?v=n-jzedsuhUw"&gt;YouTube&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/n-jzedsuhUw&amp;hl=en&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;いっそ小さく死ねばいい？？？&lt;br /&gt;わめき散らして泣けばいい？&lt;br /&gt;悲しみをとくと見るがいい？&lt;br /&gt;嫌になるまで生きるがいい？&lt;br /&gt;くたばる喜びとっておけ？？？&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phê bình, chỉ trích thì mọi người đã làm nhiều rồi, mình không nói nữa! 森山 bảo rằng "ý nghĩa không chỉ ở khổ đầu"[&lt;a href="http://www.barks.jp/watch/?id=1000022813&amp;b=300k&amp;pl=flv"&gt;Interview August_2008&lt;/a&gt;], nhưng mình xem đi xét lại từ đầu đến cuối, thấy vẫn cùng một luồng tư tưởng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;生きてることが辛い（つらい）⇒　泣く → 悲しみをとく（得）と見て守る → 嫌になるまで生きる → くたばる喜び撮っておく → 死ぬ（皆はどうしても死ぬから）！&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Cuộc sống mà đau khổ thì... khóc đi, giữ lấy nỗi khổ vào lòng, sống cho đến cùng cực, để thấy được "niềm vui chết đi"(くたばる喜び), và đi đến cái chết vì ai cũng phải chết mà!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù bị nhiều người Nhật phản đối, nhưng suy cho cùng thì cách sống và làm việc của người Nhật vẫn đi theo lối mòn đó mà thôi. Đó là sự chịu đựng, sự phục tùng không phản kháng, là việc tìm niềm vui trong đau khổ, niềm vui trong im lặng, để lúc nào cũng thấy rằng cuộc sống là đau khổ [&lt;a href="http://www.barks.jp/watch/?id=1000022813&amp;b=300k&amp;pl=flv"&gt;森山&lt;/a&gt;] và cuối cùng chỉ còn cái chết là sự giải thoát. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở đoạn gần cuối, bài hát có đề cập đến cái Hư vô (空し) của Phật giáo, nhưng ý nghĩa thì không giống Phật nói tí nào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;何もないとこから&lt;br /&gt;何もないとこへと&lt;br /&gt;何もなかったかのように&lt;br /&gt;巡る生命だから&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Bởi vì Sinh mạng &lt;b&gt;như chẳng có gì hết&lt;/b&gt;, xoay vần từ chỗ không có gì đến chỗ chẳng có gì luôn.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phật không nói Sinh mạng &lt;b&gt;như(ように)&lt;/b&gt; chẳng có gì, mà &lt;b&gt;đúng là&lt;/b&gt; chẳng có gì. Không những sinh mạng, mà cả thảy mọi thứ trên thế gian này đều là hư vô, và Sinh-tử chẳng qua chỉ là việc xoay vòng(巡る) quanh những cái hư vô đó thôi. Vậy nên việc chết đi, Tử(死), đối với Phật chẳng có ý nghĩa nào là Giải thoát cả, chẳng qua chỉ là sự kết thúc một vòng Luân hồi này để chuyển sang vòng luân hồi khác mà thôi. Cái pháp Giải thoát của Phật đó là cái pháp nhìn ra chân tướng sự việc, là pháp thấy rõ mọi niềm vui nỗi khổ trên đời này đều là hư vô. Chỉ cần nhìn thấy được vậy, ắt đã thành Phật! Điều đó đâu phải dễ!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở khổ 2, bài hát có nói đến việc người ta vẫn thường khuyên, đó là "hãy khóc đi". Nhưng nếu khóc để thấy mình đau khổ như ở khổ 3-4 thì đừng nên. Cái người ta khuyên đó là khóc để cảm thấy thanh thản. Khóc là cái "van" trời cho con người để xả đi những nỗi buồn, để lấy lại cân bằng. Chứ nếu cứ như lời bài hát, thì con người như cái nồi áp suất, có mỗi cái van để xả hơi nhưng lại quay ngược vào trong, để ngày ngày dồn thêm nỗi khổ(悲しみ) vào lòng, đến khi cảm thấy cùng cực(嫌になる) thì cho dù không muốn, cái nồi kia vẫn phải nổ tung mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình luôn quan niệm cần giữ cân bằng, nên có việc buồn khổ thì nên tìm cách xả nó đi. Về thực hành thì bác sỹ tâm lý có thể cho nhiều lời khuyên bổ ích như khóc, cười, giải trí, v.v. Còn đối với mình thì việc "nhìn ra chân tướng" luôn là giải pháp tốt. :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;______________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói dóc chơi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- 辛い＝つらい／からい？ Người Nhật ăn cay (からい) rất kém, nhưng lại thích đau khổ (つらい) :p&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- 辛・幸 Chữ Tân(辛), cay đắng nhọc nhằn, chỉ cần thêm một nét ngang (一) nữa là thành chữ Hạnh(幸), hạnh phúc!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1084446853029862265?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1084446853029862265/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1084446853029862265' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1084446853029862265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1084446853029862265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/11/blog-post.html' title='生きてることが辛いなら'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1468134609275947658</id><published>2008-11-04T02:00:00.012+09:00</published><updated>2008-11-04T05:01:40.776+09:00</updated><title type='text'>Congratulations to Tien's wedding</title><content type='html'>&lt;script type="text/javascript" src="http://ak.imgag.com/imgag/js/ufo.js"&gt;&lt;/script&gt;  &lt;table align="center" bgcolor="white"&gt;  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="left" width="550"&gt; &lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;i style="color: rgb(102, 102, 102);"&gt;To my best friend and hers:&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;  &lt;!--eCard #1: SoftTreasure--&gt; &lt;tr&gt;&lt;td align="center" width="550"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt; &lt;span style="color: rgb(153, 102, 51);"&gt;Love is such a soft treasure&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 102, 0);"&gt;That has turned into marriage.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;!--object id="FlashProduct" data="http://ak.imgag.com/imgag/product/preview/flash/ws8Shell.swf" type="application/x-shockwave-flash" height="320" width="550"&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;  &lt;param name="flashvars" value="ihost=http://ak.imgag.com/imgag&amp;amp;cardNum=/product/full/ap/3130560/graphic1&amp;amp;largeX=550&amp;amp;largeY=320"&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt; &lt;/object--&gt;  &lt;!--a href="javascript:playSoftTreasure();"&gt;play&lt;/a&gt;&lt;br/&gt; &lt;a href="javascript:stopSoftTreasure();"&gt;stop&lt;/a&gt;&lt;br/--&gt; &lt;div id="SoftTreasure_div_id" style="width: 550px; height: 320px; visibility: visible;"&gt;&lt;a href="javascript:playSoftTreasure();"&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SQ82CoUxxVI/AAAAAAAAABg/n4fq1A1bCEc/s1600/SoftTreasure.JPG" alt="play clip" title="play clip" style="border: medium none ;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;script type="text/javascript"&gt; SoftTreasure_div = document.getElementById("SoftTreasure_div_id"); SoftTreasure_playtext = SoftTreasure_div.innerHTML; playSoftTreasure = function(){     var o = {movie: "http://ak.imgag.com/imgag/product/preview/flash/ws8Shell.swf",         id: "SoftTreasure_vid_id",         height: "320",         width: "550",         majorversion: "8",         build: "0",allowscriptaccess: "always",wmode: "transparent",flashvars: "ihost=http://ak.imgag.com/imgag&amp;cardNum=/product/full/ap/3130560/graphic1&amp;largeX=550&amp;largeY=320"};     UFO.create(o, "SoftTreasure_div_id", "true"); }; stopSoftTreasure = function(){         SoftTreasure_div.innerHTML = SoftTreasure_playtext; }; &lt;/script&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;!--END eCard #1: SoftTreasure--&gt;  &lt;!--eCard #2: HotMarriage--&gt; &lt;tr&gt;&lt;td align="center" width="550"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt; &lt;span style="color: rgb(153, 51, 0);"&gt;But don't forget to keep it&lt;/span&gt; &lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);"&gt;H&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;O&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 153, 0);"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt;!&lt;/span&gt; &lt;/span&gt; &lt;!--a href="javascript:playHotMarriage();"&gt;play&lt;/a&gt;&lt;br/&gt; &lt;a href="javascript:stopHotMarriage();"&gt;stop&lt;/a&gt;&lt;br/--&gt; &lt;div id="HotMarriage_div_id" style="width: 550px; height: 375px; visibility: visible;"&gt;&lt;a href="javascript:stopSoftTreasure();playHotMarriage();"&gt;&lt;img src="http://4.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SQ82JAUqNLI/AAAAAAAAABo/Xl9nMApJMZY/s1600/HotMarriage.jpg" alt="play clip" title="play clip" style="border: medium none ;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;script type="text/javascript"&gt; HotMarriage_div = document.getElementById("HotMarriage_div_id"); HotMarriage_playtext = HotMarriage_div.innerHTML; playHotMarriage = function(){     var o = {movie: "http://i.123g.us/c/wed_wed_congrats/card/100005.swf",         id: "HotMarriage_vid_id",         height: "375",         width: "550",         majorversion: "8",         build: "0",allowscriptaccess: "always",wmode: "transparent", play:"1"};     UFO.create(o, "HotMarriage_div_id", "true"); }; stopHotMarriage = function(){     HotMarriage_div.innerHTML = HotMarriage_playtext; }; &lt;/script&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;!--END eCard #2: HotMarriage--&gt;  &lt;!--eCard #3: ForeverGarden--&gt; &lt;tr&gt;&lt;td align="center" width="550"&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt; &lt;span style="color: rgb(51, 102, 102);"&gt;Until forever and ever...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Congratulations!&lt;/span&gt; &lt;/span&gt; &lt;!--a href="javascript:playForeverGarden();"&gt;play&lt;/a&gt;&lt;br/&gt; &lt;a href="javascript:stopForeverGarden();"&gt;stop&lt;/a&gt;&lt;br/--&gt; &lt;div id="ForeverGarden_div_id" style="width: 550px; height: 320px; visibility: visible;"&gt;&lt;a href="javascript:stopHotMarriage();playForeverGarden();"&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SQ82N9TAJbI/AAAAAAAAABw/dxLxfSWgdcY/s1600/ForeverGarden.jpg" alt="play clip" title="play clip" style="border: medium none ;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;script type="text/javascript"&gt; ForeverGarden_div = document.getElementById("ForeverGarden_div_id"); ForeverGarden_playtext = ForeverGarden_div.innerHTML; playForeverGarden = function(){     var o = {movie: "http://ak.imgag.com/imgag/product/preview/flash/ws8Shell.swf",         id: "FlashProduct",         height: "320",         width: "550",         majorversion: "8",         build: "0",allowscriptaccess: "always",wmode: "transparent",flashvars: "ihost=http://ak.imgag.com/imgag&amp;cardNum=/product/full/ap/3121652/graphic1&amp;largeX=550&amp;largeY=320"};     UFO.create(o, "ForeverGarden_div_id", "true"); }; stopForeverGarden = function(){     ForeverGarden_div.innerHTML = ForeverGarden_playtext; }; &lt;/script&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt;&lt;td align="right" width="550"&gt; &lt;a href="javascript:stopSoftTreasure();stopHotMarriage();stopForeverGarden();"&gt;[stop]&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;!--END eCard #3: ForeverGarden--&gt; &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1468134609275947658?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1468134609275947658/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1468134609275947658' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1468134609275947658'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1468134609275947658'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/11/to-my-best-friend-and-hers-love-is-such.html' title='Congratulations to Tien&apos;s wedding'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/SQ82CoUxxVI/AAAAAAAAABg/n4fq1A1bCEc/s72-c/SoftTreasure.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8921892845968428397</id><published>2008-10-06T08:02:00.018+09:00</published><updated>2008-11-16T05:51:01.021+09:00</updated><title type='text'>General American(AmE) Vs. Received Pronunciation(BrE) Accents</title><content type='html'>Tên Nam hôm trước lại bất đồng với mình về phát âm tiếng Anh một lần nữa trên xe hơi. &lt;br /&gt;&lt;i&gt;- ... phim "wôl-i"&lt;/i&gt; -- Mình nghe thành "wơ-i"&lt;br /&gt;&lt;i&gt;- "wơ-i" là cái gì?&lt;br /&gt;- "&lt;b&gt;wôl&lt;/b&gt;" là "bức tường" còn "i" là chữ "e".&lt;br /&gt;- Vậy thì phải là "&lt;b&gt;wol&lt;/b&gt;-i" chứ!&lt;br /&gt;- Không, "wôl-i"!&lt;br /&gt;- (?!?)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại thêm chú ý các bạn miền Bắc đều đọc /ʌ/ là "ă" chứ không phải "â" như mình. Nên hôm nay mình bèn tìm hiểu lại sự khác nhau giữa các khẩu ngữ trong tiếng Anh một cách có hệ thống (chứ không lan man như &lt;a href="http://creatzynotes.blogspot.com/2008/01/tn-mn-ng-m.html"&gt;hôm trước&lt;/a&gt; nữa!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa tiếng &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/British_English"&gt;Anh Anh&lt;/a&gt; (&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Received_Pronunciation"&gt;Anh Chuẩn&lt;/a&gt;) và tiếng &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/American_English"&gt;Anh Mỹ&lt;/a&gt; (&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/General_American"&gt;Mỹ Phổ thông&lt;/a&gt;), thì ngoài những khác biệt rõ rệt mà mình được học như "[ju] → [u]" (&lt;i&gt;new&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;due&lt;/i&gt;,...) (&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/English_consonant_cluster_reductions#Yod-dropping"&gt;Yod-dropping&lt;/a&gt;) hoặc do mình tự phát hiện ra từ lâu như "R-hoá vs. R-giản-hoá" (&lt;i&gt;ca&lt;b&gt;r&lt;/b&gt;, co&lt;b&gt;re&lt;/b&gt;,...&lt;/i&gt;) (&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Rhotic_and_non-rhotic_accents"&gt;rhoticity&lt;/a&gt;), v.v., thì còn có những khác biệt nhỏ ít được nói tới như sau:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;/ʌ/ &lt;i&gt;suck, hug, sun, son, none, bus*, love*, &lt;/i&gt;etc.&lt;br /&gt;AmE: gần "â" hơn&lt;br /&gt;BrE: gần "ă" hơn&lt;br /&gt;*) Khi phát âm nhẹ, các âm "â" và "ă" được "duỗi" ra thành những âm dài tương ứng là "ơ" và "a" ⇒ &lt;i&gt;bus&lt;/i&gt;[bəs|bas], &lt;i&gt;love&lt;/i&gt;[ləv|lav]&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;/æ/ &lt;i&gt;can, bad, hat, &lt;/i&gt;etc.&lt;br /&gt;AmE: "ae", gần "e" hơn, nhất là lúc nói nhanh/âm ngắn. VD: Không phân biệt marry/merry, nhưng vẫn phân biệt bad/bed, fatter/fetter&lt;br /&gt;BrE: "ae", gần "a" hơn, nhất là lúc nhấn mạnh/âm dài. VD: &lt;i&gt;can&lt;/i&gt;[kæn] vs. &lt;i&gt;can't&lt;/i&gt;[kant]&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;/ou|əʊ/ &lt;i&gt;no, home, hole,&lt;/i&gt; etc.&lt;br /&gt;AmE: "ôu", vì "ô" và "u" gần nhau nên nghe như "ô dài"&lt;br /&gt;BrE: "ơu"&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;/ɔ:/ &lt;i&gt;wall, law, core*, or*,&lt;/i&gt; etc.&lt;br /&gt;AmE: "o (dài)"&lt;br /&gt;BrE: "ô (dài)"&lt;br /&gt;*) /ɔ:r/ trong BrE có thể chuyển sang gần "o" hơn&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;/ɔ|ɒ/ &lt;i&gt;pot, on, lock,&lt;/i&gt; etc.&lt;br /&gt;AmE: "o" hơi chuyển sang "a", nghĩa là [ɒ]&lt;br /&gt;BrE: "o"&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;Những khác biệt này được mình rút ra thông qua việc nghe và nhận xét trực tiếp bằng chính lỗ tai của mình. Hi vọng là chính xác (ít nhất cũng phải 90% :D)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dòm lại thì thấy các bạn miền Bắc có vẻ như phát âm theo giọng Anh (BrE), còn mình thì từ đó giờ toàn học và nghe giọng Mỹ (AmE) nên có nhiều bất đồng là chuyện không có gì khó hiểu :D &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_______________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;【Chuyện bên lề】&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Nam-Bắc VN với Mỹ-Anh&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Các nước mà tiếng Anh là ngôn ngữ thứ N&gt;2 thì đều phải học tiếng Anh, mà khi học hẳn chọn cái giọng chuẩn của Anh nếu không có ràng buộc nào đặc biệt. Nhưng miền Nam VN thì "được" Mỹ quản lý suốt 2 thập kỷ nên việc học tiếng Mỹ không có gì khó hiểu.&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Tiếng Anh...Định :D&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Hầu hết những luyện tập phát âm của mình từ đó giờ đều hướng theo giọng Mỹ (cố tình có, trùng hợp có), nhưng lại có một cái mình tình cờ đi theo hướng giọng Anh, đó là sửa đổi [ɛ]→[a] của âm /æ/. Lúc đầu, cũng như nhiều người, mình không thể phân biệt &lt;i&gt;man&lt;/i&gt; với &lt;i&gt;men&lt;/i&gt;. Sau đó, khi biết PÂQT của nó, mình đã tập cái âm "lai" /æ/ đó, nhưng cuối cùng thì có xu hướng chuyển hẳn sang thành [a] để phân biệt với /e/[ɛ]. Nhớ nhiều lần mình chát với anh mình, mình gõ "... giá 5 &lt;i&gt;man&lt;/i&gt;", nhưng ảnh lại đọc là "giá năm &lt;b&gt;men&lt;/b&gt;". Tuy có hơi khó chịu nhưng vì biết cái nhầm lẫn từ tiếng Anh nó vậy, nên mình cũng thông cảm được cho anh :)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Giải oan cho ba mình&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Trong nhà mình thì ba là người kém Anh văn nhất, do được học ít mà lại toàn tự học, kô có bài bản nữa. Thế mà hồi đó, lúc mình giở cuốn tập chép từ vựng tiếng Anh của ba ra, mình với mẹ đã nỡ cười một trận bể bụng khi thấy ba phiên âm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;tomorrow&lt;/i&gt; (tu ma rầu)!&lt;br /&gt;(&lt;i&gt;tomorrow&lt;/i&gt; nghĩa là ngày mai... đi tu đến khi bị tẩu hoả nhập ma rồi trở nên rầu rĩ chăng?! :p)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình đã cười vì nó quá khác với phát âm của mình "tơmórồ". Ngày trước ba tự học, tự nghe băng và tự phiên âm ra thôi, chứ làm gì được dạy bài bản qua PÂQT(IPA) như mình với mẹ đâu. Mà cái hồi đó là mới giải phóng, từ hồi còn chưa gặp mẹ mình, ôi lâu lâu lắm rồi; thế nên ba cũng đành phải ngậm miệng nghe hai mẹ con cười cho đã mà thôi :(.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ, khi biết về sự khác nhau nhiều giữa khẩu âm các vùng trong tiếng Anh, cũng như hiểu sâu hơn về các quan hệ ngữ âm thì mình mới thấy phiên âm của ba chẳng sai tí nào cả ;) Trong từ điển điện tử của mình, 2 trong nhiều phiên âm khác nhau của chữ &lt;i&gt;tomorrow&lt;/i&gt; là:&lt;br /&gt;[tu'mɒrəʊ] --&gt; "tumárơu" --&gt;(hạ tông: "á" xuống "a", "ơu" xuống "ờu", nhưng "ờu" không tự nhiên trong tiếng Việt, nên rút "ơ" thành "â")--&gt; "tu ma rầu" của ba; và&lt;br /&gt;[tə'mɔrou] --&gt; "tơmórôu" --&gt; "tơmórồ" của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ê hê, quả là ngày đó lỗ tai của ba mình cũng tinh tường ghê đấy chứ :)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Tiếng Việt thật "Trùm" ;)&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Phụ âm thì tiếng Việt không tài nào đọ được với tiếng Anh rồi, nhưng nguyên âm thì tiếng Anh phải gọi tiếng Việt ta bằng "cụ" :)) Hê hê, điển hình là dù không biết đến PÂQT thì một người thành thạo tiếng Việt cũng hoàn toàn có thể hiểu được những giải thích về ngữ âm tiếng Anh bên trên thông qua những đặc trưng tiếng Việt tương ứng. Chẹp, và đó cũng chính là lý do mà cả 2 bài phân tích ngữ âm tiếng Anh này, mình đều viết bằng tiếng  Việt! (Lúc bắt đầu viết bài "&lt;a href="http://creatzynotes.blogspot.com/2008/01/tn-mn-ng-m.html"&gt;Tản mạn Ngữ âm&lt;/a&gt;", mình đã tính viết bằng tiếng Anh vì tất cả các tài liệu tham khảo đều tiếng Anh, nhưng cuối cùng đã quyết định dùng tiếng Việt.)&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8921892845968428397?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8921892845968428397/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8921892845968428397' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8921892845968428397'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8921892845968428397'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/10/general-american-vs-received.html' title='General American(AmE) Vs. Received Pronunciation(BrE) Accents'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8842859041865343807</id><published>2008-06-01T01:22:00.005+09:00</published><updated>2008-06-01T04:15:35.267+09:00</updated><title type='text'>Để tóc Nàng ngủ yên!</title><content type='html'>&lt;i&gt;Xin trời ngừng bay cơn gió heo may&lt;br /&gt;để em tóc dài, em ngủ được dai.&lt;br /&gt;Xin trời ngừng mau sương xuống đêm thâu&lt;br /&gt;để em canh đầu tóc ngủ được lâu.&lt;br /&gt;Xin trời gọi riêng muôn tiếng chim quyên&lt;br /&gt;để ru tóc huyền em ngủ thật yên!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng biết từ đâu, không biết tự bao giờ, tôi đã biết ngắm và yêu mái tóc của người ta?! Có lẽ là từ khi yêu em! Tóc em không dài, cũng chẳng suôn mượt như của người ta, nhưng tôi vẫn yêu cái vẻ đẹp tự nhiên của nó. Nghe nói ngày trước em để tóc dài, dài đến tận lưng. Tôi giật mình thấy lạ. Em bảo em phải thắt bím nó lên. Nhưng tôi bảo em để ngắn thế này gọn hơn, tóc em xoăn mà để dài thì cực lắm... Thế mà cái ông trời quái ác lại bắt em phải bị đau đầu mỗi khi tóc ướt lâu sau lúc gội. Chẳng biết đó là cái bệnh chi, nhưng em cứ thấy đau thì tôi lo lắm. Lại đau ở quanh hốc mắt nữa chứ... sao mà giống cái bệnh glôcôm, vốn là "thiên đầu thống" trong dân gian, vậy chứ?! Ôi, ông trời vốn thật là bất công! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông ơi, trời ơi, xin hãy để cho tóc em tôi được yên!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần em đau, tôi thấy thương, chịu không nổi nhưng cũng chẳng biết làm sao. Hôm nay lên mạng tìm hiểu một lúc thì tình cờ phát hiện ra một bài viết về tóc hay đến tuyệt vời! Ôi, tôi yêu cái tự nhiên, tôi vẫn nhớ ngày xưa mẹ mình gội đầu bằng nước bồ kết. Thế mà các cô gái bây giờ chắc chẳng còn biết trái bồ kết nó ra làm sao nữa!? Nó màu đen, dài, có nhiều khoang, mỗi khoang một hột giống như trái me vậy. Mỗi lần gội phải đun lên, vắt lấy nước, cái nước đó cũng đen nhánh như màu tóc mình vậy. Kể ra thì đúng là kì công thật! Thế nên các cô gái bây giờ bận rộn, không có dùng đến nó nữa cũng là phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới đây xin chép lại bài viết hay về tóc đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-pfLwE0w8YrUECKpwaPjj1Q--?cq=1&amp;p=215&amp;n=28500"&gt;Cưới tóc&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ ngoại tôi, tóc ai cũng đẹp. Nghe nói xưa có một người được tuyển làm cung phi, nhan sắc không phải chim sa cá lặn, nhưng mái tóc thì tuyệt mỹ. “Gia sản” ấy truyền đến đời chúng tôi thì coi như “lụn bại”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần tôi đi công tác về, Zứa lại xót xa: “Tóc xơ quá!”. Tôi hơi tủi thân (là con gái ai chả thích nghe khen đẹp), nhưng vẫn cố cãi: “Về bản chất là đẹp đấy!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ hồi nhỏ, đứa con gái nào tóc cũng đẹp, ngay cả một đứa còi din còi dịn, đen nhẻm đen nhèm như tôi. “Tóc con này không đen nhưng mượt lắm, sợi nhỏ, tóc tơ” – Bà nội thường nói thế mỗi lần gội đầu, chải tóc cho tôi. Bà nấu nước gội đầu bằng cái nồi đồng bắt lửa đen sì. Bồ kết khô treo xà bếp cũng đen sì, nướng lên, bẻ nhỏ. Lá bưởi hái cây góc vườn, thêm rễ hương bài một nắm xinh xinh... Nước gần sôi thì bà sai tôi đi mua chấp. Quả chấp to hơn quả chanh mà lại rẻ hơn, vàng ươm, vị chua nhưng đắng nên không ăn mà chỉ để gội đầu. Nồi nước gội đầu của bà còn thường có cả vỏ bưởi khô, ăn bưởi xong bao giờ bà cũng sai tôi phơi vỏ bưởi lên tường bao để gội đầu dần. Ngày vào hè hay những dịp lễ tết, làn đi chợ của bà tôi lại thêm một bó lá gội đầu mua của bà bán lá góc chợ. Nào lá sả nào lá chanh nào hương nhu làm tóc mượt bồ kết làm tóc đen, nào cỏ mần trầu nào lá vừng làm tóc nhanh dài... Cơ man bao nhiêu là loại lá, tôi nhớ không xuể, nhưng mùi nước gội đầu ấy thì thơm trong ký ức tôi đến tận bây giờ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kỷ niệm giờ nhớ lại thì êm đềm như thế, chứ hồi đó tôi sợ gội đầu khủng khiếp, chuyến gội đầu nào cũng gắn liền với “vũ lực”. Bà thường kéo xềnh xệch tôi đến bên chậu nước gội đầu, ấn cổ tôi xuống, dội nước chẳng nương tay, miệng quát: “Đầu đầy chấy đây, con gái con đứa gì mà sợ gội đầu thế hả!”. Tôi thì chỉ chực bà lơi tay là chạy, mắt nhắm tịt, miệng kêu oai oái: “Nước nóng, nước nóng, bỏng em bà ơi!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sợ bà gội đầu vì tay bà gãi mạnh lắm, làm mặt tôi chỉ chực văng khỏi cổ. Nhưng tôi rất thích ngắm mẹ gội đầu. Mẹ thường gội đầu khuya, bà bảo gội đầu khuya dễ bị thiên đầu thống, đàn bà con gái tắm gội khuya là không ngoan, nhưng chỉ lúc hàng xóm đã tắt đèn đi ngủ, mẹ tôi mới được tạm ngơi tay rửa dọn. Nước gội đầu đã nguội, thậm chí là hết, mẹ dùng lại chỗ nước chúng tôi đã gội còn ở chậu. Tóc mẹ dài quá lưng, khi gội chảy nghiêng xuống thành một màu đen mướt mát cả đáy chậu thau đồng... Một tay mẹ vuốt tóc, một tay múc từng ca nhôm nước từ chậu dội từ từ xuống tóc, dòng nước màu mật ong như dải lụa nhỏ chậm rãi tan trong suối tóc đen... Sau khi gội lại lần nữa bằng nước lã, mẹ nghiêng nồi nước gội đầu chắt nốt ca nước còn lại để tráng tóc, mẹ bảo có vậy mùi thơm mới lưu lại được lâu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến năm tôi học lớp 4 thì sạp hàng khô của bà tôi ở chợ Đồng Xuân mở to gấp đôi. Hết giờ làm, mẹ không còn đi bán chè đỗ đen với các cô ở ở cơ quan làm “kế hoạch 3” nữa, tối nào cũng ra chợ phụ bà cất hàng, rồi đi lấy hàng các nơi đến tối mịt chưa về. Nhà chẳng mấy khi còn nấu nước bồ kết lá bưởi, chị tôi ở nhà thường gội đầu cho lũ chúng tôi bằng xà phòng giặt, bánh xà phòng Liên Xô nâu sì, cứng, mùi rất hăng. Đến khi tôi lên cấp 2, bắt đầu biết xấu hổ khi bị bọn con trai trêu, thì mái tóc về cơ bản là đã bị phá hoại xong, cứng và đỏ quạch như mớ dây đồng. Đến khi đó tôi mới bắt đầu hiểu câu “Cái răng cái tóc là góc con người” ngày xưa bà hay ngâm nỉ non, câu nói ấy chính là cây thánh giá ngọt ngào của hơn một nửa thế giới: Phải đẹp. Không được giời cho “Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh” thì vẫn phải biết trau chuốt những “góc” duyên thầm rất phụ nữ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là, suốt những năm học cấp 3 cho đến cả thời sinh viên, tôi cứ mải miết cải tạo “mớ dây đồng” bỏ thì thương, vương thì tội trên đầu. Mỗi lần đi chợ, tôi lại ăn bớt 500 đồng chạy ra bà hàng lá. Nhà đã chuyển từ phố cũ ra khu Hoàng Hoa Thám, có vườn rộng nên tôi còn đi nhổ cả cây hoa cứt lợn và cỏ mần trầu về trồng. Bà đã mất, mẹ ốm liên miên, chị gái đi học ở Liên Xô, tôi phải một tay quán xuyến việc nhà. Trường Tổng hợp cách nhà 10 cây số, đi học bằng chiếc xe đạp cà tàng, về nhà thì cơm nước, giặt giũ, chó mèo, lợn gà... chẳng hôm nào ngủ trước 2 giờ đêm, mắt thường xuyên díp lại vì thèm ngủ, vậy mà một ngày tôi vẫn gội đầu đến 3, 4 lần. Vừa nấu cơm, vừa tranh thủ gội đầu, tóc cứ ráo nước là gội lại lần nữa. Mãi sau này đọc báo mới biết tóc nên gội 2 ngày 1 lần, chứ cứ gội huỳnh huỵch như thế chỉ tổ nhanh hỏng tóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lũ cháu tôi bây giờ thì chả biết quả bồ kết như thế nào. Giá gương phòng tắm lúc nào cũng 3-4 loại dầu gội đầu, nào trị gầu nào cho tóc thường nào cho tóc khô, nào Nhật nào Pháp nào Việt Nam liên doanh... Dầu gội đầu nào lại lại dầu sả loại ấy. Bọn trẻ con cứ mỗi khi tivi quảng cáo dầu gội đầu mới lại nằng nặc đi siêu thị mua ngay bằng được. Ngày nghỉ, anh chị tôi dắt lũ trẻ con ra hiệu gội đầu. Anh một ghế, chị một ghế, mấy đứa nhỏ ngồi đọc truyện tranh Nhật Bản đợi đến lượt. Còn cô bé hàng xóm ngay cạnh nhà, chẳng “công nghệ” mới nào cho mái tóc mà cô không sốt sắng áp dụng: Hết thời xù các loại mì rồi lại ép tóc, hết là rồi lại hấp, hết nhuộm cả mái màu rượu chát giờ lại chuyển sang nhuộm line... Bạn trai nó thì “kinh dị”: Một quả tóc vàng choé, line da cam, xanh nõn chuối và đỏ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Zứa thì “lạc hậu” lắm, ngoài dầu gội đầu (mà gã đành thoả hiệp), gã không muốn tôi bôi bất cứ thứ hoá chất nào lên tóc. Zứa bảo: “Màu tóc đẹp nhất là màu tự nhiên. Anh rất thích mãi tóc đen dài, nhưng tóc nâu tự nhiên như em cũng đẹp lắm, lúc nào cũng như thơm màu nắng vậy!”. Rõ khéo nịnh, nói thẳng ra là nhà báo đi nhiều tóc cháy khét đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua (sau khi xem ảnh Zim chụp), Zứa bảo, sự giản dị, tự nhiên sẽ ngày càng “cao giá”, gã sợ một mai cả thế giới sẽ săn lùng các cô gái không lệ thuộc trang điểm, da nâu mắt nâu tóc nâu khét nắng như tôi... “Mình cưới nhau đi! Chúng mình sẽ đẻ thật nhiều con, cho đến khi có được một đứa tóc đẹp như bà cung phi ngày xưa...”. Khiếp, bây giờ ai còn nghĩ đến chuyện đẻ nhiều con. Đồ lạc hậu!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8842859041865343807?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8842859041865343807/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8842859041865343807' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8842859041865343807'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8842859041865343807'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/06/tc-nng-ng-yn.html' title='Để tóc Nàng ngủ yên!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-212685204760500876</id><published>2008-03-28T21:31:00.002+09:00</published><updated>2008-03-28T21:54:16.015+09:00</updated><title type='text'>I can do it!</title><content type='html'>I still remember&lt;br /&gt;every single word&lt;br /&gt;when you spitted it into my face&lt;br /&gt;"This is the LAST time!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Surely I can do,&lt;br /&gt;just not my favorite.&lt;br /&gt;I think that it's yours,&lt;br /&gt;so ya can do me a favour!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But I'm not a beggar!&lt;br /&gt;I hate that feeling...&lt;br /&gt;Why do I have to beg ya for&lt;br /&gt;  just a simple thing?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now there's no more chance&lt;br /&gt;for you to refuse&lt;br /&gt;for you to say&lt;br /&gt;  such the cruel words!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-212685204760500876?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/212685204760500876/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=212685204760500876' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/212685204760500876'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/212685204760500876'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/03/i-can-do-it.html' title='I can do it!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-838858810035546960</id><published>2008-02-16T00:56:00.005+09:00</published><updated>2008-02-16T04:34:03.486+09:00</updated><title type='text'>Doggy Foggy, get off my lens!</title><content type='html'>Have you ever get mad of the sucking fog covering your lens/goggles? It's quite annoying anyway, esp. in the cold environments(cold water, cold weather) and when you're working hard!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The first time I faced this annoying doggy foggy was when I swam in the sea. I'd got tired of frequently getting up to clear the fog. After that, I went asking someone in the pool and I was introduced to a &lt;i&gt;defogging solution&lt;/i&gt;. It worked well when swimming in the pool, but not in the sea! In the open sea, you have to be equipment-less for hours; so how can you get the sucking fog off?! When learning diving, I've learnt about a very natural way call "&lt;i&gt;spitting&lt;/i&gt;"(yep! just spit into your goggles) as well as many home-made solutions like &lt;i&gt;soaps, lotions&lt;/i&gt;,... all &lt;i&gt;foamies&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But now, again these solutions(the foamy solutions in spec. and the way to solve the problem in general) turn useless in winter sports! Before, the environent is water, thus the wet inner surface is ok. But now in the air, except the really thin film of water, all other water forms on your lens do affect your visibility. So, tonight I decided to dig deeper into the theories and practices of anti-fog.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bellowing is the phenomenons, causes and solutions for fogging:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Water droplet formation &amp; surface tension&lt;/b&gt;: The fog that sucks is really a thin layer of water droplets formed on the lens' surface. To disable this, we can apply such &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Anti-fog"&gt;&lt;b&gt;foamly solutions&lt;/b&gt;&lt;/a&gt; to &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Surface_tension#Puddles_on_a_surface"&gt;reduce the surface tension&lt;/a&gt; between water and lens. You can realize how much droplet formation depends on surface tension by observing the real big dops of dew beading on taro leaves in the early morning, or drops of water on the waxed glass. These anti-water surfaces maximize surface tension of water.&lt;/li&gt; &lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Water vapor condensation &amp; temperature difference&lt;/b&gt;: From where the water comes for the droplets to form? Of course, from the water vapor in the air :) So, to reduce the condensation, there are goggles manufacturers producing &lt;b&gt;double-layer lens&lt;/b&gt; to minimize the temperature difference. The mechanism is that the space between these 2 layers acts as a thermal insulator which keeps the inner layer has almost the same temperature with the air body (and water vapor) inside the goggle, thus water vapor get harder to condense.&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Water vapor source &amp; perspiration, breath&lt;/b&gt;: From where the water vapor itself comes? Certainly from our body, esp. when we're working hard! Thus, to cut that vapor off we should cut off its source, eg. by wearing &lt;b&gt;sweat-absorbing&lt;/b&gt; head bands and absorbent pad on the nose bridge, wearing masks that cover all your nose and mouth and let your &lt;b&gt;breath goes down&lt;/b&gt;, and so on. &lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;The combination: Of course, it's best to combine all of these solutions together. There's a practice which has combinational effect is to &lt;b&gt;allow air flows&lt;/b&gt; through your lens. But this can only be applied to "speedy" sports on the ground (or in the air), not to the water sports, and has tradeoffs of letting dust, air etc. to hurt your eyes. However, you can simply put the above practices all together: apply defog solutions to a double-layer goggle and wear sweat-absorbing clothes.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;A good reference is found at &lt;a href="http://dirtbike.off-road.com/dirtbike/article/articleDetail.jsp?id=304315"&gt;dirtbike.off-road.com&lt;/a&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-838858810035546960?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/838858810035546960/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=838858810035546960' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/838858810035546960'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/838858810035546960'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/02/doggy-foggy-get-off-my-lens.html' title='Doggy Foggy, get off my lens!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-6097042592446091951</id><published>2008-02-04T20:35:00.000+09:00</published><updated>2008-02-04T23:26:38.955+09:00</updated><title type='text'>Thử vài chữviết xỏxâu, dínhchùm!</title><content type='html'>Hêhê, hômnay mình hứnglên thử viết dínhchùm mộttí xem sao nào!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đạiloại là hômtrước nhân dịp tìmhiểu về ngữ-âm, mình có tìnhcờ phát-hiện ra cái trang &lt;a href="http://www.cafe68t.net/content/unicode/BanTron.html"&gt;Cafe68t&lt;/a&gt; này hayphết! Có nhiều bàiviết rất hạp ý mình :) Các bác này cũng ở tận bên Pháp, nhưngmà không có "Tâyhoá" như những người chủxướng cảicách chữviết ở &lt;a href="http://www.vny2k.com/VNY2K_Tintuc_Thoisu_Vanhoa_Vietnam.htm"&gt;VNY2K&lt;/a&gt;; cũng ủnghộ viết dínhliền, nhưng ở mứcđộ vừaphải, dễđọc và có đềra một quytắc khá khoahọc. Mình đọc &lt;a href="http://www.cafe68t.net/content/unicode/VietLien_bancuoi.html"&gt;bàiviết&lt;/a&gt; của bác Tuấn cảmthấy khá thoảimái, không bị "nhứcmắt" bởi nhữngchữxỏxâudàisòngsọc theo kiểu Đức (Vd: Entscheidungsproblem = Bàitoán Xácđịnh). Tuynhiên, cái quytắc của bác Tuấn đưara đấy mình thấy cũng còn cóphần "máymóc" quá, tuy là rõràng đốivới máy nhưng vẫn chưađược tựnhiên đốivới conngười cholắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tómlại, mình có hai nhậnxét nhưthếnày:&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Ưutiên ngườiđọc: Lịchsử chữviết loàingười nóichung thường ưutiên &lt;i&gt;&lt;b&gt;dễ-đọc&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; hơnlà &lt;i&gt;dễ-viết&lt;/i&gt;. Vậynên bâygiờ khi viếtchữ kiểumới này cũngvậy, cứ hễ cáigì khóđọc thì hoặc phải tốncông viết "-"(gạchnối), hoặc phải hisinh tính "đúng ngữpháp" để viết rời ra.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt; Cần một phongtrào hấpdẫn: VN2YK cũng đã tạo một phongtrào bằng chính trangweb của mình cùng với việc tíchcực vậnđộng ở nhiều diễnđàn khác. Nhưng mình thiếtnghĩ chỉ nhưthế thì &lt;i&gt;yếu quá&lt;/i&gt;! Quantrọng là phải có cáigìđó &lt;i&gt;&lt;b&gt;hấpdẫn&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; thì mới thuhút được mọingười, chứ chỉ hôhào nhưthế thôi thì cũng chỉ thu-nhặt được mấy người có tâmhuyết là cùng.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-6097042592446091951?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/6097042592446091951/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=6097042592446091951' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6097042592446091951'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6097042592446091951'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/02/th-vi-chvit-xxu-dnhchm.html' title='Thử vài chữviết xỏxâu, dínhchùm!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-6652388388656076843</id><published>2008-01-28T01:06:00.003+09:00</published><updated>2008-11-16T05:28:37.352+09:00</updated><title type='text'>Tản mạn Ngữ âm</title><content type='html'>Híc, hôm nay vì tranh luận với tay Nam trong lúc hát kara-ôkê (làm ơn đọc chữ này như vậy giùm, đừng chuyển sang thành "kaeri-ớuki" kiểu Mỹ&lt;sup&gt;&lt;a href="#karaoke"&gt;1&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;) mà cái đầu mình lại lan man tản mác sang cái rừng ngữ âm! Vì không muốn đi lan man nhiều quá nên quyết định viết ra đây  để cho nó chấm dứt :D &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Lạc hậu mấy chục năm!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; "ơ-â-ă-a" thế mà lại gần nhau nhỉ! Đầu tiên là khi mình mới học tiếng Anh, chỉ biết Phiên âm Quốc tế (&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/IPA"&gt;PÂQT&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/International_Phonetic_Alphabet"&gt;IPA&lt;/a&gt;) /ʌ/ của những chữ &lt;i&gt;luck&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;cup&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;but&lt;/i&gt;, v.v. đọc là "&lt;i&gt;â&lt;/i&gt;". Sau đó, khi học thêm tiếng Anh ở Trung tâm Ngoại ngữ ĐH Cần Thơ, mình mới được thầy "truyền" cho rằng "... nhưng mà người Mỹ đọc /ʌ/ thành &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt;" (Có lẽ vì thầy đi Mỹ nhiều). Lúc đó bọn mình học chữ &lt;i&gt;introduction&lt;/i&gt; mà đọc thành "intrô-&lt;i&gt;đắc&lt;/i&gt;-s(ư)n" nghe cũng mắc cười, nhưng nghe riết rồi cũng quen :) Tò mò với kiểu biến âm đó, mình xem lại tiếng Việt, thấy cũng có hiện tượng tương tự: &lt;i&gt;-ây&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;-ay&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;thầy&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;thày&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;nhẩy&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;nhảy&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;thẩy&lt;/i&gt;&lt;sup&gt;&lt;a href="#thẩy"&gt;2&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;→&lt;i&gt;thảy&lt;/i&gt;; &lt;i&gt;-âp&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;-ăp&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;chập&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;chặp&lt;/i&gt;; &lt;i&gt;nhấp&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;nhắp&lt;/i&gt;; &lt;i&gt;lấp&lt;/i&gt;↔&lt;sup&gt;&lt;a href="#gần nghĩa"&gt;3&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;&lt;i&gt;lắp&lt;/i&gt;; &lt;i&gt;-ât&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;-ăt&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;hất&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;hắt&lt;/i&gt;; &lt;i&gt;-ăc&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;-âc&lt;/i&gt; như &lt;i&gt;khắc&lt;/i&gt;↔&lt;sup&gt;&lt;a href="#gần nghĩa"&gt;3&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;&lt;i&gt;khấc&lt;/i&gt;; v.v. Và ở nhiều địa phương thì biến âm &lt;i&gt;â&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; diễn ra rất phổ biến, hoặc thậm chí hoàn toàn không còn âm &lt;i&gt;â&lt;/i&gt;. Mình còn nhớ hồi đó mình có ví kiểu nói "intrô-&lt;i&gt;đắc&lt;/i&gt;-s(ư)n" giống cái như câu nổi tiếng "&lt;i&gt;Thổ địa&lt;/i&gt; là ong &lt;i&gt;thằng&lt;/i&gt; ở dứ &lt;i&gt;đắc&lt;/i&gt;" của một địa phương nào đó ở miền Tây mà mình quên rồi. Thế nên mình cũng luôn quan niệm phát âm /ʌ/ thành &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; trong tiếng Anh cũng là không chuẩn, tức không phải là giọng &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Received_Pronunciation"&gt;Anh chuẩn&lt;/a&gt;. Không ngờ hôm nay bạn Nam bảo rằng có bạn bên Anh về nói rằng /ʌ/ đọc là &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; thì mình mới "hết hồn" :( Không ngờ khi check lại thì thấy quả là từ sau Thế chiến II người Anh cũng đã dần chuyển từ &lt;i&gt;â&lt;/i&gt; sang &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt;! Chắc bây giờ Nữ hoàng Anh cũng đọc "intrô-&lt;i&gt;đắc&lt;/i&gt;-s(ư)n" mất rồi!!! Đúng là mình lạc hậu thật.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, mình thấy âm /ʌ/ trong tiếng Anh cũng không thể hoàn toàn chuyển sang &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; được. Chỉ khi đứng trước những phụ âm "chặn họng" (Eng. "stop consonant" :P) như /p/, /t/, /k/ thì mới chuyển sang &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; một cách tự nhiên được. Ví dụ &lt;i&gt;but&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;cup&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;luck&lt;/i&gt; thì mình đọc tự nhiên cả &lt;i&gt;"bắt(tờ)"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"cắp(ờ)"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"lắc(khờ)"&lt;/i&gt; (nếu muốn nhấn mạnh), lẫn &lt;i&gt;"bất(tờ)"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"cấp(ờ)"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"lấc(khờ)"&lt;/i&gt;; trong khi &lt;i&gt;bus&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;stuff&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;gun&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;study&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;honey&lt;/i&gt; thì mình không thể đọc thành &lt;i&gt;"bắt(xờ)"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"stắp(fờ)"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"găn"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"xtáđi"&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;"háni"&lt;/i&gt; một cách tự nhiên được. Thắc mắc về hiện tượng "không thể và có thể" này, mình dùng ngữ âm học để phân tích thì thấy rằng &lt;i&gt;â&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; đều là âm ngắn và đều gần &lt;i&gt;a&lt;/i&gt; nên việc chuyển đổi qua lại là dễ hiểu, nhưng &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; có phần ngắn hơn nên khi không bị chặn bởi những phụ âm /p/, /t/, /k/ thì khó phát âm.&lt;br /&gt;Quan hệ giữa &lt;i&gt;ơ&lt;/i&gt;[ə], &lt;i&gt;â&lt;/i&gt;[ʌ], &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt;[ɐ], và &lt;i&gt;a&lt;/i&gt;[a] có thể được tóm tắt như sau:&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;&lt;i&gt;â&lt;/i&gt;[ʌ] là &lt;i&gt;ơ&lt;/i&gt;[ə] rút ngắn&lt;/b&gt; như trong cách phiên âm &lt;i&gt;â&lt;/i&gt;/ə/ và &lt;i&gt;ơ&lt;/i&gt;/ə:/ của &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Vietnamese_phonology#Monophthongs"&gt;ngữ âm tiếng Việt&lt;/a&gt;, hay như trong PÂQT của các từ tiếng Anh &lt;i&gt;does&lt;/i&gt;/dəz|dʌz/, &lt;i&gt;current&lt;/i&gt;/'cə:rənt|'cʌrənt/.&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;&lt;i&gt;ă&lt;/i&gt;[ɐ] là &lt;i&gt;a&lt;/i&gt;[a] rút ngắn&lt;/b&gt; như trong cách phiên âm &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt;/a/ và &lt;i&gt;a&lt;/i&gt;/a:/ của &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Vietnamese_phonology#Monophthongs"&gt;ngữ âm tiếng Việt&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;- &lt;b&gt;&lt;i&gt;â&lt;/i&gt;[ʌ] và &lt;i&gt;ă&lt;/i&gt;[ɐ] đều có liên quan đến &lt;i&gt;a&lt;/i&gt;[a]&lt;/b&gt; như trong cách viết chữ Quốc ngữ tiếng Việt.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Nhưng vẫn mang tinh thần cách mạng!&lt;/b&gt; Lúc nhớ đến biến âm &lt;i&gt;â&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;ă&lt;/i&gt; trong tiếng Việt, mình bỗng giật mình khi thấy rất nhiều biến âm &lt;i&gt;-ây&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;-ay&lt;/i&gt; mà trông chữ viết thì lại có vẻ như là &lt;i&gt;â&lt;/i&gt; biến thành &lt;i&gt;a&lt;/i&gt;! Kì thực không phải vậy đâu :p Số là chữ Quốc ngữ nhà ta được tạo ra được từ hơn một thế kỉ trước rồi, khi mà hệ thống PÂQT còn chưa phát triển và đa số các cố đạo Bồ-La đã phiên âm tiếng Việt dựa trên kinh nghiệm là chính... thế nên có nhiều chỗ không đúng luật ngữ âm cho lắm. &lt;i&gt;-ây&lt;/i&gt; vốn là &lt;i&gt;-ơi&lt;/i&gt; rút ngắn, còn &lt;i&gt;-ay&lt;/i&gt; vốn là &lt;i&gt;-ai&lt;/i&gt; rút ngắn, nên đúng ra phải viết tất thành &lt;i&gt;-âi&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;-ăi&lt;/i&gt; thì mới "hợp luật ngữ âm". Nhưng vì hiệu ứng của "rút ngắn" với "nhấn mạnh" giống nhau nên 2 âm &lt;i&gt;-âi&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;-ăi&lt;/i&gt; lại trở thành hai âm "nặng", mà hễ cứ từ "nhẹ" chuyển sang "nặng" thì đổi i-ngắn thành y-dài! Mà viết &lt;i&gt;-ăy&lt;/i&gt; thì có vẻ dư thừa quá, nên chỉ cần viết &lt;i&gt;-ay&lt;/i&gt; thôi vậy :) &lt;br /&gt;Đấy, tác dụng của chữ y-dài này đa phần là để nhấn mạnh đấy thôi. Ngày xưa, các cụ muốn nhấn mạnh cả "sắc thái ý nghĩa" nên mới dùng chữ y-dài này cho nó "sang". Nhưng sau này các cháu nghiên cứu về ngữ âm thì lại cho rằng dùng chữ y-dài cho nguyên âm đơn /i/ là dư thừa, nên mới cải cách và sinh ra "loạn &lt;strike&gt;mười&lt;/strike&gt; hai chữ i" :D Bây giờ mình lại hăng máu "cách mạng" bảo rằng chỉ cần thêm chữ &lt;i&gt;w&lt;/i&gt; thì vừa có thể "thống nhất chữ i" vừa "công bằng" hơn cho ngữ âm Nam bộ ;) Ví dụ nổi tiếng nhất của "phe bảo thủ" có lẽ là &lt;i&gt;Thuý&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;Thúi&lt;/i&gt; :p Tuy nhiên nếu nhìn vào vị trí bỏ dấu cũng biết là âm &lt;i&gt;-uy&lt;/i&gt; nhấn ở &lt;i&gt;y&lt;/i&gt; và âm &lt;i&gt;ui&lt;/i&gt; nhấn ở &lt;i&gt;u&lt;/i&gt; (ở đây y-dài cũng chỉ để "nhấn mạnh"). Vậy nên viết &lt;i&gt;uy&lt;/i&gt; lại thành &lt;i&gt;wi&lt;/i&gt;&lt;sup&gt;&lt;a href="#w"&gt;4&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; là "hợp với ngữ âm" nhất! Mà điển hình là người miền Nam vẫn gọi &lt;i&gt;đại uý&lt;/i&gt; là &lt;i&gt;đại wí&lt;/i&gt; đấy thôi :)&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Suy ngẫm để biết cảm thông!&lt;/b&gt; Nhắc đến âm /w/, mình lại nhớ đến 2 bán phụ âm Nam bộ không có trong phát âm Bắc bộ là /w/(vd. &lt;i&gt;hoa&lt;/i&gt;/wa/) và /j/(vd. &lt;i&gt;da&lt;/i&gt;/ja/)&lt;sup&gt;&lt;a href="#w"&gt;4&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt;. Tuy trong tiếng Việt thì nó bị gọi là "sai chính tả", nhưng đó lại là lợi thế của người miền Nam khi học tiếng nước ngoài có những bán phụ âm đó. Ví dụ   đa số người miền Bắc phát âm &lt;i&gt;you&lt;/i&gt; thành "&lt;i&gt;iêu&lt;/i&gt;", &lt;i&gt;one&lt;/i&gt; thành "&lt;i&gt;oan&lt;/i&gt;", &lt;i&gt;やま&lt;/i&gt; thành "&lt;i&gt;iama&lt;/i&gt;", &lt;i&gt;わたし&lt;/i&gt; thành "&lt;i&gt;oatasi&lt;/i&gt;". Về hai bán phụ âm này, lúc đầu mình có hơi khó chịu khi nghe các bạn phát âm như vậy nhưng sau thì mình đã sớm nhận ra đó là do đặc trưng của tiếng mẹ đẻ, cũng như người VN cả hai miền đều đọc sai chữ &lt;i&gt;the&lt;/i&gt;(NamVN."&lt;i&gt;đờ&lt;/i&gt;", BắcVN."&lt;i&gt;giờ&lt;/i&gt;") vậy. Tuy nhiên, dạo gần đây, mình lại gặp một số từ tiếng Anh các bạn mình nói mà mình nghe không ra: nào là "&lt;i&gt;đai-hát&lt;/i&gt;", rồi nào là "&lt;i&gt;snôu bót&lt;/i&gt;", v.v. Khi biết là họ đang nói về &lt;i&gt;die-hard&lt;/i&gt; và &lt;i&gt;snow board&lt;/i&gt; thì mình lại chẳng thể hiểu sao họ không đọc là "&lt;i&gt;đai-ha&lt;/i&gt;", với "&lt;i&gt;snôu bo&lt;/i&gt;" giống như người miền Nam cho nó gần với nguyên bản hơn!?... Lần này thì không thể dùng đặc trưng ngôn ngữ để giải thích &lt;i&gt;một cách đơn giản&lt;/i&gt; như hồi đó được nữa :(&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Lịch sử thế mà hay!&lt;/b&gt; Hôm nay, sẵn đà nghiên cứu ngôn ngữ và ngữ âm, mình đã giải ra bài toán "&lt;i&gt;đai-hát&lt;/i&gt;" đó khi nhớ lại cách phiên âm tên nước ngoài trong lịch sử! Quả là nếu trong Nam ông &lt;i&gt;Descartes&lt;/i&gt; được gọi là "&lt;i&gt;Đề-cạc&lt;/i&gt;" thì ngoài Bắc ổng được gọi là "&lt;i&gt;Đề-các&lt;/i&gt;", nếu trong Nam cái &lt;i&gt;card&lt;/i&gt; được gọi là "&lt;i&gt;cạc&lt;/i&gt;" thì ngoài Bắc nó được gọi là "&lt;i&gt;các&lt;/i&gt;". Vậy nên vấn đề "&lt;i&gt;đai-hát&lt;/i&gt;" cũng không có gì là khó hiểu lắm :D! Tuy nhiên, khi nghĩ thêm một tí nữa thì lại thấy "cũng không hẳn vậy!" Vì ngoài những từ mang tính lịch sử như trên ra thì người miền Nam cũng ít khi thêm dấu vào những âm "-rt" hay "-rd". Ví như có câu "hát chế" hồi thời trẻ con là "Tò te Rô-be đánh đu Tặc-dăng nhảy dù..."(&lt;i&gt;Robert&lt;/i&gt;→&lt;i&gt;Rô-be&lt;/i&gt;). Lại thấy âm "-rt"/-:t/ với "-rd"/-:d/ đều là âm kéo dài (như heart/ha:t/, hard/ca:d/) thì việc phiên âm không dấu là "tự nhiên" hơn. "Nhường" thêm tí nữa thì... vì /t/ là phụ âm tắc nặng nên /ha:t/ còn có thể thành "haát", chứ /d/ nhẹ thế (hầu như không nghe thấy) thì làm sao /ha:d/ có thể thành "hát" được :? Cách nghĩ thiên về ngữ âm thế này có vẻ bế tắc rồi. Lại phải quay về với lịch sử thôi! Có lẽ là trong 20 năm Chiến tranh VN, dưới sự kiểm soát của Mỹ, dân miền Nam đã có dịp làm quen với phát âm tiếng Anh(Mỹ), còn trong khi đó thì miền Bắc vẫn giữ thói quen cũ từ thời Pháp thuộc, hay thậm chí từ ảnh hưởng của các cố đạo Bồ Đào Nha. Và chắc có lẽ (mình không biết) trong những ngôn ngữ đó (không phải tiếng Anh) thì các âm "-rt" và "-rd" có phát âm nặng nên dân ta đã phải dùng các thanh trắc (sắc/nặng) để phiên âm.&lt;br /&gt;Hết lịch sử tiếng ta lại đến lịch sử tiếng tây! Để giải đáp bài toán "ʌ-â-ă", mình đã phải tìm hiểu lịch sử của &lt;i&gt;phát âm tiếng Anh chuẩn&lt;/i&gt; và tình cờ biết được cuộc "&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Great_Vowel_Shift"&gt;Đại chuyển âm&lt;/a&gt;"! "Bí kiếp" lịch sử này đã giải toả mình khỏi những khó chịu khi học tiếng Anh về những kiểu phát âm lộn xộn và khác thường của nó như &lt;i&gt;e&lt;/i&gt;[i:|e:], &lt;i&gt;a&lt;/i&gt;[ei|a:], &lt;i&gt;o&lt;/i&gt;[oʊ|u:|o:|ɔ:|ʌ], v.v.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;______________&lt;br /&gt;&lt;sup&gt;&lt;a name="karaoke"&gt;1&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; &lt;i&gt;karaoke&lt;/i&gt;: Chữ này là do người Nhật-bổn chế tạo ra từ 2 chữ 空(Hán-Việt "không") ＋ orchestra(Việt "dàn nhạc"), nghĩa là "empty orchestra" hay "dàn nhạc không người hát". 空 đọc là &lt;b&gt;カラ&lt;/b&gt;(&lt;b&gt;kara&lt;/b&gt;) còn orchestra đọc là &lt;b&gt;オーケ&lt;/b&gt;ストラ(&lt;b&gt;ôukê&lt;/b&gt;xutôra) nên ghép lại thành カラオケ(karaôkê). Người Anh/Mỹ thì hay đổi cách đọc chữ nước ngoài sang cách đọc của mình (trong trường hợp giữ nguyên chánh tả của nước ngoài) như Paris("pari"→"páeris"), café("cafê"→"cáefêy"), nên chữ karaoke này cũng không phải là ngoại lệ "karaôkê"→"kaeriớuki"! Chú ý này dành cho những bạn ở Âu-Mỹ. Ở Việt Nam thì mọi người vẫn đọc "kara-ôkê" nhưng e rằng các bạn ở Âu-Mỹ lâu hoặc lớn lên ở đó thì đọc thành "kaeri-ớuki", vừa quá khác nguyên bản (của Nhật), vừa không tự nhiên trong tiếng Việt. Mình thiết nghĩ trong tiếng Anh không có âm "a"/a/(chỉ có "aa"/a:/) lẫn âm "ê"/e/(chỉ có "êy"/ei/) nên họ phải phiên âm lại là phải, còn trong tiếng Việt ta có đủ các âm đó nên cứ để như "nguyên gốc" mà đọc :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;sup&gt;&lt;a name="karaoke"&gt;2&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; &lt;i&gt;thẩy&lt;/i&gt;: Động từ &lt;i&gt;thẩy&lt;/i&gt; có nghĩa &lt;i&gt;tung&lt;/i&gt; là một từ địa phương Nam bộ. Mình cứ đinh ninh nó là từ phổ thông cho đến khi mấy người miền Bắc không hiểu ra! :D Còn "hết thẩy" thì chắc hẳn là từ phổ thông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;sup&gt;&lt;a name="gần nghĩa"&gt;3&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; Những từ này không đồng nghĩa nhưng gần nghĩa, có thể có chung gốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;sup&gt;&lt;a name="w"&gt;4&lt;/a&gt;&lt;/sup&gt; [ɪ̯], [ʊ̯] Vs. [j], [w], :  hai bán nguyên âm [ɪ̯], [ʊ̯] và hai bán phụ âm [j], [w] được gọp chung lại thành 2 âm vị /j/ và /w/. Bán nguyên âm [ʊ̯](&lt;i&gt;u-&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;o-&lt;/i&gt;) là động lực chủ yếu của việc cải cách kiểu gõ dấu thanh. Sở dĩ "kiểu mới" không viết &lt;i&gt;hòa&lt;/i&gt; hay &lt;i&gt;hủy&lt;/i&gt; là vì không thể bỏ dấu vào /w/ trong /hwa/ và /hwi/ mà phải bỏ dấu vào nguyên âm chính &lt;i&gt;hoà&lt;/i&gt;/hwà/, &lt;i&gt;huỷ&lt;/i&gt;/hwỉ/. Ngữ âm Nam bộ thì vừa chuyển bán nguyên âm [ʊ̯] thành bán phụ âm [w] vừa nhập chung các phụ âm /h-/, /k-/ vào với /w-/ (&lt;i&gt;hoà&lt;/i&gt;/wà/, &lt;i&gt;huỷ&lt;/i&gt;/wỉ/), lại còn chuyển các phụ âm /v-/, /z-/ thành bán phụ âm [j] (vd. và/jà/, già/jà/, dà/jà/).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-6652388388656076843?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/6652388388656076843/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=6652388388656076843' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6652388388656076843'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/6652388388656076843'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2008/01/tn-mn-ng-m.html' title='Tản mạn Ngữ âm'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-84189847378220020</id><published>2007-12-20T03:46:00.000+09:00</published><updated>2007-12-20T04:19:42.659+09:00</updated><title type='text'>Người cắn...</title><content type='html'>Hê hê, con người có hàm răng cũng lợi hại phết! Không phải chỉ để ăn, để cạp, mà còn để cắn! Người &lt;a href="http://vietnamnet.vn/thegioi/doday/2007/07/714169/"&gt;cắn chó&lt;/a&gt;, người &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/Cuoc-song-do-day/2006/09/3B9EE79E/"&gt;cắn gấu&lt;/a&gt;, người &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/Loi-song/2001/01/3B9AD6C0/"&gt;cắn trăn&lt;/a&gt;, và người &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Khoa-hoc/2007/06/3B9F73D1/"&gt;cắn người&lt;/a&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://bp2.blogger.com/_jD2zF5W5JYg/R2lujFAzQiI/AAAAAAAAAAQ/_6HaG2upyek/s400/DontBite.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5145765598167515682" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng cắn tôi! Please don't bite me!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-84189847378220020?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/84189847378220020/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=84189847378220020' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/84189847378220020'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/84189847378220020'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/12/ngi-cn.html' title='Người cắn...'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp2.blogger.com/_jD2zF5W5JYg/R2lujFAzQiI/AAAAAAAAAAQ/_6HaG2upyek/s72-c/DontBite.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-5410556260109589674</id><published>2007-09-22T06:21:00.000+09:00</published><updated>2007-09-22T07:38:22.316+09:00</updated><title type='text'>Pitiful Short-term Happiness</title><content type='html'>"&lt;i&gt;I was born with the word 'sorrow' printed on my forehead&lt;/i&gt;", I usually say that, even though I don't like it at all! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What a pity that after many years sunken in the well of loneliness, the happy time for me has only lasted for a few months. The hell is getting back to me when my natural love has been discontinued, when I had to get back to myself again. I love nature, I'd love to be natural... but I have to stop it, my most natural love, for the one I love. "How can it be?" I'm always wondering...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Maybe I'm born to be alone, and maybe I'm better to be alone! But my heart doesnot say that! It seems easier for me to live when I was a child (in a lonely childhood), when my heart didnot know how to say a single word, when almost all of my behaviours are controlled by my head. At that time, I didnot know what is love, I didnot "waste my time" on the sadness when no one loves me, when no one plays with me, or even when my parents argue with each other.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When a young boy, I was proud that I could "overly control my feelings"! But as I aged, the &lt;b&gt;bad feelings (&amp; depression)&lt;/b&gt; has become to take more and more of my &lt;b&gt;time, money, and my effort&lt;/b&gt;! Today, it has become so wasteful to me when all of my dreams are waiting for me but I have no time to realize them. I really hate to see myself overwhelmed by the sadness... I've thought &lt;i&gt;&lt;b&gt;love is for happiness&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, though! How can it turn to sadness, hatred? I cannot accept that, anyway!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Although just in a short period, I must always thank you, my love, for all the happiness, motivation, fresh thoughts you have brought to me. And most of all, I must &lt;i&gt;thank you for giving back myself to me!&lt;/i&gt; I promise to keep it tight and won't lose it again!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-5410556260109589674?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/5410556260109589674/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=5410556260109589674' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5410556260109589674'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/5410556260109589674'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/09/pitiful-short-term-happiness.html' title='Pitiful Short-term Happiness'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-1102095126998520583</id><published>2007-09-10T01:08:00.000+09:00</published><updated>2007-09-10T01:44:25.534+09:00</updated><title type='text'>Last Night Dive at Nha Trang Beach</title><content type='html'>Tonight was so strange!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;At first, we saw some yellow light flashing from underwater up to the surface... I supposed there were some other divers overthere, Mike tried to look but saw nothing! Then we descended as normal, but then I experienced many strange things there:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "The motor noise": I heard the sound "bup bup bup" all the time, but constantly no matter where we go! I couldn't realised where was it from, just thinking "It's the noise of the hack motor of the divers whose light we've seen!" But after surfaced, I asked Mike and get surprised to know that he had not heard that, but he heard "the sound of surf" in stead!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "The spotty bottom": I was very surprised with the little holes all around at the sandy bottom, which I couldn't remember that I had experienced before (in the former 2 night dives, and when I skin dived before). Mike has no idea about that, either.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- "glowing spirits": When we turned the lights off, I could see the green glows of luminescent bacteria very clearly when we waved our hands. Our breathing bubbles glowed while rising up our heads... All the scenes look so miraculous! Without lights, I can even recognized the shape of Mike clearly on the brighter background; Night undersea is not black any way! More surprised when I couldn't hear the "motor noise" any more in that dark space, just the sound of our bubbles!??? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When we were about to ascend, I accidentally realised the lights upon the surface, and thought that was the lights of the hack people/divers we had seen from the beginning. But after ascent, I have learnt that those lights are from the city above! :D&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-1102095126998520583?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/1102095126998520583/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=1102095126998520583' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1102095126998520583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/1102095126998520583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/09/last-night-dive-at-nha-trang-beach.html' title='Last Night Dive at Nha Trang Beach'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-4923465713602945573</id><published>2007-07-20T03:06:00.001+09:00</published><updated>2007-07-20T06:40:45.355+09:00</updated><title type='text'>"Sao Hoả to như Mặt Trăng" ?! ;)</title><content type='html'>&lt;strike&gt;Tin mới nhận đây: &lt;i&gt;Vào ngày 27.08.2007, chúng ta sẽ có cơ hội nhìn thấy 2 mặt trăng vào lúc 0h30. Lý do là vào thời điểm này Sao hỏa sẽ ở vị trí gần trái đất nhất, chỉ có 34,65M miles và kích thước của nó trên bầu trời sẽ gần bằng mặt trăng. Và tất cả chúng ta sẽ không thể có cơ hội thứ 2 để chiêm ngưỡng hiện tượng thú vị này đâu, bởi lần tiếp theo sẽ vào năm 2287. Hãy gửi thông tin này cho bạn bè của mình nhé!&lt;/i&gt;&lt;/strike&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://science.nasa.gov/headlines/y2003/images/approachingmars/ReddyMovie_big.qt"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://science.nasa.gov/headlines/y2003/images/approachingmars/ReddyAnim_med.gif" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Híc, thật là bực mình :( Đúng vào cái ngày sinh của mình 4 năm về trước, 27/8/2003, thì hiện tượng hiếm hoi này đã xảy ra rồi mà mình lại còn bỏ lỡ nó nữa! Thế mà sau đó, cho đến tận bây giờ, bọn buôn &lt;i&gt;&lt;b&gt;tin vịt&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; vẫn cứ lải nhải cái tin "vào ngày 27/8 năm nay,..." này mãi, thiệt là &lt;i&gt;chịu hỏng nổi :(&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào lúc Sao Hoả đến gần trái đất 4 năm về trước thì mình đang vừa mới chân ướt chân ráo đặt chân lên cái xứ lạ này, vì không có đủ thông tin nên không hề biết đến hiện tượng hiếm hoi đó! Vào khoảng gần thời gian đó, mình chỉ lấy làm lạ "&lt;i&gt;không biết sao trên trời tự nhiên có cái đốm đỏ tươi thế&lt;/i&gt;" mà không biết đó là Sao Hoả, đến mãi sau này mới nghe tin thì đã bỏ lỡ mất rồi, &lt;i&gt;tiếc thật!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://science.nasa.gov/headlines/y2003/25aug_closeencounter.htm" title="Cảnh tượng người Neanderthal ngắm Sao Hoả 60 ngàn năm trước" &gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; " src="http://mars.jpl.nasa.gov/gallery/artwork/browse/neanderthals_br.jpg" alt="Cảnh tượng người Neanderthal 60 ngàn năm trước, với Sao Hoả đang toả sáng ở góc trên bên phải" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;60 ngàn năm&lt;/b&gt; trước, những người Neanderthal thượng cổ cũng đã được chiêm ngưỡng hiện tượng hiếm hoi này (hình trên) giống y như loài người hiện đại chúng ta đã thấy vào năm 2003. Tuy nhiên, ở khoảng cách 56 triệu cây số, Sao Hoả không thể nào trông "&lt;strike&gt;&lt;i&gt;to như Mặt Trăng&lt;/i&gt;&lt;/strike&gt;" được :P Hơn nữa chẳng may một lúc nào đó (nếu) bạn có "chiêm ngưỡng" được một cái "mặt trăng Đỏ" nằm bên cạnh Mặt Trăng thì bạn nên chuẩn bị sẵn tư thế để... chạy trốn :D Vì khi đó thì sức hút của Sao Hoả sẽ vô cùng lớn tạo nên đại thuỷ triều gây ngập lụt hết thảy chỗ nào nó đi qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hê hê, tuy không thể có "Sao Hoả to như Mặt Trăng", tuy không thể sống thêm ba trăm năm nữa để chứng kiến lại cảnh tượng này (vào 27/8/2287), nhưng chúng ta cũng đừng thất vọng! Ai chưa có cơ hội thì vẫn có thể thoải mái quan sát Sao Hoả vì &lt;i&gt;&lt;b&gt;cứ khoảng 2 năm, Sao Hoả lại "vào đúng vị trí" cho chúng ta quan sát ;)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, chỉ có điều là không được to như cái lần tiếp cận năm 2003 mà thôi. Cụ thể là sau lần tiếp cận ở cự ly 56 triệu km ngày 27/8/2003, vào &lt;a href="http://science.nasa.gov/headlines/y2005/07jul_marshoax.htm"&gt;30/10/2005&lt;/a&gt; cũng đã có lần tiếp cận khá gần ở cự ly 69 triệu km, và đến &lt;b&gt;&lt;i&gt;Noël năm nay (&lt;a href="http://seds.org/~spider/spider/Mars/mars2007.html"&gt;24/12/2007&lt;/a&gt;)&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Sao Hoả sẽ tiếp cận Trái Đất lần nữa với cự ly 88 triệu km. Tuy nhiên, hơi tiếc là khoảng cách 88 triệu km đã làm cho Sao Hoả trông khá mờ chứ không còn rõ như 2 lần trước nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Welcome to Mars!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Chà, đến năm 2287 chắc hẳn cháu chắt của chúng ta sẽ được chiêm ngưỡng hiện tượng &lt;i&gt;Mặt Trời - Trái Đất - Sao Hoả thẳng hàng&lt;/i&gt; này từ phía Sao Hoả kia :D Vì bây giờ, con người đã có tận &lt;a href="http://marsrovers.jpl.nasa.gov/mission/spacecraft_surface_rover.html"&gt;2 con rô-bốt&lt;/a&gt; đi thám hiểm Sao Hoả rồi còn gì ;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://marsrovers.jpl.nasa.gov/spotlight/features-2006.html" title="Đồi Columbia, nơi rô-bốt Spirit đang làm việc"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 100%;" src="http://marsrovers.jpl.nasa.gov/spotlight/20060302/PIA05200_br2_060221123437.jpg" border="0" alt="Đồi Columbia, nơi rô-bốt Spirit đang làm việc" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-4923465713602945573?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/4923465713602945573/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=4923465713602945573' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4923465713602945573'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/4923465713602945573'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/07/sao-ho-to-nh-mt-trng_20.html' title='&quot;Sao Hoả to như Mặt Trăng&quot; ?! ;)'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-2398339701138811379</id><published>2007-05-12T06:45:00.000+09:00</published><updated>2007-05-12T08:15:23.394+09:00</updated><title type='text'>"Con Cừu" hay "Con Kiều"</title><content type='html'>Tuy rất quen với kiểu biến âm "-ư[ơ]u" thành "-iêu" của người Hà Nội, nhưng chẳng hiểu sao mình lại rất lạ khi nghĩ về con cừu... "Chẳng lẽ họ lại gọi là con... kiều?!" Chắc có lẽ chỉ vì mình ít nghe người ta nói về cái con sheep này mà thôi :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà kể ra, gọi "con kiều", nghe cũng quái lạ thật! Nghe cứ tưởng như đang nói về Thuý Kiều ("con" là cách gọi con gái một cách khinh thường) vậy :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại thắc mắc về phát âm của âm này trong tân nhạc, mình kiểm sơ qua mấy bài hát, và rút ra một kết luận lý thú là: Tuy hết thảy các ca sỹ tân nhạc đều hát rất giống giọng Hà Nội, kể cả các phát âm sai chính tả như "r"→"gi", "s"→"x", nhưng các ca sỹ miền nam vẫn phát âm đúng âm "ư[ơ]u" trong khi các ca sỹ miền bắc thì phát âm thành "iêu"!&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"... chăm săn hươu săn nai"→"-&lt;b&gt;iêu&lt;/b&gt;" (Chuyện Tình Thảo Nguyên - &lt;b&gt;Trần Thu Hà&lt;/b&gt;)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"Cuộc sống mưu sinh..."→"-ưu" (Đứa Bé)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"... cùng tôi mãi luyến lưu đời sống này"→"-ưu" ("Dáng Em" - Nguyễn Phi Hùng)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"... hãy đến cứu rỗi linh hồn anh nghẹn ngào"→"-ưu" (Chỉ Một Người - Nguyễn Phi Hùng)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"... bao tình lưu luyến, tôi xin em chớ quên"→"-ưu" (Để Nhớ Mãi Mãi - Sỹ Luân)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"Đời phiêu lưu là thế..."→"-ưu" (Kiếp Đỏ Đen - Duy Mạnh)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"Ly cà-phê như lưu luyến rót vào đêm rượu cần..."→"-ư[ơ]u" (Ly Cà-phê Ban-mê - Siu Black)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;"thành Huế ưu tư mấy trăm năm rồi"→"&lt;b&gt;iêu&lt;/b&gt;" (Em Không Vào Chùa - &lt;b&gt;Ngọc Khuê&lt;/b&gt;)&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-2398339701138811379?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2398339701138811379'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/2398339701138811379'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/05/con-cu-hay-con-kiu.html' title='&quot;Con Cừu&quot; hay &quot;Con Kiều&quot;'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-8921794516840480039</id><published>2007-04-19T23:29:00.000+09:00</published><updated>2007-04-25T02:18:13.046+09:00</updated><title type='text'>Circumcision, a Big SupPriSe!!!</title><content type='html'>&lt;a href="http://news.bbc.co.uk/2/hi/health/6502855.stm"&gt;The WHO and UNAIDS have backed the use of male circumcision in the prevention of HIV!&lt;/a&gt; (Hot! March 2007 news!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.... to be edited ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-8921794516840480039?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/8921794516840480039/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=8921794516840480039' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8921794516840480039'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/8921794516840480039'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/04/circumcision-big-supprise.html' title='Circumcision, a Big SupPriSe!!!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-9213446815681638094</id><published>2007-02-20T23:45:00.000+09:00</published><updated>2007-04-09T22:25:17.962+09:00</updated><title type='text'>"Các" 対 "Những"</title><content type='html'>Hê hê, này bạn, phải chăng "các" và "những" đều giống nhau? Có thể dùng thay cho nhau được chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thực tế, ta thấy trong hầu hết các trường hợp thì "các" và "những" đều được dùng như nhau để chỉ danh từ số nhiều. Tuy nhiên, nếu chú ý ta sẽ thấy cách sử dụng hai từ này có phần khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta thử xét vài trường hợp sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[1] Bàn về điểm khác nhau trong định nghĩa "đoạn thẳng" của SGK và của Wikipedia trên &lt;a href="http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=7625&amp;rb=0501"&gt;Talawas&lt;/a&gt;:&lt;br /&gt;- SGK: "Đoạn thẳng AB là hình gồm điểm A, điểm B và tất cả &lt;u&gt;các điểm nằm giữa A và B&lt;/u&gt;." --&gt; (NG?)&lt;br /&gt;- Wikipedia: "Trong hình học, một đoạn thẳng là một phần của đường thẳng mà bị giới hạn bởi hai đầu mút, và chứa tất cả &lt;u&gt;những điểm nằm giữa hai đầu mút này&lt;/u&gt;." --&gt; (OK)&lt;br /&gt;==&gt; Ta thấy hình như "các điểm nằm giữa A và B" nghe không suôn bằng "những điểm nằm giữa hai đầu mút này", vì số lượng điểm trên một đoạn thẳng vốn không đếm được thì làm sao có thể liệt kê hết được "các điểm" đó ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[2] Những trường hợp chắc chắn chỉ dùng "các" mà không dùng "những":&lt;br /&gt;- Chào các bạn (OK)&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Chào những bạn (NG) &lt;br /&gt;- (liệt kê tất cả) "các..."&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; + Lịch sử các dân tộc trên thế giới&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; + Nguồn gốc các loài&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; + ASEAN: Hiệp hội các quốc gia ĐNÁ&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; + Dân tộc VN bao bồm dân tộc Kinh và các dân tộc thiểu số&lt;br /&gt;==&gt; Ở đây, ta thấy đối tượng đề cập đến là toàn bộ "các cá thể", chứ không phải chỉ một vài cá thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[3] Những trường hợp dùng "những" mà không dùng "các":&lt;br /&gt;- Những người đầu tiên... (OK)&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Các người đầu tiên... (NG) &lt;br /&gt;- Những người khốn khổ (OK)&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Các người khốn khổ (NG) &lt;br /&gt;- (tập hợp) "những..."&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; + Đoạn thẳng là tập hợp những điểm trên đường thằng bị giới hạn bởi 2 đầu mút.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; + Trường "Tương Lai" là ngôi trường của những trẻ khuyết tật.&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; + Nhà "Tình Thương" là ngôi nhà của những trẻ bất hạnh.&lt;br /&gt;==&gt; Ta thấy "những đối tượng..." ở đây được bổ nghĩa bởi một cụm tính từ ngay phía sau. Ta cũng rút ra công thức tổng quát như sau:&lt;br /&gt;- Các danh-từ (OK)&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Những danh-từ (NG)&lt;br /&gt;- Những danh-từ cụm-tính-từ (OK)&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Các danh-từ cụm-tính-từ (NG/OK)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua những phân tích trên, ta có thể kết luận rằng:&lt;br /&gt;- "Các" dùng để liệt kê/đề cập đến &lt;u&gt;từng cá thể cụ thể (en. Each) hoặc tất cả các cá thể (en. All)&lt;/u&gt;.&lt;br /&gt;- "Những" dùng để chỉ &lt;u&gt;số nhiều nói chung (en. Some)&lt;/u&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thực, khi tra từ điển Việt-Anh &amp; Việt-Việt của VDict thì ta thấy:&lt;br /&gt;- Các: en. Every, all. vi. Từ dùng để chỉ số lượng nhiều được &lt;i&gt;xác định, gồm tất cả&lt;/i&gt; sự vật muốn nói đến.&lt;br /&gt;- Những: en. Certain number of, some. vi. Từ đặt trước một danh từ số nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại tò mò tìm về từ nguyên của 2 chữ này. &lt;br /&gt;- Các: &lt;img src="http://128.122.140.98/vnpf/fonts/image/Nom21508.png"&gt; [1] Mỗi người: Các bất tương đồng (không ai giống ai); [1] Gọi hết mọi người: Các vị; [2] 各/các/ each, every; [2] 各地/các địa/ in all parts of (a country), various regions; [2] 各國/các quốc/ each country; every country; various countries; [2] 各級/các cấp/ all levels; [2] 各類/các loại/ all categories; [2] 各位/các vị/ everybody (a term of address). &lt;br /&gt;- Những: &lt;img src="http://128.122.140.98/vnpf/fonts/image/Nom20173.png"&gt; [1] Các, chỉ số nhiều. &lt;br /&gt;* Tài liệu tham khảo:&lt;br /&gt;[1] &lt;a href="http://128.122.140.98/vnpf/giupdoc/giupdoc.php"&gt;&lt;i&gt;Giúp đọc Nôm và Hán Việt&lt;/i&gt; - tđ chữ Nôm của cha Trần Văn Kiệm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;[2] &lt;a href="http://www.mandarintools.com/cgi-bin/wordlook.pl?word=0x5404&amp;searchtype=trad&amp;where=anywhere"&gt;từ điển CEDICT&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;==&gt; "Những" là chữ Nôm (thuần Việt) nên ta không có nhiều  tài liệu tham khảo. Nhưng xem các cách dùng chữ "các" trong tiếng Trung Quốc thì ta thấy nó vừa được dùng với nghĩa "mỗi", "từng" (en. each) như trong các-quốc, lại vừa được dùng với nghĩa "mọi", "tất cả" (en. every, all) như trong các-loại, các-vị. Khi Việt Nam ta mượn chữ "các" này về làm từ Hán-Việt thì ta chỉ giữ lại nghĩa "mọi", "tất cả", hay thậm chí chỉ còn nghĩa "số nhiều" vì nghĩa kia (en. each) ta đã có từ thuần Việt "mỗi", "từng" rồi. Trong khi đó, lúc Nhật Bản mượn chữ "các" này về tiếng của họ thì họ chỉ giữ lại mỗi một nghĩa đầu (en. each) mà không hề có nghĩa sau (en. every, all)!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-9213446815681638094?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/9213446815681638094/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=9213446815681638094' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/9213446815681638094'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/9213446815681638094'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/02/cc-nhng.html' title='&quot;Các&quot; 対 &quot;Những&quot;'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-116992259776082500</id><published>2007-01-28T02:46:00.000+09:00</published><updated>2007-01-28T03:29:57.783+09:00</updated><title type='text'>☺☻</title><content type='html'>&lt;i&gt;&lt;b&gt;Buồn&lt;/b&gt; mà &lt;b&gt;cười&lt;/b&gt;, &lt;b&gt;chết&lt;/b&gt; mà còn &lt;b&gt;đi được&lt;/b&gt;?: Buồn cuời chết đi được!&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;☻&lt;/span&gt;  &lt;img src="http://www.websmileys.com/sm/happy/028.gif"&gt;  &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/24.gif"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hê hê, đúng là buồn cười chết đi được :))&lt;br /&gt;Hồi đó biết có &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2006/03/3B9E739B/"&gt;từ điển&lt;/a&gt; định nghĩa "buồn cười: buồn mà cười" đã thấy tức cười rồi, bây giờ bác &lt;a href="http://www.viethoc.org/phorum/read.php?9,4500"&gt;Hiếu Tri&lt;/a&gt; lại còn thêm cả vế sau nữa, thật là hết ý luôn! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật là hay tuyệt cú mèo, tiếng Việt thế mà tếu thật đấy chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tức cười ghê! Tức mà còn cười, ha ha!!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-116992259776082500?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/116992259776082500/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=116992259776082500' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116992259776082500'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116992259776082500'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/01/blog-post.html' title='☺☻'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-116913909425117496</id><published>2007-01-19T01:50:00.000+09:00</published><updated>2007-01-19T01:56:00.273+09:00</updated><title type='text'>"Điên" cũng có nhiều loại!</title><content type='html'>&lt;i&gt;Người đàn ông im lặng, dưới đất quỳ như một tượng đài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông trước của người trước, ấn tượng cuối cùng là rũ gục, ôm chân tôi đau đớn van xin, thân hình to cao dềnh dàng như lực sĩ chảy xuống đất chặn cánh cửa ra. Tôi nhấc chân, như rũ khỏi một con sứa, không hiểu sao mỗi khi nhìn thấy đàn ông khóc, mọi tình cảm của tôi tan biến chỉ còn lại sự khinh bỉ. Và tôi toàn gặp những người đàn ông khóc. Không hiểu họ tìm thấy gì trong nước mắt. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ha ha! Nếu &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Vu7viS0laaeZd4RQ7woX3YU-?cq=1&amp;p=97"&gt;Trang Hạ&lt;/a&gt; khinh bỉ "giống đàn ông khóc" thì tôi cũng chẳng thể nào coi trọng được những suy nghĩ và cảm xúc đó của người đàn bà/phụ nữ này. Hê hê, trên đời sao lại có nhiều người chỉ biết đến cảm xúc của mình như thế không biết!? Dù có thương yêu, hay thù ghét ai đó thì cũng chỉ là tình cảm dựa trên cảm xúc của chính mình mà thôi; nói tóm lại là tất cả cũng chỉ vì mình! Tuy khó chấp nhận nhưng dần dần tôi cũng phải công nhận đó là một quy luật chung.... :(&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đâu đó một câu ranh ngôn bỗng văng vẳng bên tai: "&lt;i&gt;Người không vì mình, trời tru đất diệt!&lt;/i&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ha ha, nhưng... &lt;b&gt;người khinh bỉ người khác sao có thể mong người khác quý trọng mình được!&lt;/b&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-116913909425117496?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/116913909425117496/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=116913909425117496' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116913909425117496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116913909425117496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/01/in-cng-c-nhiu-loi.html' title='&quot;Điên&quot; cũng có nhiều loại!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-116810010065238626</id><published>2007-01-07T01:03:00.000+09:00</published><updated>2007-01-09T22:58:08.263+09:00</updated><title type='text'>The Fractal Plant!</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://farm1.static.flickr.com/110/258043370_7e6edfa874_b.jpg"&gt;&lt;img style="margin:0px" src="http://farm1.static.flickr.com/110/258043370_7e6edfa874.jpg?v=1166122153" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/livingjuicy/258043370/in/pool-fractalfrenzy/"&gt;Living Juicy&lt;/a&gt; said that it was something tasted like broccoli, but I'm not sure what the heck is that so FrAcTaL stuff! :D  Any way, that was a very cool demo for fractals in real life :)&lt;br /&gt;________________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name="Back"&gt;&lt;u&gt;Back again:&lt;/u&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/4/4f/Fractal_Broccoli.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px;" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/4/4f/Fractal_Broccoli.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Yesterday night, I was too tired to take a deep search on this interesting plant. But this morning, when digging deeper into the broccoli... thanks to &lt;a href="http://commons.wikimedia.org/wiki/Brassica_oleracea#Italica_Group"&gt;Wikipedia&lt;/a&gt;, I've found &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Image:Fractal_Broccoli.jpg"&gt;Romanesco broccoli&lt;/a&gt; to be the fractal one ;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Wondering about the fractality of broccoli, I have revised my thought about the structure of the "normal broccoli" to consider it also be fractal! Carefully looked at the cross section of various kinds of broccoli, I can conclude that they do have the structure of &lt;a href="http://commons.wikimedia.org/wiki/Pythagoras_tree"&gt;Pythagoras tree&lt;/a&gt;:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;broccoli bunches&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/f/fb/Broccoli_bunches.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px;" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/f/fb/Broccoli_bunches.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt; like...&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/0/01/Fraktaler_Baum.png"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px;" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/0/01/Fraktaler_Baum.png" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cauliflower (broccoli's sibling)&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/7/78/Blumenkohl-1.jpg"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px;" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/7/78/Blumenkohl-1.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt; like...&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/8/89/Pythagoras_baum_Filled.png"&gt;&lt;img style="cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px;" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/8/89/Pythagoras_baum_Filled.png" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-116810010065238626?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/116810010065238626/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=116810010065238626' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116810010065238626'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116810010065238626'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/01/fractal-plant.html' title='The Fractal Plant!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-116773937053296215</id><published>2007-01-02T20:02:00.000+09:00</published><updated>2007-01-02T21:12:25.946+09:00</updated><title type='text'>Mơ Thấy Bóng Hồng</title><content type='html'>Đêm nằm mộng thấy nàng tiên nữ...&lt;br /&gt;Sáng dậy ra mới biết chiêm bao!&lt;br /&gt;Giật mình bỗng thấy nao nao,&lt;br /&gt;Bóng hồng trăm vạn, bóng nào cho ta?&lt;br /&gt;Dáng người vừa thoáng hôm qua&lt;br /&gt;Mà nay ta đã thẩn tha thẩn thờ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ mắt biếc xanh màu trong vắt&lt;br /&gt;Nụ cười duyên tô thắm làn môi&lt;br /&gt;Hây hây đôi chiếc má hồng&lt;br /&gt;Xinh như ảo ảnh, ta say men nồng!&lt;br /&gt;Trộm nhìn ánh mắt xa trông&lt;br /&gt;Mà ta thấy bỗng trong lòng xốn xang!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm sao ta dám hỏi nàng&lt;br /&gt;Trong khi người đã có "chàng trong mơ"&lt;br /&gt;Bâng quơ chỉ biết làm thơ,&lt;br /&gt;Làm xong rồi cũng bơ vơ một mình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lẽ nào ta cứ lặng thinh?&lt;br /&gt;Phen này ta quyết tỏ tình mới xong! :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-- Kẻ sống trong mơ --&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-116773937053296215?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/116773937053296215/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=116773937053296215' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116773937053296215'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116773937053296215'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2007/01/m-thy-bng-hng.html' title='Mơ Thấy Bóng Hồng'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-116448265049242522</id><published>2006-11-26T03:54:00.000+09:00</published><updated>2006-12-04T01:29:27.143+09:00</updated><title type='text'>"Con điên" còn biết thương con...</title><content type='html'>[Xin trích lại từ một &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Vu7viS0laaeZd4RQ7woX3YU-?cq=1&amp;p=2095."&gt;câu chuyện cảm động dịch của Trung Quốc&lt;/a&gt;:]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[...]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[...]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[...]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hết&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Vu7viS0laaeZd4RQ7woX3YU-?cq=1&amp;p=2095."&gt;Trang Hạ dịch&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-116448265049242522?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/116448265049242522/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=116448265049242522' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116448265049242522'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116448265049242522'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/11/con-in-cn-bit-thng-con.html' title='&quot;Con điên&quot; còn biết thương con...'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-116215924557584432</id><published>2006-10-30T02:17:00.000+09:00</published><updated>2006-10-30T07:17:45.603+09:00</updated><title type='text'>Chuyện Nai với Cá</title><content type='html'>Ở khu rừng nọ, có một chú nai lạc bầy, đi mãi, đi mãi cuối cùng cũng đến được một dòng sông, Nai ta uống nước cho đỡ khát rồi lăn ra ngủ vì mệt. Khi những tia nắng sớm mai rọi thẳng vào mặt, Nai thức dậy và dạo một vòng quanh nơi mới đến. Thấy khung cảnh cạnh dòng sông có vẻ thanh bình, Nai bèn quyết định ở lại nơi mà số phận đã đưa mình đến. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm đang uống nước ở bờ sông, Nai bỗng thấy một cô cá xuất hiện, họ nói chuyện và làm quen được với nhau. Nhưng trước khi quay lên bờ, Nai sực nhớ là từ nảy đến giờ Cá toàn ngâm mình trong nước, liền hỏi: "Bạn ngâm nước nhiều như thế không thấy lạnh sao?" Cá đáp: "Không hề! Tôi sống dưới nước từ bé đến giờ, có thấy lạnh gì đâu!" Có vẻ như chưa hiểu lắm, nhưng do chưa biết gì về cuộc sống của Cá, nên Nai đành phải gật gù đồng ý. Tuy rằng cuộc sống trên bờ và dưới nước khác nhau rất nhiều, nhưng hễ lúc nào gặp thì Nai và Cá đều kể chuyện cho nhau nghe. Có nhiều khi Nai muốn thử xem cuộc sống dưới nước như thế nào, và Cá cũng muốn biết trên bờ nó ra sao. Thế là Nai bắt đầu xuống sông tập bơi, còn Cá thì vẫn chưa biết làm sao. Những lúc trời mưa gió bão bùng, cảm thấy lạnh, Nai liền chạy xuống bờ sông hỏi thăm xem Cá có thế nào không; có nhiều khi Nai kiếm mãi cũng chẳng thấy Cá đâu, thử lội xuống nước nhưng vì chưa biết bơi nên chỉ được một tí là Nai lại phải quay vào. Lần nào kiếm được Cá, Nai cũng đều nhận được một câu rằng "Tôi đã nói rồi, tôi sống dưới nước khác bạn lắm! Không có thấy lạnh đâu!" Thế mà Nai vẫn không khi nào bỏ được cái thói quen đi kiếm Cá mỗi lúc có chuyện làm Nai cảm thấy lo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một hôm nọ trời nổi gió to, một cơn sóng vô tình đã xô Cá dạt mãi lên trên bờ. Theo thói quen, Nai ra bờ sông xem có việc gì không, và thấy Cá nằm ngay trên bờ đấy. Nhưng lần này, Nai lại nghĩ: "Đây là cơ hội tốt cho Cá tập đi đây!" Thế là Nai liền dạy cho Cá cách nảy người trên cạn, cách nhìn trên cạn và thở trên cạn giống mình... Nhưng Cá mệt lắm, chẳng thể làm theo được, bèn bảo: &lt;br /&gt;- Sao bạn không đẩy tôi xuống nước một cái, có phải đơn giản hơn không?&lt;br /&gt;- Nếu thế thì đơn giản thật! Nhưng bạn cũng muốn biết cuộc sống trên cạn thế nào cơ mà!? -- Nai phân bua. &lt;br /&gt;- Đúng là tôi muốn biết, nhưng phải có nước cơ, nếu không thì tôi không thở được!&lt;br /&gt;- Quái lạ! Ở đây nhiều không khí như thế mà bạn biểu là "không thở được", lại cứ đòi xuống cái nơi lạnh lẽo, chỉ có lác đác vài bong bóng khí đó làm gì??? -- Nai tỏ vẻ khó chịu.&lt;br /&gt;Nghe thế, Cá chẳng biết nói gì, chỉ cố ngáp miệng một cách cực nhọc. Nai cũng thấy bạn mệt thật nên đành xin lỗi và đưa Cá xuống nước. Kể từ hôm đó, hễ mỗi lần Nai hơi động đến chuyện về cách sống trên cạn là Cá đã chặn trước "Thôi, tôi không muốn biết đâu!" Qua bao nhiêu lần trò chuyện, hẳn Nai cũng hiểu rõ rằng Cá được sinh ra trong nước, tất không thấy lạnh và chỉ quen thở trong nước dù ở đó rất ít không khí. Nhưng mà một cách tự nhiên, Nai vẫn cảm thây lo mỗi khi trời lạnh và cảm thấy muốn truyền đạt những kinh nghiệm mình biết ở trên cạn cho Cá, y như việc Cá đã dạy Nai bơi dưới sông vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đêm, trong giấc ngủ mơ màng, chẳng hiểu sao Nai lại nằm chiêm bao thấy mẹ Nai đã lâu lắm không gặp. Nhưng lạ thay là trong giấc mơ, mẹ Nai lại chẳng hề nhớ Nai, cứ bỏ đi ra xa tít, làm cho Nai phải chạy theo, vừa chạy vừa gọi. Trong cơn mộng du, Nai chạy mãi, gọi mãi mà chẳng thấy mẹ quay lại... bỗng dưng có một tiếng "Đùng!" Giật mình tỉnh dậy, Nai mới biết là mình vừa lao từ triền dốc thẳng xuống một khúc sông sâu. Nai kêu cứu, nhưng ở nơi đây vốn chỉ có một mình, lại giữa đêm khuya vắng thì làm gì có ai đáp lại! Bơi một lúc, Nai cũng tìm được đến khoảng có bờ sông cạn để mà leo lên. Lúc nai kêu cứu, Cá ở cách đấy một khúc sông, cũng nghe thấy, nhưng bụng bảo dạ: "Nai biết bơi rồi chắc hẳn không sao! Hơn nữa, Nai to như thế, mình nhỏ bé thế này cũng đâu có giúp gì được, lại giữa đêm tối mù mịt nữa!" nên không tính đến chuyện đến giúp. Mà hình như Cá cũng quên mất là giống máu nóng như Nai sẽ cảm thấy lạnh trong dòng nước giữa khuya này. Hôm sau, khi biết được điều đó, Nai giận lắm, định bụng không chơi với Cá nữa. Nhưng ở chốn này chỉ có một mình, không chơi với Cá thì Nai còn biết chơi với ai...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-116215924557584432?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/116215924557584432/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=116215924557584432' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116215924557584432'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/116215924557584432'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/10/chuyn-nai-vi-c.html' title='Chuyện Nai với Cá'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115651994943960358</id><published>2006-08-26T00:19:00.000+09:00</published><updated>2006-08-26T00:35:03.130+09:00</updated><title type='text'>Kết quả của tranh cãi về Pluto</title><content type='html'>Sau nhiều thập kỷ tranh cãi về vị trí của "hành tinh thứ 9" Pluto(Diêm Vương Tinh) trong hệ Mặt Trời thì rốt cuộc bây giờ phe "bảo thủ" đã thắng khi Pluto bị "giáng cấp" xuống thành một "chú lùn" chứ không được đứng ngang hàng với 8 hành tinh còn lại!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả này có lẽ cũng nhờ một phần vào việc tìm ra nhiều thiên thể tương tự Pluto trong hệ Mặt Trời, trong đó chắc có cái thiên thể của một chị nào đó người VN (mà mình quên mất tiu rồi :( )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;theo &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Khoa-hoc/2006/08/3B9ED87A/"&gt;VNExpress&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115651994943960358?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115651994943960358/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115651994943960358' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115651994943960358'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115651994943960358'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/08/kt-qu-ca-tranh-ci-v-pluto.html' title='Kết quả của tranh cãi về Pluto'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115576497612506827</id><published>2006-08-17T06:09:00.000+09:00</published><updated>2006-08-17T06:53:24.643+09:00</updated><title type='text'>"Bi" &amp; "Thương"</title><content type='html'>"Bi" và "Thương", một chữ Hán và một chữ Nôm, cả hai đều có những nghĩa khác nhau đến mức tưởng như đó là những chữ đồng âm dị nghĩa. Nhưng hôm nay mình đã ngộ ra được cái liên hệ giữa các ý nghĩa tưởng chừng không có liên quan gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- BI(悲): Một đằng là Từ-bi, tức là lòng thương người; Một đằng lại là Bi-ai, Sầu-bi, Bi-thương, Bi-thảm, Bi-quan, tức là buồn khổ!&lt;br /&gt;- THƯƠNG(愴/傷): Một đằng nghĩa Nôm là tình thương; một đằng chữ Hán là Thương-tâm, Bi-thương (愴), hay thậm chí Thương-tích, Thương-vong (傷)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo đạo Phật thì "Từ-bi" là lòng "thương xót chúng sinh" (Từ=Thương, Bi=Xót). Vậy Bi ở đây đúng là nỗi đau. Còn tình thương cũng vậy, có thương người thì mới thấy đau khổ trước cảnh khổ của người. Vậy rốt cuộc, càng yêu, càng thương người bao nhiêu, thì mình càng đau, càng buồn, càng khổ bấy nhiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Cái vụ chữ nhiều nghĩa này làm mình nhớ đến chữ Nước(渃) có hai nghĩa 1."chất lỏng" và 2."quốc gia" tưởng chừng chẳng quan hệ gì với nhau mà kì thực là có: Ở trong nền văn minh (lúa) nước của các dân tộc Đông-Nam Á thì người ta đều gọi vùng của mình là "nước" chứ không gọi là "đất" (land, địa) như các dân tộc khác :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115576497612506827?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115576497612506827/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115576497612506827' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115576497612506827'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115576497612506827'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/08/bi-thng.html' title='&quot;Bi&quot; &amp; &quot;Thương&quot;'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115194921708031248</id><published>2006-07-04T02:37:00.000+09:00</published><updated>2006-07-04T02:59:46.376+09:00</updated><title type='text'>Healthy lifestyle</title><content type='html'>&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Psoriasis#Alternative_Therapy"&gt;Wikipedia&lt;/a&gt;: &lt;em&gt;Some people report that minimizing stress and consumption of alcohol, sugar and other "aggressive" foods, combined with rest, sunshine and swimming in saltwater keep lesions to a minimum.&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yep! That's just what I've ever ever and always been longing for! I'd love to have a house by the sunny beach, then I would swim there enjoy the fresh air every day. I don't know when I can get that... while these days, I have to suffer all kinds of pressure, stress, and be sunken deep into bad moods day after day...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115194921708031248?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115194921708031248/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115194921708031248' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115194921708031248'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115194921708031248'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/07/healthy-lifestyle.html' title='Healthy lifestyle'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115194816065990595</id><published>2006-07-04T01:41:00.000+09:00</published><updated>2006-07-04T02:36:00.726+09:00</updated><title type='text'>bAstarD</title><content type='html'>&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Never can you feel what a bAstarD feels!&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; (If you're not in his shoes.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I feel to be no more than a bastard of this place!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115194816065990595?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115194816065990595/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115194816065990595' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115194816065990595'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115194816065990595'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/07/bastard.html' title='bAstarD'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115187546323090404</id><published>2006-07-03T06:16:00.000+09:00</published><updated>2006-07-03T06:24:23.243+09:00</updated><title type='text'>"Cải lão Hoàn đồng" ?!</title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/Loi-song/2001/02/3B9ADBC4/"&gt;VNExpress&lt;/a&gt;: &lt;br /&gt;Thứ hai, 5/2/2001, 11:09 (GMT+7) &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;104 tuổi vẫn... mọc răng&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cụ bà MariaVasilyeva sống tại một làng nhỏ nước Cộng hòa tự trị Tatarstan (Nga) vô cùng sung sướng vì hôm qua, các nha sĩ cho biết cụ đã có 3 chiếc răng đang nhú. Sắp tới, cụ có thể ăn được món bánh gừng yêu thích mà không phải nghiền nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo các chuyên gia y tế, đây là trường hợp hiếm hoi trên thế giới. Cụ Maria hiện sống một mình, chăm nom vườn tược và bầy chim. Chồng và các con cụ đều đã “khuất núi”. &lt;br /&gt;[Thanh Niên]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hê, ngày trước mình được biết là cuộc đời con người có cái vòng tuần hoàn, rằng người già thì cũng có nhiều điểm quay trở lại như thời con nít... Thế mà nào ngờ bà cụ này lại còn quay trở lại... mọc răng nữa chứ! Híc, mấy cái răng con nít rụng đi gọi là răn sữa, thế chứ mấy cái răng bà cụ này rụng đi rồi (để bây giờ mọc răng mới) phải gọi là răng gì đây???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng là trên đời có nhiều cái quái dị thiệt!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115187546323090404?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115187546323090404/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115187546323090404' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115187546323090404'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115187546323090404'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/07/ci-lo-hon-ng.html' title='&quot;Cải lão Hoàn đồng&quot; ?!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115113769940042931</id><published>2006-06-24T16:40:00.000+09:00</published><updated>2006-06-24T17:38:25.203+09:00</updated><title type='text'>WikiMapia và ý thức cộng đồng</title><content type='html'>Hôm qua, nhờ bác Tài "khoe nhà ở SG" mà mình biết đến &lt;a href="http://www.wikimapia.org"&gt;WikiMapia&lt;/a&gt;. Với ý tưởng bản đồ mở, cái này cũng hay, nhưng (có lẽ) vì mới ra (24/5/2006) nên vẫn còn nhiều bug và thiếu nhiều chức năng, tài liệu hướng dẫn, v.v. Cái mình bực mình nhứt là không biết làm cách nào để sửa/xóa một ô thông tin (mặc dù nó có "delete report" &amp; "move/resize report" nhưng chẳng thấy tác dụng gì). Xuống Cần Thơ, thấy quận Ninh Kiều cũng đã được chụp chi tiết rồi mà chẳng thấy cái ô thông tin nào hết, nên mình cũng đưa vào một số chỗ mình biết/nhận ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cũng từ cái "bản đồ mở" này mà mình chú ý đến vấn đề &lt;strong&gt;nhiều người đưa thông tin cá nhân&lt;/strong&gt; (nhà riêng chẳng hạn), hay thậm chí cả rác ("Ở đây hả?", "Tui ở chỗ này", v.v.) vào bản đồ. Lúc đầu mình nghĩ cũng "thường thôi" vì đâu bắt mọi người có ý thức hết được, nhưng sau đó tò mò xem sang bản đồ của Úc thì mới thất vọng (cho người VN) khi mình tìm mờ cả mắt mới ra một ô thông tin dạng "rác" như thế. Trong khi đó ở SG, HN thì mình dòm một tí là thấy một cái "nhà của X", hay "nhà bác Y" rồi... kể ra chắc cũng phải 10~20% "rác" chứ không ít :(! Bực mình, &lt;strong&gt;&lt;em&gt;chẳng lẽ ý thức của dân VN mình lại thua người ta đến thế?&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; Vậy là chạy sang Mỹ, rồi Anh, rồi Pháp để xem... cũng chảng thấy gì khác hơn! Quay về châu Á, xem Nhật, cũng tìm mãi không ra rác... cuối cùng lần đến anh láng giềng TQ... ôi buồn thay, cả TQ cũng ít rác hơn mình (mặc dù có vẻ nhiều hơn Âu, Mỹ, Nhật)! Thế đấy, khó hiểu thật !???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn một cái hay nữa là về việc quy hoạch nhà. Hồi lúc xem hình chụp của Úc và Mỹ, mình ngạc nhiên không hiểu bọn họ quy hoạch kiểu gì mà tài tình thế, đường và nhà cứ thẳng tắp đan vuông góc nhau như tấm vải vậy! Hơn nữa hầu như hết 90% là đúng theo hướng Đông-tây Nam-bắc mới sợ chứ! Đến khi sang châu Âu, Nhật, thấy nhà cửa đường sá họ cũng vòng vo xiên xẹo như mình thì mới dám nghĩ rằng (có lẽ) Úc, Mỹ quy hoach được ngay ngắn như vậy là do họ toàn là dân mới, họ mang nền văn minh có sẵn từ châu Âu qua, chứ không phải bắt đầu từ đầu như các nước có nền văn hóa lâu đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là WikiMapia được dán thẳng vào trang web này:&lt;br /&gt;&lt;iframe src=http://wikimapia.org/s/#y=16256867&amp;x=104809570&amp;z=5&amp;l=38&amp;m=a width=75% height=300 frameborder=1&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115113769940042931?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115113769940042931/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115113769940042931' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115113769940042931'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115113769940042931'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/06/wikimapia-v-thc-cng-ng.html' title='WikiMapia và ý thức cộng đồng'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115074038639449747</id><published>2006-06-20T02:46:00.000+09:00</published><updated>2006-06-20T03:51:40.310+09:00</updated><title type='text'>Bó tay với lão Trần Tiến!</title><content type='html'>Hê hê... hôm nay mới biết lão nhạc sỹ này đã và đang "nghiên cứu" những dòng nhạc hỗn độn tân thời trên thế giới,... và thậm chí còn mày mò &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2005/10/3B9E2AC5/"&gt;viết cả hip-hop&lt;/a&gt; nữa chứ!?! (Mặc dù, hình như 1-2 năm về trước nhạc sỹ này có nói trên báo là: không quan tâm nhạc nước ngoài)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên mình biết đến và ngưỡng mộ lão này là qua bài "Tùy Hứng Lý Qua Cầu"(hay "Ngẫu hứng..." như mình nhớ); mình đã khâm phục chẳng biết ông ấy lấy đâu ra cảm xúc mà viết cả một khúc "trường ca" đầy nhạc điệu đến vậy! Sau đó mình biết ổng cũng có sở trường về nhạc dân tộc Tây Nguyên như trong "Chiếc vòng cầu hôn". Rồi mấy năm trước, hồi mình còn ở nhà thì lại giật mình trước những sác tác mới thật "ăn liền" như "Tôi phải lòng vợ tôi" hay "Trái tim nhiều ngăn" với những giai điệu và ca từ đơn giản khác hẳn ngày xưa. Đến bây giờ thì mình thiệt bó tay, bó dò khi lão lại muốn viết cả hip-hop, một loại nhạc mà "dập" (beats) thay cho giai điệu (melody) và ca từ thô tục thay cho bóng bẩy!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115074038639449747?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115074038639449747/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115074038639449747' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115074038639449747'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115074038639449747'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/06/b-tay-vi-lo-trn-tin.html' title='Bó tay với lão Trần Tiến!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-115031983998232691</id><published>2006-06-15T06:04:00.000+09:00</published><updated>2006-06-15T13:57:37.936+09:00</updated><title type='text'>Huyền Thoại Hồ Núi Cốc</title><content type='html'>&lt;p align=right&gt;nhạc sĩ Phó Đức Phương &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;Bồng bềnh, bồng bềnh, chòng chành, chòng chành,&lt;br /&gt;một vùng núi cao, nước sâu, thuyền trôi, thuyền trôi...&lt;br /&gt;mái chèo bâng khuâng dưới chân Tam Đảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ơ ờ ớ..... ơ núi cao &lt;br /&gt;Ơ ờ ớ..... ơ suối sâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nắng lên xanh màu xanh huyền thoại, &lt;br /&gt;nghe câu chuyện xưa của đôi trai gái&lt;br /&gt;tha thiết yêu nhau vẫn không thành duyên;&lt;br /&gt;Ngày tháng dài nhớ mong khôn cùng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Một người đi, nước mắt thành sông; &lt;br /&gt;Một người chờ, chờ hoá núi!&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ơi chàng trai ơi ngọn núi biếc, &lt;br /&gt;Oi cô gái ơi dòng sông sâu.&lt;br /&gt;Mối tình thương đau hoá sông hoá núi, &lt;br /&gt;dằng dặc một khúc ca giữa bao la mây trời!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Ơi núi Cốc, ơi dòng sông Kuông, &lt;br /&gt;xin gửi câu hát giữa dòng mênh mông.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-115031983998232691?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/115031983998232691/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=115031983998232691' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115031983998232691'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/115031983998232691'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/06/huyn-thoi-h-ni-cc.html' title='Huyền Thoại Hồ Núi Cốc'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-114952362499372496</id><published>2006-06-06T01:02:00.000+09:00</published><updated>2006-06-06T01:07:05.010+09:00</updated><title type='text'>I must do</title><content type='html'>You said I cannot do,&lt;br /&gt;But I swear that I can do!&lt;br /&gt;I will do, I must do!&lt;br /&gt;Any way, any way, any way!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-114952362499372496?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/114952362499372496/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=114952362499372496' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/114952362499372496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/114952362499372496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/06/i-must-do.html' title='I must do'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-114911217900073925</id><published>2006-06-01T05:48:00.000+09:00</published><updated>2006-06-01T06:56:04.063+09:00</updated><title type='text'>Chim cánh cụt</title><content type='html'>Lại đọc tiếp một bài nữa trên &lt;a href="http://en.wikipedia.org/"&gt;Wikipedia&lt;/a&gt; về &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Penguin"&gt;Penguin&lt;/a&gt;, cũng thấy có nhiều cái hay:&lt;br /&gt;&lt;ol&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;Cả thảy bọn chúng đều ở Nam Bán Cầu.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;Không phải chúng chỉ sống ở xứ lạnh (Nam Cực) mà có nhiều giống sống ở châu Phi, thậm chí có bọn còn vượt qua cả xích đạo để kiếm ăn! Chỉ có một vài giống là sống ở Nam Cực thôi, trong đó chủ yếu là bọn Penguin Hoàng đế (mình có copy cái film về bọn này rồi :) )&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;Cũng giống như một số loài chim khác (hải âu, diều hâu, vịt trời/thiên nga), penguin cũng theo chế độ 1-vợ-1-chồng (đa số là suốt đời, một số là theo mùa)! &lt;br /&gt;  *** Nhưng đáng nể hơn là cách tụi nó giữ con: Khi con mẹ bị mất con, nó thường tìm cách &lt;em&gt;&lt;strong&gt;ăn cắp con &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;của đứa khác! Và hiển nhiên là mấy đứa bị ăn cắp con đó chẳng ưa gì vụ này... thế nên... tự nhiên là tụi nó sẽ giúp đỡ nhau trong việc bảo vệ con cái :)&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;Bọn chim-không-biết-bay này cũng biết đồng-tính-ái! &lt;img style="float:right; margin:10px 0 0 10px;" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/e/e5/Gay_penguins_NY_Zoo.jpg" border=1 alt="cặp gay-penguin Squawk và Milou"/&gt; Hồi năm ngoái, mình có nghe tin về mấy cặp gay-penguin bên Mỹ, bây giờ mới biết thêm lũ penguin ở sở thú Nhật, Đức cũng đã từng giở trò đó rồi :D Mà mắc cười là mấy chú đực rựa này cũng biết ấp trứng, và thậm chí còn &lt;em&gt;vác cả... đá ngoài đường về tổ để thay cho trứng &lt;/em&gt;nữa chứ !!!(?)&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;br /&gt;&lt;/ol&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-114911217900073925?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/114911217900073925/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=114911217900073925' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/114911217900073925'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/114911217900073925'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/06/chim-cnh-ct.html' title='Chim cánh cụt'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-114910101505029919</id><published>2006-06-01T03:32:00.000+09:00</published><updated>2006-06-01T04:51:44.390+09:00</updated><title type='text'>Tham nhũng</title><content type='html'>Hôm nay đọc bài "&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Tham_nh%C5%A9ng"&gt;Tham nhũng&lt;/a&gt;" trong &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/"&gt;Bách khoa Toàn thư Mở&lt;/a&gt;, mới thấy có mấy điều thú vị!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. Công thức tham nhũng:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table border=1&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="color:#cc33cc;"&gt;Tham nhũng&lt;/span&gt; = &lt;span style="color:#ff0000;"&gt;Độc quyền&lt;/span&gt; + &lt;span style="color:#999999;"&gt;Bưng bít thông tin&lt;/span&gt; - &lt;span style="color:#00CCCC;"&gt;Trách nhiệm giải trình&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Thực trạng thế giới:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table border="1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Image:World_Map_Index_of_perception_of_corruption.png"&gt;&lt;img src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/0/04/World_Map_Index_of_perception_of_corruption.png/350px-World_Map_Index_of_perception_of_corruption.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;Bản đồ tham nhũng thế giới&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Căn cứ theo "chỉ số nhận thức tham nhũng", thì đứng đầu là Bắc Âu, Bắc Mỹ, Úc và Nhật (phần màu xanh/vàng trên bản đồ); còn các nước nghèo ở Trung Phi như Bangladesh, cộng hòa Ched, hay ở châu Á như Myanmar thì đứng đội sổ (phần màu đỏ sậm trên bản đồ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3. Các nước Cộng Sản:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Căn cứ theo công thức tính tham nhũng bên trên thì thể chế cộng sản là nơi lý tưởng cho tham nhũng(!?) Nhưng xem lại bản đồ thì thấy cũng không đến nỗi quá tệ: Cuba #59/159, Lào #77/159, Trung Quốc (đại lục) #78/159, và tệ nhất là... Việt Nam #107/159.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-114910101505029919?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/114910101505029919/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=114910101505029919' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/114910101505029919'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/114910101505029919'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/06/tham-nhng.html' title='Tham nhũng'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-113976685837201415</id><published>2006-02-13T02:51:00.000+09:00</published><updated>2006-02-13T02:55:23.373+09:00</updated><title type='text'>Just fun...</title><content type='html'>Hey ya,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hav'ya ever wondered Why the hair on your PRIVATES was called "PUBLIC Hair"?! ;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-113976685837201415?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/113976685837201415/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=113976685837201415' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113976685837201415'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113976685837201415'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/02/just-fun.html' title='Just fun...'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-113822526605783935</id><published>2006-01-26T05:18:00.000+09:00</published><updated>2006-01-26T06:41:06.176+09:00</updated><title type='text'>Rhythm from the ... dream!</title><content type='html'>"...&lt;br /&gt; Ya cant know!&lt;br /&gt; Ya cant see!&lt;br /&gt; Ya cant under'rr'stand me!&lt;br /&gt;..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;was what I shouted in my dream, tonight. There was many dreams before, but this is the one with full of rhythms and words. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;At the begining, I was lost in my very familiar place, seems to be the Đ.T.Đ. highschool, but with all of strangers, the ones that I'd never known, the foreigners, etc. So I was running from places to places, from buildings to buildings, climbing from floors to floors, and moving from classes to classes, from rooms to rooms ... to say many raps (in a rapid rhythm). Seems that what I said is to explain my ideas, to express my feelings, but no one heard; they gathered together... without me, and when I came to sing at them, they turned their faces away!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And at the end, I was on the top floor of the old building in a large room, in where there was a girl, a friend of mine; and I sang the chorus to her. The chorus was sung very strong and hard, maybe only with the voice in dreams (my real voice is not so high); the peek was so high and the "valley" was so low. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;After that, there seemed to be some short dreams, in where I repeated the chorus and parts of the rap talk. I've waken up slowly... and now I can only remember the peek of the song, which I write at the top of this post. (Maybe that was the clearest and the most repeated words &amp; rhythm.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Actually, there have been many hard dreams like that. The dreams are not like my conscious! If when conscious, I know that I have to accept that, I should obey the rules, then in the dreams, I break all of them off. I usually say "That's normal !", "That's no problem !", but in the dreams, I get angry with them, I beat the foolish teachers up, and so on.... Maybe, these dreams are just places for me to release my stress. But tonight's dream is the first one from where I can actually get something out, a rhythm of a song!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-113822526605783935?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/113822526605783935/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=113822526605783935' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113822526605783935'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113822526605783935'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/01/rhythm-from-dream.html' title='Rhythm from the ... dream!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-113656776476810573</id><published>2006-01-07T02:13:00.000+09:00</published><updated>2006-01-07T02:37:07.880+09:00</updated><title type='text'>Cold in the Winter</title><content type='html'>In the winter,&lt;br /&gt;I can feel it cold&lt;br /&gt;It's cold outside&lt;br /&gt;and it's cold inside!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A day no eating,&lt;br /&gt;I can feel hungry&lt;br /&gt;hungry my stomach&lt;br /&gt;and hungry my heart!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now even my best friend&lt;br /&gt;cannot und'stand me!&lt;br /&gt;She repeats exactly just the words of others;&lt;br /&gt;How cold it is, how hurt it cut me&lt;br /&gt;deep inside my heart....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just like my brother&lt;br /&gt;to oppose my plan,&lt;br /&gt;to say it's a waste&lt;br /&gt;of.... MONEY.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;What the hell it is!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-- me - Halsade --&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-113656776476810573?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/113656776476810573/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=113656776476810573' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113656776476810573'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113656776476810573'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2006/01/cold-in-winter.html' title='Cold in the Winter'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-113525034016428474</id><published>2005-12-22T19:49:00.000+09:00</published><updated>2005-12-22T22:59:37.736+09:00</updated><title type='text'>1st snow covering in 4 years in Osaka!</title><content type='html'>I've stayed here in Osaka for 4 years, but today(Dec 22th) is the first time I see snow covering all the ground throughout the day! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In Osaka, it usually snows in the winter, but not that much like today. Today, snow's made the ground all-white (真っ白い)!! It's thick enough for ones to "skate" on... their shoes :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/3517/358/1600/Osaka-snow.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/3517/358/320/Osaka-snow.jpg" border="1" alt="click to see full size" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Here is a snapshot of that scene taken from Osaka university.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-113525034016428474?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/113525034016428474/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=113525034016428474' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113525034016428474'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113525034016428474'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/12/1st-snow-covering-in-4-years-in-osaka.html' title='1st snow covering in 4 years in Osaka!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-113328133721186449</id><published>2005-11-30T01:22:00.000+09:00</published><updated>2005-11-30T01:48:09.906+09:00</updated><title type='text'>Thương sao đất nước non nhà!</title><content type='html'>&lt;table&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Bão số 7 lớn nhất trong vòng 9 năm trở lại đây...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/09/3B9E2906/luquet.jpg" style="float:left" border=1&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/09/3B9E2906/"&gt;VnExpress - Lũ quét ở Yên Bái làm 50 người chết và mất tích&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/09/3B9E2990/vanchan.jpg" style="float:left" border=1&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/09/3B9E2958/"&gt;VnExpress - Bó tay trước khả năng dự báo lũ quét&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/09/3B9E288A/"&gt;VnExpress - Chùm ảnh Nam Định thiệt hại nặng nề sau cơn bão&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;li&gt;Rồi dịch cúm gia cầm lại vẫn đang tiếp tục hoành hành...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/11/3B9E491F/vit.jpg" style="float:left" border=1&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/11/3B9E491F/"&gt;&lt;em&gt;VnExpress - Hàng chục nghìn gia cầm bị bỏ đói cho tự chết&lt;/em&gt;&lt;/a&gt; Không tiêu thụ được, càng nuôi càng lỗ, tình cảnh này buộc hàng nghìn hộ chăn nuôi đành nuôi theo kiểu cầm xác gia cầm: cho ăn dè chừng để chúng ngừng đẻ và tự chết. Ở một số nơi như Hải Dương, Hà Tĩnh, Thái Bình, Ninh Bình..., nhiều đàn vịt trở thành vô chủ, lang thang ngoài đồng cả ngày lẫn đêm.&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/11/3B9E491F/"&gt;...&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2005/11/3B9E44DC/"&gt;VnExpress - Khẩn cấp kêu gọi quốc tế hỗ trợ phòng chống dịch cúm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;br /&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-113328133721186449?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/113328133721186449/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=113328133721186449' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113328133721186449'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113328133721186449'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/11/thng-sao-t-nc-non-nh.html' title='Thương sao đất nước non nhà!'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-113257963823184447</id><published>2005-11-21T22:17:00.000+09:00</published><updated>2006-07-03T05:17:13.470+09:00</updated><title type='text'>A Lovely Blue Poem...</title><content type='html'>There's one that has composed a poem after a flu... a poem that makes me feel... feel..., what can I say... yeah "nostalgia"! and reminds me of many of my forgoten dreams! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://phamhongmai.blogspot.com/2005/11/life.html"&gt;Life&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div align=right&gt;by &lt;a href="http://www.blogger.com/profile/11745260"&gt;enchanteur&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://phamhongmai.blogspot.com/2005/11/life.html"&gt;...&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;sweet smells waft by&lt;br /&gt;smells of nostalgia&lt;br /&gt;and yearnings&lt;br /&gt;all that was mine.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;fog like mist &lt;br /&gt;is all that can be seen&lt;br /&gt;the way before misted&lt;br /&gt;just like in dreams of mine. &lt;br /&gt;[&lt;a href="http://phamhongmai.blogspot.com/2005/11/life.html"&gt;...&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-113257963823184447?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/113257963823184447/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=113257963823184447' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113257963823184447'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113257963823184447'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/11/lovely-blue-poem.html' title='A Lovely Blue Poem...'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-113239986141728293</id><published>2005-11-19T20:12:00.000+09:00</published><updated>2005-11-20T18:35:39.046+09:00</updated><title type='text'>The Tower of Babel</title><content type='html'>&lt;a href="http://metalab.unc.edu/wm/paint/auth/bruegel/babel.jpg"&gt;&lt;img src="http://www.hope.edu/bandstra/RTOT/CH1/BABEL_5S.JPG" alt="The Tower of Babel - a great man-made structure disrupted by God" border=0 style="float:left; margin:0 10px 10px 0;"&gt;&lt;/a&gt; According to Genesis, we should have known about the &lt;a href="#Genesis 11:1-9"&gt;story&lt;/a&gt; of the Tower of Babel. How proud were human beings when they got together and built that tower! I can call it &lt;strong&gt;the Tower of Pride&lt;/strong&gt; or &lt;em&gt;&lt;strong&gt;the Tower of Glory&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;, since it was a great structure that we, the human beings, have had built up by ourselves, by our force, and by our mind. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;However, what a pity that God, the creator of Universe, does hate pride and calls such a great man-made structure the sin of human! He claims that "Pride is the root of all sin"!? God hates any thing human does by himself without the idea of God!? Is that only God has the right to "create" things, and no one else can have that right? Is that any thing done without God's idea is from Satan's idea? Is that there are only 2 poles, one of God, and one of Satan? And is that our whole world with all of the human beings is currently under the rule of Satan?! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;How can God be "the clement Father" when he stoped such a creative work, the building of the Tower of Babel. As you see, "the bricks were to them for stones, and the clay was to them for mortar", they have invented and used brick; It's creative, isn't it? The Vietnameses have a proverb saying "Con hơn cha là nhà có phúc"("That's happinese for sons to be better than father"). So, I would be very happy if my son can create new things, can do more things than me! But that cannot be the case of God! To me, God is no more than a LORD, just as lord in landlord, a lord that has others do nothing else but to obey him (like to obey his command "to go out and fill the earth"). &lt;br /&gt;&lt;center&gt;&lt;br /&gt;If only dead could be alive,&lt;br /&gt;If only stone could cry,&lt;br /&gt;If only tears could be laughters,&lt;br /&gt;Then we would hear God answer!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://metalab.unc.edu/wm/paint/auth/bruegel/littlebabel.jpg"&gt;&lt;img src="http://www.hope.edu/bandstra/RTOT/CH1/BABEL_4S.JPG" alt="The 'Little' Tower of Babel" border=0&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name="Genesis 11:1-9"&gt;Genesis 11:1-9&lt;/a&gt;(or &lt;a href="#Sáng Thế Ký 11:1-9"&gt;Vietnamese version&lt;/a&gt;): &lt;em&gt;&lt;sup&gt;1&lt;/sup&gt; Now the entire earth was of one language and uniform words. &lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt; And it came to pass when they traveled from the east, that they found a valley in the land of Shinar and settled there. &lt;sup&gt;3&lt;/sup&gt; And they said to one another, "Come, let us make bricks and fire them thoroughly"; so the bricks were to them for stones, and the clay was to them for mortar. &lt;sup&gt;4&lt;/sup&gt; And they said, "Come, let us build ourselves a city and a tower with its top in the heavens, and let us make ourselves a name, lest we be scattered upon the face of the entire earth". &lt;sup&gt;5&lt;/sup&gt; And the Lord descended to see the city and the tower that the sons of man had built. &lt;sup&gt;6&lt;/sup&gt; And The LORD said, "Lo! [they are] one people, and they all have one language, and this is what they have commenced to do. Now, will it not be withheld from them, all that they have planned to do? &lt;sup&gt;7&lt;/sup&gt; Come, let us descend and confuse their language, so that one will not understand the language of his companion". &lt;sup&gt;8&lt;/sup&gt; And the Lord scattered them from there upon the face of the entire earth, and they ceased building the city. &lt;sup&gt;9&lt;/sup&gt; Therefore, He named it Babel, for there the Lord confused the language of the entire earth, and from there the Lord scattered them upon the face of the entire earth.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name="Sáng Thế Ký 11:1-9"&gt;Sáng Thế Ký 11:1-9&lt;/a&gt;: &lt;em&gt;&lt;sup&gt;1&lt;/sup&gt; Vả, cả thiên hạ đều có một giọng nói và một thứ tiếng. &lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt; Nhưng khi ở Đông phương dời đi, người ta gặp một đồng bằng trong xứ Si-nê -a, rồi ở tại đó. &lt;sup&gt;3&lt;/sup&gt; Người nầy nói với người kia rằng: "Hè! chúng ta hãy làm gạch và hầm trong lửa". Lúc đó, gạch thế cho đá, còn chai thế cho hồ. &lt;sup&gt;4&lt;/sup&gt; Lại nói rằng: "Nào! chúng ta hãy xây một cái thành và dựng lên một cái tháp, chót cao đến tận trời; ta hãy lo làm cho rạng danh, e khi phải tản lạc khắp trên mặt đất". &lt;sup&gt;5&lt;/sup&gt; Đức Chúa Trời bèn ngự xuống đặng xem cái thành và tháp của con cái loài người xây nên. &lt;sup&gt;6&lt;/sup&gt; Đức Chúa trời phán rằng: "Nầy, chỉ có một thứ dân, cùng đồng một thứ tiếng; và kia kìa công việc chúng nó đương khởi làm; bây giờ chẳng còn chi ngăn chúng nó làm các điều đã quyết định được. &lt;sup&gt;7&lt;/sup&gt; Thôi! chúng ta, hãy xuống, làm lộn xộn tiếng nói của chúng nó, cho họ nghe không được tiếng nói của người nầy với người kia". &lt;sup&gt;8&lt;/sup&gt; Rồi, từ đó Đức Chúa Trời làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất, và họ thôi công việc xây cất thành. &lt;sup&gt;9&lt;/sup&gt; Bởi cớ đó đặt tên thành là Ba-bên, vì nơi đó Đức Chúa Trời làm lộn xộn tiếng nói của cả thế gian, và từ đây Ngài làm cho loài người tản ra khắp trên mặt đất.&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-113239986141728293?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/113239986141728293/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=113239986141728293' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113239986141728293'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/113239986141728293'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/11/tower-of-babel.html' title='The Tower of Babel'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-112692240678526901</id><published>2005-09-17T11:00:00.000+09:00</published><updated>2005-11-30T01:58:27.853+09:00</updated><title type='text'>What is the Truth beneath the September 11th attack</title><content type='html'>&lt;a href="http://911research.wtc7.net/sept11/memorials/index.html"&gt;Wishes Disregarded&lt;/a&gt;: &lt;br /&gt;The friends and families of the victims have had to endure one insult after another on top of the murders of September 11th, in the official response to the attack. Officials blocked any real investigation, and &lt;a href="http://911research.wtc7.net/wtc/groundzero/cleanup.html"&gt;destroyed the evidence&lt;/a&gt; of the mass murder at Ground Zero over the concerted objections from families, respected figures in the New York City Fire Department, and a variety of other citizens wishing to see the laws against destroying evidence respected. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Administration officials ignored pleas from the victims' survivors not to go to war against Afghanistan in their name. The &lt;a href="http://911research.wtc7.net/wtc/official/fema.html"&gt;official FEMA report&lt;/a&gt; is an insult to intelligent readers, asking them to accept wildly improbable scenarios, and failing to even claim to explain the collapses of either WTC 2 or WTC 7. The failure of officials from the New York City and federal governments to address these failures is disgraceful.&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/3517/358/1600/nt_col6527.jpg" border=1 alt="the North Tower's collapse" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://911research.wtc7.net/wtc/analysis/towers.html"&gt;Unthinkable Collapses&lt;/a&gt;:&lt;br /&gt;A rational look at the Twin Tower collapses reveals that the official story contradicts the laws of physics and the most basic knowledge of the behavior of steel structures, and matter itself. &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;UL&gt;&lt;LI&gt;The towers were &lt;a href="http://911research.wtc7.net/wtc/analysis/design.html"&gt;designed to survive jet impacts &lt;/a&gt;of the type that happened on September 11th. &lt;/LI&gt;&lt;br /&gt;&lt;LI&gt;The &lt;a href="http://911research.wtc7.net/wtc/analysis/fires/index.html"&gt;fires were not very severe &lt;/a&gt;in the South Tower and were diminishing. Even severe fires would not have initiated a collapse. &lt;/LI&gt;&lt;br /&gt;&lt;LI&gt;The towers underwent &lt;a href="http://911research.wtc7.net/wtc/analysis/collapses/index.html"&gt;explosive disintegrations &lt;/a&gt;that didn't look anything like the way such buildings would fall. &lt;/LI&gt;&lt;br /&gt;&lt;LI&gt;There are relatively &lt;a href="http://911research.wtc7.net/wtc/analysis/proofs/index.html"&gt;simple proofs &lt;/a&gt;that the buildings did not fall of their own weight. &lt;/LI&gt;&lt;br /&gt;&lt;/UL&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;from &lt;a href="http://911research.wtc7.net/"&gt;9-11 Research: An Attempt to Uncover the Truth About September 11th, 2001&lt;/a&gt; &lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-112692240678526901?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/112692240678526901/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=112692240678526901' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112692240678526901'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112692240678526901'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/09/what-is-truth-beneath-september-11th.html' title='What is the Truth beneath the September 11th attack'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-112638580787830349</id><published>2005-09-11T05:56:00.000+09:00</published><updated>2005-09-11T05:56:47.910+09:00</updated><title type='text'>Adult content ONLY! </title><content type='html'>&lt;a href="http://www.sexuploader.com/"&gt;SEXUPLOADER.com&lt;/a&gt;: "Sexuploader has the purpose to host adult content only. All &lt;em&gt;non adult files will be removed&lt;/em&gt; from our system."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hehe, while other "normal sites" ban the adult content, this X site does ban the non-adult content! :D &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-112638580787830349?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/112638580787830349/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=112638580787830349' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112638580787830349'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112638580787830349'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/09/adult-content-only.html' title='Adult content ONLY! '/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-112577282278963994</id><published>2005-09-04T03:40:00.000+09:00</published><updated>2005-09-04T03:44:44.553+09:00</updated><title type='text'>Nushu (女書)</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.omniglot.com/writing/nushu.htm"&gt;Omniglot&lt;/a&gt;: "Nushu is a script created and used exclusively by women in Jiang Yong Prefecture, Hunan Province, China. &lt;em&gt;&lt;strong&gt;The women were forbidden formal education&lt;/strong&gt; for many centuries and developed the Nushu script in order to communicate with one another.&lt;/em&gt; They embroidered the script into cloth and wrote it in books and on paper fans."&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-112577282278963994?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/112577282278963994/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=112577282278963994' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112577282278963994'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112577282278963994'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/09/nushu.html' title='Nushu (女書)'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-112542492636180295</id><published>2005-08-31T03:01:00.000+09:00</published><updated>2005-08-31T07:54:45.753+09:00</updated><title type='text'>VNmese, the most annoying people  in the region !?</title><content type='html'>We never understand why but Vietnamese are the only people in the region who really love touching other's stuff, your book, your PDA, your watch, and of course our bicycle, they touched it while we were riding the bike! To be frankly, we found some people in Vietnam really determined to get some pleasure by giving you annoyance, definitely we're not saying all so don't accuse us of being racist, but we haven't met any other similarly annoying people in the region, ever! So welcome to this very different world.&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://www.pazu.com/kongjr/2005_03_01_kongjr_archive.html"&gt;...&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;&lt;em&gt;from &lt;a href="http://www.pazu.com/kongjr/2005_03_01_kongjr_archive.html"&gt;Kong Junior's World&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-112542492636180295?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/112542492636180295/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=112542492636180295' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112542492636180295'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112542492636180295'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/08/vnmese-most-annoying-people-in-region.html' title='VNmese, the most annoying people  in the region !?'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-112156735362556048</id><published>2005-07-17T11:18:00.000+09:00</published><updated>2005-11-21T01:39:03.180+09:00</updated><title type='text'>chuyện Hằng 'hủi' - Cổ tích giữa đời thường...</title><content type='html'>&lt;code&gt;&lt;font color=yellow&gt;[2005-06-30] Gánh con ra chợ cầm nợ, nung đỏ dao tự chặt cả bàn tay... Vượt lên những đau khổ ghê gớm của cuộc đời, giờ Hằng "hủi" sống hạnh phúc bên... bờ ao nhà mình.&lt;/font&gt;&lt;/code&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị đưa tay rót nước. Tôi bỗng giật mình khi nhìn thấy đôi bàn tay cụt hết ngón, sần sùi, sứt sẹo, đôi chỗ vẫn còn rớm máu... Gần cả một đời, người đàn bà “khó đôi bàn tay” này đã nếm trải trăm đắng, ngàn cay mà có lẽ các nhà tiểu thuyết cũng không tưởng tượng ra nổi một số phận kỳ lạ như vậy. Nghe chị kể mà tôi gai người, để rồi tin rằng ở đời vẫn còn chuyện cổ tích... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Khúc dạo đầu” của số phận &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1967, thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cực kỳ ác liệt, sau khi tốt nghiệp Đại học Tài chính Kế toán, cô gái trẻ Trần Thị Hằng được cử vào miền Nam công tác. Trên đường đi, vướng phải mìn chị suýt chết trong gang tấc. Nhưng chiến tranh thực sự in dấu ấn khủng khiếp vào đời chị khi nó cướp mất đứa con trai đầu lòng mới tròn 2 tuổi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1970, sau cơn sốt rét thập tử nhất sinh, chị được điều ra Bắc làm ở Cục Thu bội chính (Bộ Tài chính). Năm 1972, đang ở Hoài Đức (Hà Tây), chị bị trúng bom Mỹ. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sức khoẻ suy giảm nghiêm trọng, buộc phải nghỉ việc về quê chồng. Từng ấy biến cố đối với người đời có thể xem là bất hạnh rồi, nhưng với chị đó mới chỉ là “khúc dạo đầu” của số phận... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống ở Bắc Ninh quê chồng khốn khó đến nỗi chị phải gửi Tú Anh - Đứa con trai còn đi chưa vững - về quê Thái Bình cho bà ngoại nuôi. Những tưởng, nghèo khổ sẽ khiến vợ chồng thương nhau hơn, nhưng người chồng không chấp nhận cảnh “râu tôm nấu với ruột bầu”, đã bỏ chị đi theo một người đàn bà khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mang thai đứa con thứ ba được 8 tháng, ngày nọ chị bỗng thấy lên cơn sản giật đau quằn quại. Một người phụ nữ thương tình đã đưa chị đi bệnh viện cấp cứu. Bệnh viện chỉ cứu được mẹ, còn đứa con hơn 8 tháng tuổi đã chết khi chưa kịp nhìn thấy ánh sáng mặt trời... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ bệnh viện trở về, đập vào mắt người mẹ vừa mất con là một sự thật phũ phàng khác: Quần áo chị đã bị người nhà chồng đốt sạch. Đến nước ấy, chị chỉ còn mỗi con đường về quê với mẹ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng về quê, chính quyền địa phương lại nghi ngờ chị “trốn chúa lộn chồng” nên bắt trở lại Bắc Ninh. Chị cứ sống cảnh chơi vơi, không hộ khẩu, bị đưa đi đẩy lại như thế trong một thời gian dài. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người mẹ già đang ở với chị gái. Không chốn nương thân, chị lấy 5 cây chuối kết thành bè, dựng lên đó túp lều lợp bằng cỏ môi, lênh đênh trên mặt ao hoang vắng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa đông rét căm căm. Ban đêm chị để đứa con trai bé bỏng nằm trên người, ôm chặt lấy nó, tự biến mình thành chiếc lò sưởi mặc cho gió lạnh lùa tứ bề. Trời mưa to, nước tuôn xuống túp lều rách nát, chị lấy chiếc nón mê đội lên đầu con, còn mình đành chịu ướt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước quyện với bồ hóng trên mái nhà rơi xuống, nhuộm đen cả mặt chị. Có lúc, nước mắt hoà với nước mưa lẫn bồ hóng, chảy thành dòng trên đôi gò má gầy guộc. Nằm mà nơm nớp lo chiếc bè chuối có thể bị chìm bất cứ lúc nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng biết chia sẻ cùng ai, trong nỗi cô đơn cùng cực, người đàn bà ấy đã làm những câu thơ như thế này: “Túp lều nát rùng mình trong giá rét; Chiếc nôi nghèo run rẩy giữa đêm giông; Ai sẽ về chăm lo? Chẳng còn ai nữa hết; Tội nghiệp nỗi cô đơn trong đêm tối khóc thầm”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gánh con ra chợ cầm nợ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị đọc cho tôi nghe bằng một chất giọng tưởng như có thể gọi cả đêm đông ấy về đây. Rồi chị nói: “Hồi đó, chị Dậu còn sướng hơn tôi vì có đàn chó để bán. Ở đã thế, kiếm miếng ăn còn cơ cực gấp mấy lần...”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng ngày, từ túp lều, chị đặt Tú Anh vào một đầu quang gánh, đầu còn lại bỏ vào hòn đá cho cân, rồi quảy ra chợ. Đến chợ chị đưa thằng con trai đi cầm nợ để lấy chịu của người ta mớ rau, ít cà chua đem bán, với lý lẽ như thế này: “Cháu không có vốn, nên đặt đứa con ở đây cho bà tin, bà cho lấy ít hàng đi bán kiếm chút tiền đong gạo. Bán xong sẽ về trả tiền và xin lại con. Cháu chẳng phải chửa hoang đâu, chẳng qua bị chồng ruồng bỏ”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ thế, Tú Anh trở thành một thứ “vốn lưu động” giúp hai mẹ con sống qua ngày. Đi bán hàng ở chợ Rồng (Nam Định), xa quá không về nhà được, đêm chị bỏ con vào bao tải, còn mình ngồi canh cho con ngủ, muỗi đốt đỏ chi chít cả mặt. Những nốt muỗi đốt trông như một trời sao. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời ấy, nước máy khan hiếm, chị có thêm nghề đi xếp nước thuê. Đứng xếp hàng mấy tiếng đồng hồ, người ướt nhoẹt, chỉ được trả có vài xu. Đứng xếp hàng từng đêm như thế, chị mơ mình sẽ có một ngôi nhà nho nhỏ cho hai mẹ con trú nắng trú mưa. Ước mơ đó có vẻ như quá xa vời khi mà để mua một chiếc bếp thổi giá có 8 đồng mà 2 năm rưỡi chị mới trả xong nợ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng rồi, sau bao đêm ngồi bên bao tải canh cho con ngủ, sau bao đêm ướt sũng xếp hàng thuê, cuối cùng chị cũng dành dụm được một khoản tiền mua cái ao hoang hoá, nơi bao năm nay “chứa chấp” chiếc bè chuối của hai mẹ con. Cái ao giá 2 triệu đồng, chị phải vay nặng lãi 1 triệu đồng, 10 năm sau mới trả xong, lúc đó số nợ đã lên tới 10 triệu đồng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đi làm, đêm chị lặng lẽ gánh đất về lấp ao. Chiếc ao rộng, nước sâu, từng gánh đất nhỏ nhoi đổ xuống tan biến đi, giống như “dã tràng xe cát biển Đông”. Nhưng rốt cục thì đó cũng chẳng phải “công dã tràng”, một góc ao đã biến thành đất bằng, đủ để dựng nhà. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Dựng nhà”, hai từ đó nghe mỉa mai làm sao khi mà trong tay chị không có lấy một đồng. Nhưng người đàn bà ấy biết mình phải làm gì. Cả ngày buôn thúng bán mẹt ngoài chợ, trời chập choạng tối, chị lại gánh đá đổ ở điếm đầu làng, rồi từ đó “tha” về chiếc bè chuối. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Âm thầm gánh đá trong đêm như vậy, có những lúc buồn ngủ, đòn gánh bật ra đập vào mặt chị thâm tím. Nghĩ đến đứa con trai đói ăn, chị còn “đa mang” đi gánh thuê cát vàng, gánh cả một thuyền cát chỉ được cho vay 13 bơ tấm, nhưng sau đó phải trả bằng gạo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nung đỏ dao, tự mình chặt cả bàn tay &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gánh đủ đá, chị đào đất đóng gạch. Đôi tay đàn bà mềm yếu ấy đập đá, nhồi đất dẻo dai như tay lực điền. Nhưng một ngày nọ, chị bỗng thấy những ngón tay của mình ngắn lại, mòn đi, nhiễm trùng đang hoại tử. Những ngón tay phải đập đá, đào đất quá nhiều, đã lâm "trọng bệnh”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, vì chưa có hộ khẩu nên không được vào bệnh viện, chẳng còn cách nào khác, chị bỗng nghĩ ra một kiểu “điều trị” khủng khiếp: nung đỏ con dao sắt, kê ngón tay lên viên gạch và nghiến răng chặt! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ngón tay đã đứt lìa, nhọ nồi hoà với vôi đã được chuẩn bị sẵn, chị run rẩy bôi vào vết chặt. Choáng váng, chị ngất đi vì đau. 1 ngón tay, 2 ngón tay, 4, 5 ngón tay... lần lượt lìa khỏi bàn tay chị theo cách “trung cổ” đó. Bàn tay trái chặt ngón tay phải, bàn tay phải chặt ngón tay trái. Cho đến khi không còn ngón tay để cầm dao nữa! Mỗi ngón tay bị chặt lìa là một lần chị ngất lịm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rùng mình khi hình dung ngón tay đứt lìa, vôi trộn bồ hóng bôi vào vết chặt còn đầy máu ấy. Bất giác tôi nhìn sang đôi bàn tay cụt ngón của chị, nó đã liền sẹo nhưng vẫn toát lên cái gì đó nhẫn nhịn mà kiên gan. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họa vô đơn chí, sau khi đôi bàn tay cụt hết ngón, dân làng bắt đầu xì xào đồn thổi chị mắc bệnh phong. Rồi cũng chẳng dừng lại ở đồn thổi nữa, một ngày nọ, dân quân đến trói nghiến chị lại, bồng súng giải chị đi bệnh viện như giải một kẻ tội đồ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại bệnh viện, vị bác sỹ già sau khi khám, đã khẳng định chị không mắc bệnh phong. Dẫu có mắc bệnh, chị cũng không nhập viện được vì chưa có hộ khẩu. Người đàn bà đó bị trả về với 10 viên thuốc Tetaxilin giá trị tương đương 10 buổi đi chợ. Nhưng trong mắt của nhiều người, chị vẫn là hủi, và cả hai mẹ con đã “lãnh đủ” sự kỳ thị, xa lánh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tú Anh đang học lớp 3 đã bị chúng bạn réo tên gọi: “Đồ con hủi”, thậm chí có kẻ còn dọa giết chết đứa bé ngây thơ này. Điều đó làm chị đau đớn hơn cả lúc cầm dao chặt vào ngón tay mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn túp lều cỏ trên bè chuối, nhưng đôi tay đã cụt ngón, lại phải “gánh” thêm cái tiếng hủi, trong một phút tuyệt vọng chị viết một bức thư tuyệt mệnh gửi mẹ dặn: “Con chết rồi, mẹ gửi Tú Anh vào trại mồ côi, đừng đưa nó về với bố nó”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị đi ra bãi sông Thái Hạc tự tử. Lúc đang chấp chới trong dòng nước thì ông lão thuyền chài đã nhanh tay kéo chị lên. Sau khi nghe rõ sự tình, ông lão bảo: “Ta sẽ cho con 1000 đồng để con có chút vốn làm ăn. (1000 đồng lúc đó tương đương 1 tạ gạo). Đừng bao giờ nghĩ đến tìm đến cái chết nữa. Sống khó, chết dễ lắm, vô nghĩa lắm”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ bến sông về nhà, chị phải nghỉ 8 lần, niềm tin vào cuộc đời, tình người tưởng như đã tắt ngấm trong chị, nay được ông lão thuyền chài thắp lên, bừng sáng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về nhà, chị đưa Tú Anh lên Nam Định học để tránh đi sự xa lánh của bạn bè. Chiều chiều cậu bé học xong lại đứng ở góc chợ đợi mẹ, đêm thật khuya hai mẹ con mới dám về túp lều, rón rén như người mang tội. Thế rồi, trong đêm khuya khoắt, đôi bàn tay cụt ngón của chị lại tiếp tục đập đá, nhồi đất đóng gạch. Như có phép lạ, trong vòng mấy năm với đôi tay tật nguyền ấy, chị đã đóng được 16 vạn gạch mộc! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không đủ tiến mua than, chị bán gạch mộc cho người ta, chỉ để lại 4 vạn viên, thuê người nung, xây móng, xây tường nhà, còn mái nhà thì phải chờ đến lúc có tiền mới đổ. Ngôi nhà đang dang dở thì chị ốm một trận “thập tử nhất sinh”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những năm tháng dằng dặc bị đọa đày, ăn đói, mặc rét, làm việc quá sức khiến chị bị liệt nửa người. Chỉ duy nhất đàn gà đáng giá, Tú Anh cắp hai con to nhất, năn nỉ người xích lô chở mẹ vào bệnh viện cấp cứu. Người ta nghĩ rằng chị sẽ chết, bàn cách khi chôn phải rắc thật nhiều vôi bột để trừ tận gốc bệnh phong. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vùng vẫy trong vô thức, người đàn bà đó muốn thét thật to: Tôi còn sống, tôi muốn sống! Chẳng biết ông trời có thấu tỏ hay không mà sau 4 tháng vật vã với bệnh tật, chị đã dần khoẻ lại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đục một cái lỗ dưới nền nhà, chị rang lạc, rang ngô cho Tú Anh đi bán ở các rạp hát, bến thuyền. Hôm nào hàng ế, hai mẹ con ăn ngô, lạc trừ bữa. Tú Anh chỉ có duy nhất một bộ quần áo, ban đêm về túp lều phải ở truồng cho mẹ giặt, phơi khô để ngày mai mặc tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị cũng chẳng hơn gì, đêm cũng đành “vận” một bộ đồ rách như tổ đỉa. May thay, trong lúc bi đát đó, chị mua chịu được một đôi lợn. Đôi lợn được coi như “vật cứu tinh” của 2 mẹ con, nhưng đến lúc xuất chuồng, rao bán lại không ai thèm mua “lợn của hủi”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị phải gọi người ở xa đến bắt vào ban đêm, chịu thiệt với giá bán rẻ bằng một nửa giá bình thường. Có tiền, lại mua đôi lợn khác, vừa vỗ thịt vừa chăm lợn nái đẻ. Cứ thế, đàn lợn ngày một sinh sôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị tát ao, lội xuống bùn ngang ngực, cấy lúa, còn trên bờ trồng rau muống. Lúa tốt bời bời, một số người trước đây coi khinh chị là “hủi” giờ lại đến vay thóc về ăn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng niềm vui không gì so sánh được của người đàn bà ấy là đứa con trai duy nhất học rất giỏi và thi đậu vào trường ĐH Kinh tế Quốc dân. Sóng gió tưởng như đã qua bỗng dưng lại ập tới: Năm thứ 2 đại học, Tú Anh bị thiếu ôxy não, sinh độc tố trong máu. Chị lại đưa con trai đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác để chạy chữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ròng rã 9 tháng trời, bao nhiêu tài sản vừa được gây dựng đã tan theo bước chân của 2 mẹ con từ Bắc vào Nam. Ngày Tú Anh khỏi bệnh, số nợ của chị lên tới 73 triệu đồng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng kể từ khi được ông lái đò cứu mạng, chưa một lần người đàn bà ấy tuyệt vọng, trở về với “máng lợn”, chị lại nuôi lợn thả cá, làm vườn, một mình con tiếp tục ăn học và chăm sóc mẹ già. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào những năm 1992 - 1993, trong chuồng nhà chị có tới 75 con lợn, một ao cá và 4 sào ruộng. Vẫn đôi bàn tay cụt ngón ấy làm tất cả mọi việc: băm bèo, nấu cám, cuốc đất... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vốn, chị đi buôn vàng, bất động sản, kiến thức của một người từng tốt nghiệp ĐH Tài chính Kế toán khoá đầu giúp chị thành công trong nhiều thương vụ. Ông trời có vẻ như đã mủi lòng trước người đàn bà có sức sống kỳ lạ này, Tú Anh ra trường, đi làm, lấy vợ sinh con. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc bên bờ ao nhà mình &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xã Hoàng Diệu thuần nông của thành phố Thái Bình bỗng mọc lên một ngôi biệt thự hiếm hoi. Tuy biệt thự đang xây nhưng người ta đã đặt câu hỏi: Của ai? Của một Việt kiều, một giám đốc, một đại gia nào chăng? Rồi người ta ngớ ra: biệt thự của Hằng “hủi”, người đàn bà từng gánh con ra chợ cầm nợ để đổi lấy ít rau dưa bán kiếm ít tiền sống qua ngày. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biệt thự nằm bên bờ ao, gần túp lều rách nát dựng trên bè chuối ngày xưa. Chị cười rạng rỡ, nói với tôi: “Tôi định không làm ngôi nhà này đâu, nhưng cuối đời mình cũng có một nơi ở rộng rãi để đón bạn bè tới thăm. Ngôi nhà này có một ít tiền của tỉnh Thái Bình góp vào để xây nhà tình nghĩa cho mẹ tôi. Mẹ tôi năm nay tròn 100 tuổi. Tôi là con liệt sỹ, nhưng bao năm bị đọa đày, có ai nhớ đến đâu”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Diễm, vợ của Tú Anh đang chơi với hai đứa trẻ đẹp như thiên thần ở ngoài sân. Một thời, hai vợ chồng làm ăn khó khăn, chính chị Hằng đã động viên con dâu đi học ĐH Sư phạm Thái Nguyên, để giờ đây Diễm đã là cô giáo. Còn Tú Anh trở thành Giám đốc một Cty TNHH làm ăn phát đạt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù đã khá giả, nhưng chị vẫn tự tay băm bèo chăn lợn, không thuê người làm, khu ao rộng 1000 m2 được kè bờ xi măng, thả cá trê, baba. Rau trái đầy vườn, mùa nào thức ấy, không tấc đất nào bị bỏ hoang. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị nói với tôi rằng sau khi ngôi biệt thự hoàn thành chị sẽ đi làm từ thiện, sẽ cưu mang những đứa trẻ thơ mồ côi, lang thang cơ nhỡ, phải bán lạc rang, nằm bao tải như Tú Anh ngày xưa. Chị sáng tác nhiều thơ, những bài thơ thấm đẫm tình người, tình đời và luôn kết thúc có hậu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra về tôi nắm chặt bàn tay của người đàn bà ấy. Đôi tay cụt ngón đã tự mình viết nên một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tác giả: Phùng Nguyên&lt;br /&gt;Nguồn: Tiền Phong Online&lt;br /&gt;Người gửi: Ginko&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-112156735362556048?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/112156735362556048/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=112156735362556048' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112156735362556048'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/112156735362556048'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/07/chuyn-hng-hi-c-tch-gia-i-thng.html' title='chuyện Hằng &apos;hủi&apos; - Cổ tích giữa đời thường...'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-111703233357355565</id><published>2005-05-25T23:45:00.000+09:00</published><updated>2005-11-30T01:59:10.563+09:00</updated><title type='text'>Câu cá sấu và tắm 'Biển Chết' tại Vàm Sát</title><content type='html'>&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Ban-doc-viet/Doanh-nghiep-viet/2004/07/3B9D4DBB/"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Vietnam/Ban-doc-viet/Doanh-nghiep-viet/2004/07/3B9D4DBB/120x150_a.jpg" style="float:left; margin:0 10px 10px 0;" alt="Vàm Sát" border=1&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Vàm sát vốn đã xanh như những giấc mơ đẹp, nay lại càng hấp dẫn hơn với hai hoạt động đầy hứng thú này. Đến với Vàm Sát là về với thiên nhiên, về với sự tinh khiết được tạo dựng bởi những con người yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống.&lt;br /&gt;[&lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Ban-doc-viet/Doanh-nghiep-viet/2004/07/3B9D4DBB/"&gt;...&lt;/a&gt;]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;VnExpress&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-111703233357355565?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/111703233357355565/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=111703233357355565' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111703233357355565'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111703233357355565'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/05/cu-c-su-v-tm-bin-cht-ti-vm-st.html' title='Câu cá sấu và tắm &apos;Biển Chết&apos; tại Vàm Sát'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-111206982433880904</id><published>2005-03-29T13:15:00.000+09:00</published><updated>2005-03-29T13:17:04.340+09:00</updated><title type='text'>Tết tuyết ở Nhật Bản</title><content type='html'>Hokkaido vốn được gọi là "đất tuyết", thường xuyên bị băng tuyết bao phủ trong khoảng thời gian gần nửa năm. Vì vậy từ năm 1950, chính quyền thành phố Sappro quyết định tổ chức Tết tuyết trong 5 ngày đầu tháng 2, đúng dịp tuyết rơi nhiều nhất, khí trời lạnh nhất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết tuyết là một cuộc triển lãm nghệ thuật. Các phù điêu, tượng bằng tuyết trong ngày tết đều do các nhà điêu khắc nổi tiếng trong nước tạc đắp. Chúng mang nội dung, kiểu dáng, màu sắc đa dạng, nghệ thuật tạo hình khéo léo. Ở công viên Odori - trung tâm của lễ hội, vô số pho tượng tuyết hợp thành một thế giới nghệ thuật lộng lẫy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong dịp này còn diễn ra các hội diễn văn nghệ lớn. Các danh ca, diễn viên, nhạc sĩ nổi tiếng từ khắp nơi tụ hội về, trổ tài trên sân khấu lớn bằng tuyết trắng và được đài truyền hình truyền trực tiếp đi toàn quốc. Từ năm 1973 trở đi, Tết tuyết được bổ sung phần "thi tượng tuyết quốc tế". Một bãi rộng được thiết kế cho khách nước ngoài đến dự thi. Các nước đắp tượng tuyết mang đặc điểm riêng của nước mình. Trong thời gian đắp tượng, đại diện các nước dự thi mời nhau ăn các món đặc sản của dân tộc mình, tạo ra một bầu không khí đại gia đình thân thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết tuyết không chỉ làm cho dân trong vùng thoải mái, vui sướng, mà còn thu hút nhiều du khách trong và ngoài nước. Mỗi năm có khoảng hơn 2 triệu khách nước ngoài đến tham quan. Tết tuyết còn đưa trẻ em vào một khung cảnh thiên đường. Hằng năm, trên quảng trường Siagunai người ta đều làm một cầu trượt lớn bằng tuyết, nặn tượng các nhân vật trong truyện thần thoại, các loại cầm thú quý lạ, đầu máy hơi nước, bàn trượt tuyết và xe ngựa... cho trẻ em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Theo sách Phong tục tập quán các nước)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-111206982433880904?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/111206982433880904/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=111206982433880904' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111206982433880904'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111206982433880904'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/03/tt-tuyt-nht-bn.html' title='Tết tuyết ở Nhật Bản'/><author><name>Bluerose</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-111206949142316023</id><published>2005-03-29T13:09:00.000+09:00</published><updated>2005-03-29T13:11:31.430+09:00</updated><title type='text'>'Tháng Giêng ăn chơi' của người Nhật Bản</title><content type='html'>Thời cổ xưa, Nhật Bản cũng như Trung Quốc coi trọng năm âm lịch, về sau mới đổi sang dùng dương lịch. Tết nguyên đán đã trở thành ngày lễ long trọng nhất ở Nhật Bản, với kỳ nghỉ dài mang tên "Tháng Giêng ăn chơi". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi Tết đến, mọi nhà đều dựng cây Tùng trước cửa. Tập tục này xuất hiện ở Nhật Bản vào thời đại Heian. Cây Tùng vốn được người Trung Quốc tôn vinh là công tước, là biểu tượng của sự tốt lành. Ở Nhật Bản, cây Tùng còn mang ý nghĩa đón thần linh. Trên mi cửa của không ít gia đình Nhật vẫn dùng các vật phẩm như đồ đan bằng lá màu trắng, quả quýt, thừng bện bằng cỏ, dải giấy trắng… Tùng tượng trưng cho trẻ mãi không già; quả quýt màu da cam, có âm đọc giống như "đời đời" trong tiếng Nhật, tượng trưng cho muôn đời thịnh vượng; thừng bện bằng cỏ được treo ở điện thờ hoặc nơi thờ cúng, kính dâng lên thần linh cầu tài lộc; lá cây màu trắng nói lên sự trinh bạch không tì vết; còn dải giấy trắng mang ý nghĩa tẩy sạch vết nhơ và xua đuổi tà ma. Ngoài ra, người Nhật thường lấy tôm hùm làm đồ trang sức vì nó có hình dạng giống như cụ già khom lưng, ví với cảnh giàu sang phú quý, cả nhà trường thọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm bánh Tết và nấu món ăn tổng hợp cũng là một việc lớn trong dịp Tết. Bánh Tết tượng trưng cho sự may mắn, được làm vào ngày 28 hoặc 30 Tết. Người Nhật kiêng làm bánh vào ngày 29 vì số 9 có âm đọc giống chữ “khổ”, làm bánh trong ngày này ắt phải ăn bánh khổ, nghĩa là quanh năm phải nếm trải khổ đau. Món ăn quan trọng nhất của năm mới là “món Tết” và “đồ nấu tổng hợp”. Món Tết thực chất là món ăn ngọt, làm bằng các nguyên liệu thông thường như rễ cây ngưu bàng, trứng cá, cá sardin khô, tảo ăn, khoai lang, hạt dẻ… Người Nhật dùng những món ăn đơn giản nhưng giàu ý nghĩa tượng trưng này để ăn tết là xuất phát từ tâm lý cầu ước vạn sự tốt lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bánh tết thập cẩm và món ragu khoai sọ, cà rốt, rau xanh nấu lẫn trong một nồi càng giàu ý nghĩa tượng trưng hơn. Đây là những đồ cúng, đồng thời cũng là món ăn dành cho nhiều người, để nhiều người được hưởng lộc thần linh và niềm sung sướng. Những lát cà rốt tượng trưng cho mối quan hệ gắn bó hòa thuận của mọi thành viên trong gia đình. Còn những của khoai sọ tượng trưng cho sức mạnh tẩy trừ tà khí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm 30 Tết, cả nhà quây quần ăn bữa tất niên, rồi cùng ngồi đón giao thừa. Đúng 12 giờ đêm, tiếng chuông nhà chùa thông qua kênh truyền hình truyền đi khắp cả nước. Người Nhật tin rằng 108 tiếng chuông chùa sẽ xua đuổi 108 con quỷ sứ. Trong tiếng chuông ngân nga, mọi người chúc tụng nhau và cùng ngồi vào chỗ của mình. Chủ nhà ngồi trên cùng, rút quạt ra tuyên đọc lời chúc mừng năm mới, cả nhà đồng thanh chúc tụng, sau đó cùng ăn bánh tết, uống rượu thần Tút-sô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuất hành đầu năm, đi lễ chùa, cầu may cho cả năm cũng là một công việc trọng đại của người Nhật Bản. Họ bỏ vào hòm công đức trước điện thờ mấy đồng tiền, gọi là tiền hương hoa dâng lên thần phật. Hành lễ xong, mọi người nộp tiền rút thẻ hoặc mua một mũi tên thần, cầu mong thần linh che chở cho mình được sống một năm yên ổn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ mồng 1 trở đi, cấp dưới đi chúc Tết cấp trên, bạn bè thân thích và bà con phường xóm cùng chúc tết lẫn nhau, người đi kẻ lại vô cùng tấp nập. Người Nhật coi đây là cuộc thăm viếng đầu Xuân, và gọi 3 ngày đầu tháng giêng là “ba ngày chúc tụng”. Tháng giêng trở thành tháng hòa thuận. Nhà nhà đều để sổ ký tên và bút chì trước cổng, khách đi chúc Tết sẽ để lại địa chỉ hoặc gài danh thiếp vào trong cuốn sổ, ý nói đã đến nhà. Cũng có người khi đi chúc Tết mang theo nhiều chiếc khăn tay nhỏ có đề tên mình, tặng cho mỗi nhà một chiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tặng nhau thiếp mừng năm mới cũng là nét đặc sắc trong phong tục đón mừng năm mới của người Nhật. Nhật Bản là nước phát hành thiếp chúc mừng năm mới nhiều nhất trên thế giới. Phương pháp đưa thiếp mừng của bưu điện Nhật rất đặc biệt. Trước hết tập trung toàn bộ các thiếp chúc mừng năm mới rồi đem gửi đến nhà người nhận vào đúng ngày mồng 1 Tết. Ngày này, mọi người ngồi ngắm những tấm thiếp chúc tết muôn hình muôn vẻ từ mọi nơi gửi đến, ôn lại quá khứ, chờ đón tương lai. Đây quả thực là sự hưởng thụ đặc biệt. Thiếp chúc mừng năm mới khởi nguồn từ Trung Quốc, nhưng người Nhật Bản đã sáng tạo thêm tục lệ mà Trung Quốc không có, đó là nếu năm ấy trong nhà có người qua đời, họ sẽ không được nhận hay gửi thiệp năm mới cho bất kỳ ai. Tập tục này ra đời từ Phật giáo. Phật giáo chủ trương, trong thời kỳ để tang không đến những nơi vui chơi giải trí, không ồn ào ầm ĩ hoặc chè chén linh đình, mà cầu nguyện cho người chết vào chốn vĩnh hằng bằng sự tĩnh tâm và việc làm thầm lặng của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến ngày mồng 4 tháng giêng, các cơ quan, xí nghiệp bắt đầu làm việc. Ngày này, các công sở, công ty đều chuẩn bị bữa tiệc giản tiện để các đồng sự nâng cốc chúc nhau. Tất cả chị em phụ nữ đều mặc quần áo sặc sỡ và trang điểm lộng lẫy. Cả ngày, mọi người cùng chìm đắm trong niềm vui bất tận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Theo Phong tục tập quán các nước trên thế giới)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-111206949142316023?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/111206949142316023/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=111206949142316023' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111206949142316023'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111206949142316023'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/03/thng-ging-n-chi-ca-ngi-nht-bn.html' title='&apos;Tháng Giêng ăn chơi&apos; của người Nhật Bản'/><author><name>Bluerose</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-111124829190578237</id><published>2005-03-20T00:58:00.000+09:00</published><updated>2005-11-21T01:40:12.820+09:00</updated><title type='text'>3 chữ 'đơn giản' mà không đơn giản...</title><content type='html'>Đơn giản nói "Anh yêu em" !?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực tế, nói ra 3 từ này là một bước ngoặt lớn đối với một số anh chàng. Bởi nó có ý nghĩa hơn rất nhiều so với việc chỉ đơn thuần bộc lộ cảm xúc. Với một số người, nó như một bản án chung thân, với người khác, nó đồng hành với sự mạo hiểm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"&lt;strong&gt;Khi nói 3 từ đó, tôi cảm thấy như đặt toàn bộ cuộc sống của mình vào tay cô ấy.&lt;/strong&gt; Điều đó thật đáng sợ. Chỉ khi nào thực sự tin tưởng và biết rằng cô ấy sẽ không vứt bỏ tình yêu của mình, tôi mới dám thốt ra những lời đó". Trong trường hợp này, nỗi sợ bị khước từ đã lấn át tất cả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bị từ chối là nỗi đau khủng khiếp với hầu hết đàn ông, và chính câu nói "Anh yêu em" được coi là lời mời hứng chịu tổn thương. &lt;strong&gt;Hầu hết các anh chàng cần phải cảm thấy thật an toàn trong mối quan hệ và chắc chắn về cảm xúc của người phụ nữ dành cho mình, thì mới dám nói ra 3 từ đó.&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với người khác, nói rằng "Anh yêu em" có nghĩa là "Anh đã cam kết và anh sẽ ở đây để làm bất cứ thứ gì cho em". Với nhiều đàn ông, tình yêu được thể hiện qua hành động, vì vậy 3 từ này như một lời hứa về những gì sẽ được thực hiện. &lt;em&gt;Nói ra 3 từ này sẽ khiến họ cảm thấy họ chấp thuận ở đó, cống hiến cho cô ấy, hỗ trợ cô ấy.&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;Nếu không làm vậy họ sẽ chỉ thấy mình như một kẻ bám gót.&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn khi một số anh chàng khác nói "Anh yêu em", thì nó có nghĩa là "Anh sẽ không rời bỏ" hoặc "Anh sẽ chung tình". Điều này thực đáng sợ với một số đàn ông. Họ coi những từ này như một lời hứa và nếu lời hứa bị phá vỡ thì họ cũng bị tổn thương. &lt;strong&gt;Đàn ông không muốn làm hỏng lời hứa với bạn.&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Hầu hết muốn thực hiện đến cùng và cho bạn những gì họ muốn.&lt;/em&gt; Xét cho cùng, họ muốn bạn hài lòng với họ và cũng để họ hài lòng về chính bản thân mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/TinTuc/DoiSong/2005/3/7/44217/"&gt;Thanh Niên Online&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-111124829190578237?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/111124829190578237/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=111124829190578237' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111124829190578237'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/111124829190578237'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/03/3-ch-n-gin-m-khng-n-gin.html' title='3 chữ &apos;đơn giản&apos; mà không đơn giản...'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110930188327266384</id><published>2005-02-25T12:14:00.000+09:00</published><updated>2005-02-25T12:27:33.806+09:00</updated><title type='text'>Những món quà vô giá</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Món quà của sự lắng nghe.&lt;/strong&gt; Nhưng chỉ khi bạn thật sự lắng nghe, không ngắt lời, không hay mơ mộng, cũng không suy nghĩ đến câu trả lời. Chỉ lắng nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Món quà của sự yêu thích.&lt;/strong&gt; Hãy rộng lòng với những cái ôm, những nụ hôn, những cái vỗ vai, những cái níu tay. Hãy để những hành động nhỏ bé ấy chứng minh tình cảm mà bạn dành cho gia đình và bè bạn của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Món quà của tiếng cười.&lt;/strong&gt; Hãy sẻ chia những đoạn phim hoạt hình, những mẩu chuyện vui. Món quà này sẽ thay bạn nói lên rằng “Tôi thích được cười đùa cùng bạn”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Món quà của những mảnh giấy ghi chú.&lt;/strong&gt; Đó có thể đơn giản chỉ là một dòng chữ “Cảm ơn vì đã giúp đỡ” hoặc cũng có thể là cả một bài thơ trữ tình. Một dòng chữ viết tay ngắn ngủi có thể sẽ được nhớ đến suốt đời hoặc thậm chí là làm thay đổi cuộc sống của một con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Món quà của lời khen tặng.&lt;/strong&gt; Một lời nói ngắn gọn, giản đơn nhưng hết sức chân thành, đại loại như “Bạn trông thật tuyệt với bộ váy đỏ này”, “Bạn làm việc tốt lắm” hay “Thật là một bữa ăn ngon” có thể tạo nên niềm vui trong suốt một ngày đối với người khác.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Món quà của lòng nhân ái.&lt;/strong&gt; Mỗi ngày, hãy làm một điều gì đó không nằm trong kế hoạch định sẵn của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Món quà của sự tĩnh mịch.&lt;/strong&gt; Đó là những khoảnh khắc mà ta chỉ muốn được ở một mình. Hãy hết sức nhạy cảm cùng những thời khắc này, và trao món quà của sự tĩnh lặng đến với những người khác đúng lúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Món quà của sự tri ân.&lt;/strong&gt; Cách dễ dàng nhất để trao một lời nói chân thành đến ai đó, không quá khó như bạn vẫn nghĩ; chỉ cần đơn giản nói “Xin chào” hoặc “Cảm ơn!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;QUỐC DŨNG (Theo Inspiretoday)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110930188327266384?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110930188327266384/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110930188327266384' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110930188327266384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110930188327266384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/nhng-mn-qu-v-gi.html' title='Những món quà vô giá'/><author><name>Bluerose</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110891081049236496</id><published>2005-02-20T23:44:00.000+09:00</published><updated>2005-02-20T23:48:48.906+09:00</updated><title type='text'>Chúng ta thật giàu có!</title><content type='html'>Chúng ta sinh ra có Hai Mắt đằng trước thì chúng ta không nên luôn nhìn lại phía sau mà là nhìn xem có gì đang đợi chúng ta ở phía trước&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sinh ra có Hai Tai: một bên phải một bên trái, để chúng ta nghe được hai phía, nghe được cả lời khen va lời chê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sinh ra có Bộ Não được giấu trong một hộp xương, dù chúng ta có nghèo về vật chất đến đâu, chúng ta vẫn giàu vì không ai lấy đi được những gì trong bộ não của chung ta - những thứ ấy quý hơn cả vàng bạc và trang sức mà bạn có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sinh ra có hai mắt, hai tai , nhưng chỉ có một cái miệng. Hẳn bạn biết tại sao chứ ? Vì miệng lưỡi là một vũ khí sắc bén, có thể làm cho nguòi khác cảm thấy yêu thương hay thù ghét. Hãy nhớ: nói ít , nghe và quan sát nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sinh ra chỉ có một Trái Tim , nằm sâu trong lồng ngực để nhắc chúng ta hãy biết trân trọng và luôn cho đi sự thương yêu từ sâu trong lòng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với tất cả những gì chúng ta có khi sinh ra, chúng ta thật giàu có biết bao! Hãy yêu quí và trân trọng cuộc sống giàu có này, bạn nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Chicken Soup for the Soul_&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110891081049236496?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110891081049236496/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110891081049236496' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110891081049236496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110891081049236496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/chng-ta-tht-giu-c.html' title='Chúng ta thật giàu có!'/><author><name>Bluerose</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110890344383318327</id><published>2005-02-20T21:39:00.000+09:00</published><updated>2005-02-20T21:44:03.836+09:00</updated><title type='text'>Sử dụng các từ ngữ văn hoá trong giao thiệp</title><content type='html'>Từ ngữ văn hóa có ý nghĩa văn hóa xã hội. Ý nghĩa văn hóa xã hội là chỉ nghĩa bóng, ẩn dụ, tượng trưng, biểu cảm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;l. Từ ngữ tượng trưng &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðó là các từ ngữ có hàm nghĩa tựng trưng văn hóa, ngoài chức việc định danh ra, các từ ngữ gợi lên một sự liên tưởng nào đó. Ví dụ trong tiếng Việt, từ "con rồng" ngoài chức năng định danh là chỉ một con vật tưởng tượng ra, là biểu tượng của nhà vua thời xưa và tượng trưng của dân tộc Việt. Người Việt thường tự nhận là con rồng cháu tiên. Người Trung Hoa cũng thường nhận là con cháu của Rồng. Nhưng trong các tiếng Tây phương , Dragon (rồng) lại không có nghĩa đẹp như vậy. Ðó chỉ là con vật huyền thoại rất hung ác, luôn luôn làm hại con người. Bởi thế người Tây phương không hiểu tại sao tại sao người Việt, người Trung Hoa lại sùng bái một con ác thú như thế! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Hán ngữ con bò vàng già (lão hoàng ngưu) là chỉ tượng trưng những người làm việc cần cù, có góp công sức lớn lao và không bao giờ khoe khoang, là một danh hiệu rất quý Nhưng trong tiếng Việt, con bò là một biểu tượng cho ngu đần. Người ta nói: ngu như bò; đầu bò đầu bướu (bướng bỉnh, ngang ngạnh) con bò vàng già chỉ là người già yếu chậm chạp ngu dốt. Trong khi đó để chỉ người kém thông minh, người Mỹ nói: óc nó nhỏ như hạt đậu (bean). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôn ngữ Việt , tiếng lóng dê có nghĩa không đẹp, dùng để chỉ đàn ông đa dâm: nó có máu dê, nó là dê cụ, dê xồm! Nhưng trong Hán ngữ thì dê và cừu là hình ảnh dịu hiền, rất dễ thương. Ngoài ra vì đồng âm với dương (trái với Âm) và cùng vần với chữ may mắn, nên người Trung Hoa xem con dê và cừu là tượng trủng cho may mắn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt và Trung Hoa cho con chim khách là biểu tượng cho điềm lành, tin rằng nó đem đến tin vui. Người Âu Tây hình ảnh chim khách không quý báu gì, ở nước Nga người ta cho loại chim này là tượng trưng cho kẻ đâm bị thóc, chọc bị gạo và kẻ trộm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2.Hình thức tôn kính &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Á Ðông như Nhật, Cao Ly và Tây tạng có hình thức nói và viết tôn kính đối với những bậc tu hành, lãnh đạo... Hình thức này được biến cải ngay vào trong ngôn ngữ. Ở Việt Nam và Trung Hoa không có lối viết như thế, nhưng dùng những từ đặt thêm vào để bày tỏ lòng quý trọng tôn kính. Ví dụ tiên sinh, tiền bôí; ông anh, đàn anh. Riêng Việt Nam có những có những chữ không dịch ra tiếng Anh, tiếng Pháp được, để bày tỏ kính trọng người hơn mình về tuổi tác, học vấn, tư tưởng... Ðó là thưa, trình, bẩm, ở đầu câu và ạ ở cuối câu. Người Mỹ chỉ có từ Sir và Mam đặt ở cuối hoặc đầu câu để bày tỏ sự tôn kính thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3.Con số &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôn ngữ nào cũng phải có số đếm, nhưng có vài con số có những hàm nghĩa đặc biệt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính con số không có gì thần bí, nhưng từ chỗ sùng bái linh vật về ngôn ngữ, người ta đi đến sùng bái về con số. Người ta cho rằng có những số lành, may mắn, có những số dữ, xui xẻo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ ở các nước phương Tây, số 13 bị coi là số xấu, người ta luôn luôn kiêng và cố lẩn tránh con số này Ở các nhà lầu, ngườii ta không lấy số 13, các bệnh viện và giường bệnh số 13; trên máy bay xe lửa và ở mỗi hàng ghế đều không có ghế số 13. Người ta tiến hành những việc quan trọng cũng cố tránh ngày 13. Nhưng ở Việt Nam và Trung Hoa lại không tin như thế. Một vài tỉnh ở Trung Quốc người ta cho các số 3, 6, 9 là số đẹp, chọn những ngày 3, 6, 9, 13, 16, 26, 29 âm lịch làm lễ cưới. Ở Nhật, người ta cho số 4 là xấu, vì tiếng Nhật số 4 đọc lên nghe gần như chết (Xi = tứ, xi = tử) nên người Nhật thường kiêng số này. Nhiều bệnh viện Nhật không có tầng số 4, phòng số 4 và giường số 4. Tiếng trung Hoa cũng như vậy, tứ đọc lên theo phương ngữ nào nghe cũng gần giống với tử, nên nhiêu bệnh nhân nằm bệnh viên kiêng số đó. Ngay cả số điện thoại, người ta cũng không thích số 4. Gần đây vì ảnh hưởng Hương Cảng và Quảng Ðông, họ rất chuộng con số 8. Bát đọc lên gần như phát (tài), nên người ta rất thích số 8, nếu có số 168 là nhất lộ (lục) phát hay 598 đọc như ngã cửu phát (ngũ cửu bát) = tôi phát tài được lâu. Ở Việt Nam, người ta có quan niệm riêng về các con số, coi số lẻ là tốt đẹp. Làm đám cưới cũng có thói quen chọn ngày, có người kiêng ngày 3 và ngày 7, vì đã có câu: Chớ đi ngày bảy, chớ về ngày ba. Nhưng so với hai nước nói trên, quan niệm lành dữ về con số của người Việt vẫn nhẹ hơn. Người Việt chuộng nhất số 9 và kỵ nhất số l0, gọi là số bù, bảng số xe các loại, họ đều thích có số 9, hoặc cộng lại số thành là 9. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;4. Từ ngữ chỉ màu sắc &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Màu sắc có ảnh hưởng đến tâm lý con người điều đó đã được công nhận. Trong ngôn ngữ, các từ ngữ chỉ màu sắc có thể phản ảnh được tâm lý văn hóa dân tộc. Cho nên các từ ngữ chỉ màu sắc thường có nghĩa tượng trưng văn hóa rất phong phú. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ xưa, người Việt chịu ảnh hưởng Trung Hoa có quan niệm tôn sùng màu vàng, vì từ đời Hán, lấy năm sắc tượng trưng cho ngũ hành là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ và ngũ phương là Ðông, Tây, Nam, Bắc. Vàng là tượng trưng cho Thổ và Trung ương và là màu của vương quyền. Từ đời Hán trở xuống, các nhà vua đều mặc áo vàng, và đó là độc quyền của nhà vua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng từ hơn chục năm nay, màu vàng lại có nghĩa tượng trưag cho khiêu dâm, dâm ô, vì mấy chữ điện ảnh màu vàng nghĩa là phim ảnh khiêu dâm; phòng khiêu vũ màu vàng, băng hình màu vàng là cùng nghĩa dó. Ở Việt Nam thì coi nhẹ hơn , nhạc vàng có nghĩa là nhạc buồn ủy mị, lãng mạn. Người Á đông cũng thích màu đỏ, cho đó là tượng trưng cho sự may mắn, hạnh phúc, vui vẻ, thành đạt. Vào các dịp ngày Tết, ngày lễ lớn thường treo câu đối đỏ, thắp nến đỏ... Ở Trung Hoa còn treo đèn lồng đỏ, trong đám cươi cô dâu mặc toàn màu đỏ, trang hoàng trong nhà toàn bằng màu đỏ. Trái lại ở Tây phương, cô dâu mặc bộ áo cưới màu trắng, họ cho rằng màu trắng tương trưng cho sự trong sạch, tinh khiết của cô dâu. Nhưng ở Trung Hoa dân gian lại kiêng màu trắng trong đám cuới, vì họ vẫn coi màu trắng là màu tang tóc. Người Á đông không thích màu đen cho rằng đó là vận không may, số đen, đen đủi trong khi vẫn có nhiều người Tây phương thích sơn cửa màu đen cổ điển. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các từ ngữ văn hóa còn rất nhiều, như những chữ kiêng kỵ, thành ngữ, tục ngữ, ca dao, tiếng lóng v. v.. Ví dụ một từ có cùng nghĩa nhưng lại thay đổi, hay thêm bớt nghĩa, tùy theo cáh dùng, cách đặt câu của từng quốc gia. Như từ nóng = chaud = hot của Việt, Pháp và Anh. Nóng của Việt Nam giống như hot của Anh có nghĩa nữa là nóng nảy; mới tinh, nhưng tiếng Anh còn thêm nghĩa là cay (hot pepper). Chaud (e), chaleur của Pháp là nóng, nhưng nếu nhầm lẫn nói một người đàn bà đang "en chaleur' thì thật là nguy hiểm! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những điểm nói trên cho thấy yếu tố văn hóa có vai trò quan trọng trong giao thiệp, tiếp xúc đặc biệt là trong tiếp xúc văn hóa. Ðây cũng là vấn đề ngôn ngữ và vấn đề bối cảnh văn hóa. Chú tâm đến khía cạnh văn hóa khi nghiên cứu ngôn ngữ là cần thiết và là cách tìm hiểu mới, một địa hạt mới trong ngôn ngữ học. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài chục năm nay, ở Mỹ, Nga, Trung Quốc, các nhà ngôn ngữ học đã làm nhiều việc nghiên cứu ngôn ngữ qua văn hóa và thu được một số thành quả. Chẳng hạn muốn học một ngoại ngữ, cần phải học qua về văn hóa của thứ tiếng đó. Ðặc biệt là phải hiểu phong tục, tập quán, sử, địa... của nước đó. Họ nghiên cứu các mặt ngữ âm, ngữ pháp, từ vựng, ngữ nghĩa để kết hợp ngôn ngữ với các ngành khoa học xã hội khác và từ đó tạo dựng một số môn học liên ngành, trong đó có môn ngôn ngữ văn hóa (Cultural linguistics). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;        Diệu Tần&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110890344383318327?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110890344383318327/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110890344383318327' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110890344383318327'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110890344383318327'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/s-dng-cc-t-ng-vn-ho-trong-giao-thip.html' title='Sử dụng các từ ngữ văn hoá trong giao thiệp'/><author><name>Bluerose</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110890300071553786</id><published>2005-02-20T21:31:00.000+09:00</published><updated>2005-02-20T22:06:07.343+09:00</updated><title type='text'>Ngôn ngữ và văn hóa</title><content type='html'>Văn hóa và ngôn ngữ có liên hệ chặt chẽ, không thể tách rời. Ngôn ngữ là phương tiện chuyên chở văn hóa và văn hóa chứa đựng trong ngôn ngữ. Người ta đã nói rằng ngôn ngữ và văn tự là kết tinh của văn hóa dân tộc, nhờ ngôn ngữ và văn tự để được lưu truyền và trong tương lai, nền văn hóa cũng nhờ vào ngôn ngữ để phát triển. Sự biến đổi và phát triển ngôn ngữ lại luôn luôn đi song song với biến đổi và phát triển văn hóa. Vậy muốn nghiên cứu sâu về văn hóa phải nghiên cứu ngôn ngữ, và tất nhiên muốn đi sâu vào ngôn ngữ phải chú tâm đến văn hóa. Ðiều đó được thể hiện rõ ràng trong trường hợp tiếp xúc giao thiệp văn hóa mà hai bên (khác dân tộc, khác quốc gia) có bối cảnh văn hóa khác nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông thường thì trình độ sử dụng một ngôn ngữ như một ngoại ngữ (khả năng nghe, nói, đọc và viết, mà nghe là quan trọng nhất) được quyết định bằng hai yếu tố: Sự am hiểu về ngôn ngữ đó và sự hiểu biết về kiến thức văn hóa trong bối cảnh của ngôn ngữ đó. Khi một người đã nắm được đầy đủ những kiến thức ngôn ngữ mà vẫn không giải thích thỏa đáng được ngoại ngữ là vì họ không có đủ kiến thức về bối cảnh của ngôn ngữ đó. Do sự khác biệt về óc thẩm mỹ, cách suy tư, quan niệm giá trị, đặc trưng tâm lý và tập quán của từng dân tộc, cách giải thích và diễn đạt cùng một sự vật cũng sẽ khác nhau. Cho nên có khó khăn hoặc có khi dẫn tới sự hiểu lầm trong tiếp xúc là lẽ đương nhiên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin nêu một số trường hợp đáng chú ý sau đây: CÁCH THỨC ÐỐI THOẠI &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;l. Chào hỏi &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt Nam và người Á đông có thói quen (thói quen, tập quán là văn hóa) chào nhau bằng cách hỏi: ông ăn cơm chưa?; bác đi đâu đấy?; Bà đang làm gì đấy? Hỏi mà không cần nghe câu trả lời, đó chỉ là cách thức chào, không phải thật sự muốn biết người được hỏi ăn cơm chưa; đi đâu; hay đang làm gì. Khi trả lời, người ta có thể đáp lại một cách không đích xác, hoặc không trả lời. Nếu dịch những câu hỏi trên sang tiếng Anh, tiếng Pháp thì sẽ là những câu hỏi rõ ràng, cần phải trả lời. Nếu chúng ta chào hỏi người Pháp người Mỹ những câu như thế có thể có sự hiểu lầm , vì họ chào nhau bằng những câu như: Bon soir, Good morning... Trái lại với chúng ta khi muốn chào như thế, chúng ta không cần phải nói rõ là chào buổi chiều, hay chào buổi tối &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;2. Làm quen. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Người Việt Nam và người Á Ðông có thói quen ưa tìm hiểu quan sát và đánh giá người mình tiếp xúc. Tuổi tác, quê quán, trình độ văn hóa, địa vị xã hội, mức thu nhập cá nhân, tình trạng gia đình. (Bố mẹ còn hay mất, đã lập gia đình chưa, đã có con chưa, mấy trai mấy gái. Nhũng câu hỏi về biography và background cho người đối diện luôn là những điều chúng ta quan tâm và đặt câu hỏi). Chúng ta hỏi những điều đó là xuất phát từ óc cộng đồng, tự thấy có trách nhiệm phải chú ý đến người khác, cần biết rõ người đối thoại. Nhưng thói quen ưa tìm hiểu này hoàn tòan trái ngược với người Tây phương. Người Âu Mỹ đề cao chuyện riêng tư của con người, coi như bất khả xâm phạm, nhất là về lương bổng và tuổi tác phụ nữ. Ở Mỹ, ngay cả trong mẫu đơn xin việc và trong các cuộc phỏng vấn nhận nhân viên, công nhân, không có quyền hỏi người đứng đơn về tình trạng gia đình. Người Tây phương khi làm quen thường khen nhau trẻ, đẹp, quần áo hợp thời trang, hoặc nói về thời tiết, hay bàn về trận đấu thể thao vừa qua. Nếu cứ hỏi người Tây phương về chuyện riêng của họ, họ cho mình là tò mò, hay dò tìm những điều bí ẩn của người khác và có thể họ sẽ chán nản, tức giận. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3. Lời khen hay lời chê? &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng 30, 40 năm trở lại đây, phụ nữ Âu Mỹ rất sợ béo mập, vì béo mập là hình &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dáng không đẹp, lại là mầm mống cuả nhiều thứ bệnh. Trong khi người Á đông khen: béo tốt, tốt tướng, lên cân, bệ vệ thì người được khen hài lòng. Ngược lại khen như thế lại là lời sỉ mạ người được khen! Người Việt và người Trung Hoa có thói quen nói lớn tiếng ngoài đường phố, nơi công cộng. Trong khi đó người Âu, Mỹ thường nói chuyện vửa đủ nghe, tôn trọng bầu không khí yên tĩnh, tôn trọng người khác. Người Á đông vào những tnlờng hợp ông, Bà, Cha, Mẹ nhận quà tặng cua con cháu, nhận lời chúc mừng, nhận lời khen tặng, không cần phải cảm ơn. Các vị đó xem như con cháu có bổn phận phải làm như thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt, có khi khen thật lòng, có khi lại khen mỉa mai, khen mà là chê. Ví dụ có người hỏi: Cô ấy, bà ấy đẹp nhỉ, người đối thoại sẽ trả lời: Ðẹp? Ðẹp thật à? À, đẹp thật, đẹp chín nghìn ! Hoặc dùng ca dao: Ðẹp như con tép kho tương! Trái lại khi khen một đứa bé bụ bẫm thì dùng hình thức chê, vì e sợ mụ quở, sợ ma quỷ bắt đứa bé đi: "Ấy cháu nó xấu xí lắm, nó hư lắm." Có nghĩa là cháu nó bụ sữa lắm! Cháu nó ngoan lắm! Nếu dịch lời chê rồi giải nghĩa cho người Âu Mỹ hiểu đó là lời khen thì họ phải cố hiểu mới hiểu nổi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;4. Cách xưng hô &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một ngôn ngữ, cách xưng hô luôn luôn biểu lộ đặc trưng tâm lý, nếp suy tư và văn hóa của dân tộc đó. Trong tiếng Việt cách xưng hô rất phong phú và phức tạp. Ngoài các đại từ nhân xưng như: tôi tao, tớ, mày, nó, hắn; chúng tôi, chúng tao, chúng tớ, chúng nó, bọn hắn còn có một số lượng lớn các danh từ chỉ liên hệ họ hàng như: anh - em, bà - cháu, chú - cháu... để thay thế cho đại từ nhân xưng và những danh từ này có xu hướng lấn át các đại từ nhân xưng. Hệ thống xưng hô này nói lên đặc điểm của văn hóa Việt Nam. Chúng được ứng dụng tùy theo tình cảm của người phát biểu và trường hợp cụ thể khi nói chuyện. Cùng tiếp xúc một người, người ta có thể dùng những cặp từ xưng hô khác nhau như : anh- em, anh - tôi, ông -tôi, mày - tao tùy theo từng trường hợp. Trái lại trong ngôn ngữ Tây phương và cách nói phổ thông của Trung Hoa chỉ sử dụng các đại từ nhân xưng như &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;: I, You, he, she, Hán ngữ thì ngã, nhĩ (ngổ, nỉ). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu so sánh các danh từ chỉ liên hệ họ hàng trong các ngôn ngữ, chúng ta sẽ thấy nhiều điểm khác nhau có khi thú vị, khôi hài và kỳ lạ. Ví dụ trong tiếng Việt cháu (trai, gái) chỉ người thế hệ sau, nhưng không phải là con, gồm: con của con; con của anh, chị và em. Trong tiếng Anh cũng có grand child, nephew và niece. Nhưng nếu dạy tiếng Việt cho người Anh, Mỹ thì cháu lại có thể là con, có thể là tôi nữa. Ví dụ hỏi một thanh niên: Anh đã có cháu nào chưa?; hay nói: Thưa các cụ , cháu không dám ạ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy cách xưng hô nói lên những đặc trưng bối cảnh văn hóa xã hội của từng ngôn ngữ, cần được nghiên cứu bằng kết hợp văn hóa và ngôn ngữ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;5. Lối khiêm tốn (nhún nhường) &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khiêm tốn là một đức tính, nhưng mỗi dân tộc thường có cách thức riêng để tỏ ý khiêm nhường. Người Việt Nam và Á đông thường tỏ ý khiêm tốn bằng cách tự khiêm, là tự hạ mình xuống. Ví dụ trong một cuộc họp, người Á đông thường mở đầu bằng mấy câu như sau: "Trình độ của tôi không bằng ai, tôi chưa chuẩn bị kỹ, nếu có chỗ nào tôi sơ xuất thì mong quý vị thông cảm và bỏ quá cho" Nói như thế là lịch sự. Nhưng người Tây phương sẽ không hài lòng và phản ứng: nếu trình độ yếu, chưa chuẩn bị kỹ thì nói làm gì?" Họ không hiểu rằng khi nói thế chỉ là cách nhún mình thôi, thật ra người ấy rất giỏi, và chuẩn bị hết sức kỹ càng. Người Á Ðông không bao giờ tự khen mình tự tâng bốc mình, e bị chê cười. Trái lại người Tây phương cho rằng chúng ta thiếu tự tin, và tự tin không có nghĩa là tự khoe khoang. Khi tặng quà, người Việt thường muốn giảm giá trị món quà, dù món quà đó họ đã bỏ ra nhiều công sức tiền bạc mới mua được. Họ chỉ nói "Ðây là chút quà mọn chẳng đáng gì bao nhiêu". Nói thế để người nhận quà yên lòng. Người Âu Mỹ thì trái lại. Khi tặng quà họ thường nói rõ: Món quà này tôi đã có chủ ý đi mua cho bằng được, hoặc là: "Ðây là hàng nổi tiếng, hiếm có". Người phương Tây cho rằng nói thế mới tỏ lòng chân thành. &lt;br /&gt;Lối tự khiêm còn thể hiện ngay trong cách sử dụng ngôn ngữ. Ví dụ: "Ông lại chơi nhà chúng tôi; Ông cho tôi món quà" nhưng lại nói để nâng cao giá trị người đối thoại: "Tôi xin lại thăm ông bà"; "Tôi xin biếu ông bà món quà mọn". &lt;br /&gt;                 &lt;br /&gt;              Diệu Tần&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110890300071553786?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110890300071553786/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110890300071553786' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110890300071553786'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110890300071553786'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/ngn-ng-v-vn-ha.html' title='Ngôn ngữ và văn hóa'/><author><name>Bluerose</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110864437500766997</id><published>2005-02-17T21:22:00.000+09:00</published><updated>2005-02-17T22:29:36.480+09:00</updated><title type='text'>Truyện Kiều</title><content type='html'>&lt;center&gt;&lt;br /&gt;&lt;font face="HAN NOM A" size=5&gt; &lt;br /&gt;&amp;#55360;&amp;#56986;&amp;#55393;&amp;#56754;&amp;#39341;&amp;#20960;&amp;#55371;&amp;#57018;&amp;#34957;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#26865;&amp;#26963;&amp;#31179;&amp;#13324;&amp;#55373;&amp;#56433;&amp;#29279;&amp;#38359;&amp;#23665;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#55394;&amp;#56629;&amp;#32005;&amp;#55364;&amp;#57319;&amp;#25458;&amp;#24449;&amp;#38797;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#57484;&amp;#55360;&amp;#56986;&amp;#13324;&amp;#23624;&amp;#27709;&amp;#23736;&amp;#27255;&amp;#55373;&amp;#57055;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#55360;&amp;#56986;&amp;#34907;&amp;#38587;&amp;#17406;&amp;#55360;&amp;#56636;&amp;#26356;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#20960;&amp;#55362;&amp;#57086;&amp;#55395;&amp;#56776;&amp;#55394;&amp;#56629;&amp;#27794;&amp;#21629;&amp;#36054;&amp;#21561;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#26248;&amp;#55372;&amp;#57246; &amp;#22467;&amp;#20181;&amp;#57813;&amp;#22534;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#22981;&amp;#21360;&amp;#35160;&amp;#38587;&amp;#22981;&amp;#55377;&amp;#56349;&amp;#55394;&amp;#56629;&amp;#38263;&lt;br/&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người lên ngựa, kẻ chia bào,&lt;br /&gt;Rừng phong, thu đã nhuốm màu quan san.&lt;br /&gt;Dặm hồng bụi cuốn chinh an,&lt;br /&gt;Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh.&lt;br /&gt;Người về chiếc bóng năm canh,&lt;br /&gt;Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi.&lt;br /&gt;Vầng trăng ai xẻ làm đôi,&lt;br /&gt;Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường.&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những chữ sai khác so với nguyên bản:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;#55372;&amp;#57246;(trăng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những chữ đồng/gần nghĩa:&lt;br /&gt;&lt;font face="HAN NOM A" size=5&gt;&lt;br /&gt;&amp;#20960;(&amp;#20169;), &amp;#55373;&amp;#56433;(&amp;#26579;), &amp;#38359;(&amp;#38364;&amp;#38306;), &amp;#55394;&amp;#56629;(&amp;#55394;&amp;#56622;&amp;#29744;), &amp;#57484;(&amp;#55380;&amp;#56939;), &lt;br /&gt;&amp;#55373;&amp;#57055;(&amp;#25744;&amp;#25745;&amp;#55396;&amp;#56802;), &amp;#34907;(&amp;#55389;&amp;#56817;), &amp;#17406;(&amp;#55372;&amp;#56854;&amp;#55396;&amp;#56563;&amp;#55376;&amp;#56993;&amp;#20472;), &amp;#27794;(&amp;#x20b20;),&lt;br /&gt;&amp;#55362;&amp;#57086;(&amp;#55392;&amp;#56341;), &amp;#55395;&amp;#56776;(&amp;#38285;), &amp;#21629;(&amp;#55392;&amp;#56927;), &amp;#36054;(&amp;#36050;), &amp;#20181;(&amp;#55361;&amp;#57171;), &amp;#55377;&amp;#56349;(&amp;#55380;&amp;#57080;)&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110864437500766997?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110864437500766997/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110864437500766997' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110864437500766997'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110864437500766997'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/truyn-kiu.html' title='Truyện Kiều'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110829776573657040</id><published>2005-02-13T20:25:00.000+09:00</published><updated>2005-02-17T23:15:01.900+09:00</updated><title type='text'>Thơ Hồ Xuân Hương</title><content type='html'>&lt;center&gt; &lt;br /&gt;&lt;font face="HAN NOM A" size=5&gt;&lt;br /&gt;&amp;#33747;&amp;#27351;&lt;br&gt;&lt;br /&gt;&amp;#36523;&amp;#14058;&amp;#22914;&amp;#33747;&amp;#27351;&amp;#55393;&amp;#56685;&amp;#55373;&amp;#56835;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#17383;&amp;#22900;&amp;#27166;&amp;#20181;&amp;#55377;&amp;#56774;&amp;#22900;&amp;#55362;&amp;#57029;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#21531;&amp;#23376;&amp;#22266;&amp;#33136;&amp;#36784;&amp;#14850;&amp;#26798;&lt;br /&gt;&lt;font size=1&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&amp;#21504;&amp;#20572;&amp;#32205;&amp;#55371;&amp;#56406;&amp;#28582;&amp;#57489;&amp;#55370;&amp;#57123;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả Mít&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân em như quả mít trên cây&lt;br /&gt;Da nó xù xì, múi nó dầy.&lt;br /&gt;Quân tử có yêu thì đóng cọc,&lt;br /&gt;Xin đừng mân mó, nhựa ra tay.&lt;br /&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những chữ sai khác so với nguyên bản:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;櫗(mít), 樞(xù), &amp;#55377;&amp;#56774;(múi), 梮(cọc), 緍(mân)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những chữ đồng/gần nghĩa:&lt;br /&gt;&lt;font face="HAN NOM A" size=5&gt;&lt;br /&gt;&amp;#14058;(&amp;#20474;), &amp;#55393;&amp;#56685;(&amp;#55393;&amp;#56407;), &amp;#20572;(&amp;#20163;)&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110829776573657040?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110829776573657040/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110829776573657040' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110829776573657040'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110829776573657040'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/th-h-xun-hng.html' title='Thơ Hồ Xuân Hương'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110829276437753594</id><published>2005-02-13T19:21:00.000+09:00</published><updated>2005-02-13T20:20:29.016+09:00</updated><title type='text'>Chữ Nôm - cài đặt</title><content type='html'>Trong thời đại CNTT này, việc học và viết chữ biểu ý như chữ Nôm, chữ Hán không còn là một điều quá khó khăn như ngày xưa nữa, cho dù 1 chữ có phức tạp đến cỡ nào, chỉ cần nhập cách đọc vào là máy tính sẽ tự động "viết" ra ngay cái chữ đó, vừa nhanh, vừa đẹp ! (Bây giờ, ngay cả TQ, họ cũng sử dụng phương pháp "natural input" này chứ không còn xài kiểu nhập từng bộ thủ như ngày xưa  nữa).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn nữa, nhờ nỗ lực của nhiều người có tâm huyết với &lt;a href="http://nomfoundation.org/"&gt;chữ Nôm&lt;/a&gt;, hiện giờ trên 10 ngàn chữ Nôm đã được đưa vào chuẩn &lt;a href="http://www.unicode.org/charts/"&gt;Unicode 4.0&lt;/a&gt;. Nên đây là thời cơ để những người có kiến thức về chữ Hán &amp; có cơ hội tiếp xúc với máy tính nhiều làm vực dậy chữ Nôm, 1 thứ chữ tinh hoa của dân tộc, làm cho nó &lt;b&gt;&lt;i&gt;sống lại&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;, để người ta không gọi nó là tử ngữ, để nó không chết đi cùng với cả ngàn năm văn hiến Nôm của dân tộc. (còn rất nhiều văn tự chữ Nôm trên khắp thế giới mà người ta cứ ngỡ là chữ TQ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù việc nhập liệu (input) bằng chữ Nôm vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng trước hết, chúng ta hãy làm quen với chữ Nôm bằng cách &lt;i&gt;"tập đọc"&lt;/i&gt; trước. &lt;br /&gt;Để đọc được chữ Nôm trên mạng, đòi hỏi phải có hệ điều hành WindowsXP + Internet Explorer (để tương thích Unicode), và cài đặt bộ &lt;a href="#cài đặt"&gt;font chữ Nôm&lt;/a&gt;. Sau đây là 3 bước đơn giản để cài đặt font chữ Nôm vào máy tính (WinXP):&lt;br /&gt;&lt;a name="cài đặt"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; 1. Download bộ &lt;a href="http://prdownloads.sourceforge.net/vietunicode/hannomH.zip?download"&gt;font "HAN NOM"&lt;/a&gt; này về, giải nén (unzip) ra 1 thư mục nào đó và copy 2 file "HAN NOM A.TFF", "HAN NOM B.TFF" vào thư mục &lt;a href="file:///C:/WINDOWS/Fonts/"&gt;C:\WINDOWS\Fonts&lt;/a&gt;. (thường thì trên WinXP, không thấy cái "đuôi" ".TTF", nên chỉ thấy 2 file tên "HAN NOM A" và "HAN NOM B" thôi.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; 2. Download và cài phần mềm &lt;a href="http://download.microsoft.com/download/OfficeXPStandard/Patch/1.0/NT45XP/CN/surreg.exe"&gt;surreg.exe&lt;/a&gt; này vào để patch chức năng hiển thị "Unicode surrogate-pairs".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; 3. Download và cài file &lt;a href="http://www.viethoc.com/hannom/setnom.reg"&gt;setnom.reg&lt;/a&gt; này vào để patch registries của Windows. (chỉ cần nhắp kép vào file "setnom.reg" và trả lời "yes" là được)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; ==&gt; ENJOY !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chúc mọi người thành công !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110829276437753594?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110829276437753594/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110829276437753594' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110829276437753594'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110829276437753594'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/ch-nm-ci-t.html' title='Chữ Nôm - cài đặt'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110827990701456342</id><published>2005-02-13T16:21:00.000+09:00</published><updated>2005-02-19T09:57:00.430+09:00</updated><title type='text'>Chữ Nôm - hiển thị</title><content type='html'>&lt;p&gt;Chữ Nôm được phân bố rải rác trên nhiều vùng khác nhau của &lt;a href="http://www.unicode.org/charts/"&gt;bảng mã Unicode&lt;/a&gt;:   &lt;/p&gt;&lt;p&gt; 1. vùng “CJK Unified Ideographs” [HAN NOM A] {U+4E00～U+9FAF} : &lt;br&gt;    &lt;font size=6 &gt;&amp;#x5583;, &lt;!-- nôm --&gt;&amp;#x5a84;, &lt;!-- mẹ --&gt;&amp;#x5412;, &lt;!-- cha --&gt;&amp;#x8339;, &lt;!-- nhà --&gt;&amp;#x6e03;, &lt;!-- nước(uống) --&gt;&amp;#x7112;, &lt;!-- lửa --&gt;&amp;#x6255;,...&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; 2. vùng “Private Use area”(+) (HAN NOM A) {U+E000～U+F8FF} : &lt;br&gt;   &lt;font size=6  face="HAN NOM A"&gt;&amp;#xe02c;, &lt;!-- cửa --&gt;&amp;#xe1b1;, &lt;!-- mây --&gt;&amp;#xe18e;,...&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; 3. vùng “CJK Compatibility Ideographs” [HAN NOM A] {U+F900～U+FAFF} : &lt;br&gt;   &lt;font size=6 &gt;&amp;#xfa24;,...&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; 4. vùng “CJK Unified Ideographs extension A” (HAN NOM A) {U+3400～U+4DBF} : &lt;br&gt;   &lt;font size=6  face="HAN NOM A"&gt;&amp;#x340c;, &lt;!-- đã --&gt;&amp;#x43fe;, &lt;!-- bụng --&gt;&amp;#x35c2;,...&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; 5. vùng “CJK Unified Ideographs extension B”(*) (HAN NOM B) {U+20000～U+2A6DF} : &lt;br&gt;   &lt;font size=6  face="HAN NOM B"&gt;&amp;#x21982;, &lt;!-- chữ --&gt;&amp;#x2029b;, &lt;!-- người --&gt;&amp;#x28457;, &lt;!-- trên --&gt;&amp;#x2845c;, &lt;!-- dưới --&gt;&amp;#x28d26;, &lt;!-- cửa --&gt;&amp;#x29132;, &lt;!-- mây --&gt;&amp;#x2a004;, &lt;!-- chim --&gt;&amp;#x20bbf;,...&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;(+): vùng “Private Use area”bao gồm những chữ Nôm mới được đặt "tạm" vào đây,   nên mã chữ của tất cả các chữ Nôm trong vùng này đều do nhà thiết kế font "CHU NOM A" quy đinh,   không phải là mã Unicode ! &lt;br&gt;   &lt;/p&gt;&lt;p&gt;(*):  vùng “CJK Unified Ideographs extension B”bao gồm những chữ có mã lớn hơn U+FFFF,    tức là nằm ngoài bảng Unicode 16bit, nên biểu diễn 16bit của nó(UTF16 chẳng hạn) sẽ có dạng "từ ghép" (surrogate pair):    &lt;br&gt;&lt;code&gt;&amp;lt;high surrogate&amp;gt;+&amp;lt;low surrogate&amp;gt;&lt;/code&gt; &lt;br&gt; *1. vùng “High Surrogates”:  {U+D800～U+DBFF} &lt;br&gt; *2. vùng “Low Surrogates”:  {U+DC00～U+DFFF} &lt;br&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Test khả năng hiển thị của trình duyệt:&lt;/p&gt;&lt;p&gt; 1. Không định nghĩa font: &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;#x21982;&amp;#x5583;&lt;br/&gt; &lt;!-- biểu diễn 32 bit --&gt;&amp;#xd846;&amp;#xdd82;&amp;#x5583;  &lt;!-- biểu diễn 16 bit (surrogate-pair) --&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt; 2. Có định nghĩa font: &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;font face="HAN NOM B"&gt;&amp;#x21982;&amp;#x5583;&lt;br/&gt; &lt;!-- biểu diễn 32 bit --&gt;&amp;#xd846;&amp;#xdd82;&amp;#x5583;  &lt;!-- biểu diễn 16 bit (surrogate-pair) --&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110827990701456342?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110827990701456342/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110827990701456342' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110827990701456342'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110827990701456342'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/ch-nm-hin-th.html' title='Chữ Nôm - hiển thị'/><author><name>ComputerBoy</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11777064081162181583</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='22' height='32' src='http://3.bp.blogspot.com/_jD2zF5W5JYg/TUFzSAWrmDI/AAAAAAAABOc/0zBRN_KcEgo/s220/muumipeikko.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6547598.post-110813531287708891</id><published>2005-02-12T00:19:00.000+09:00</published><updated>2005-02-12T00:21:52.880+09:00</updated><title type='text'>Lịch Sử Các Loại Chữ Viết Việt Nam</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Chữ Hán:&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chữ Hán vào Việt Nam theo con đường giao lưu văn hóa bắt đầu từ thiên niên kỷ thứ nhất trước công nguyên. Hiện nay, ở Việt Nam còn lưu giữ được số hiện vật như đỉnh cổ có khắc chữ tượng hình (chữ Hán cổ). Ðiều này là một phần chứng minh được rằng chữ Hán cổ xuất hiện ở Việt Nam khá sớm và thực sự trở thành phương tiện ghi chép và truyền thông trong người Việt kể từ những thế kỷ đầu Công nguyên trở đi. Ðến thế ký VII - XI chữ Hán và tiếng Hán được sử dụng ngày càng rộng rãi ở Việt Nam. Thời kỳ này tiếng Hán được sử dụng như một phương tiện giao tiếp, giao lưu kinh tế thương mại với Trung Quốc. Do Việt Nam bị ách đô hộ của phong kiến phương Bắc trong khoảng thời gian hơn một ngàn năm, vì vậy hầu hết các bài văn khắc trên tấm bia đều bằng chữ Hán. Qua đó, chúng ta có thể thấy rằng chữ Hán có ảnh hưởng to lớn như thế nào đối với nền văn hóa của nước Việt Nam xưa. Từ sau thế kỷ thứ X, tuy Việt Nam giành được độc lập tự chủ, thoát khỏi ách thống trị của phong kiến phương Bắc, nhưng chữ Hán và tiếng Hán vẫn tiếp tục là một phương tiện quan trọng để phát triển văn hóa dân tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chữ Nôm: &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù chữ Hán có sức sống mạnh mẽ đến đâu chăng nữa, một văn tự ngoại lai không thể nào đáp ứng, thậm chí bất lực trước đòi hỏi, yêu cầu của việc trực tiếp ghi chép hoặc diễn đạt lời ăn tiếng nói cùng tâm tư, suy nghĩ và tình cảm của bản thân người Việt. Chính vì vậy chữ Nôm đã ra đời để bù đắp vào chỗ mà chữ Hán không đáp ứng nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chữ Nôm là một loại văn tự xây dựng trên cơ sở đường nét, thành tố và phương thức cấu tạo của chữ Hán để ghi chép từ Việt và tiếng Việt. Quá trình hình thành chữ Nôm có thể chia thành hai giai đoạn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giai đoạn đầu, tạm gọi là giai đoạn "đồng hóa chữ Hán", tức là dùng chữ Hán để phiên âm các từ Việt thường là tên người, tên vật, tên đất, cây cỏ chim muông, đồ vật... xuất hiện lẻ tẻ trong văn bản Hán. Những từ chữ Nôm này xuất hiện vào thế kỷ đầu sau Công nguyên (đặc biệt rõ nét nhất vào thế kỷ thứ VI).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giai đoạn sau: Ở giai đoạn này, bên cạnh việc tiếp tục dùng chữ Hán để phiên âm từ tiếng Việt, đã xuất hiện những chữ Nôm tự tạo theo một số nguyên tắc nhất định. Loại chữ Nôm tự tạo này, sau phát triển theo hướng ghi âm, nhằm ghi chép ngày một sát hơn, đúng hơn với tiếng Việt. Từ thời Lý thế kỷ thứ XI đến đời Trần thế kỷ XIV thì hệ thống chữ Nôm mới thực sự hoàn chỉnh. Theo sử sách đến nay còn ghi lại được một số tác phẩm đã được viết bằng chữ Nôm như đời Trần có cuốn "Thiền Tông Bản Hạnh". Ðến thế kỷ XVIII - XIX chữ Nôm đã phát triển tới mức cao, át cả địa vị chữ Hán. Các tác phẩm như hịch Tây Sơn, Khoa thi hương dưới thời Quang Trung (1789) đã có bài thi làm bằng chữ Nôm. Truyện Kiều của Nguyễn Du cũng được viết bằng chữ Nôm là những ví dụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, có thể thấy chữ Hán và chữ Nôm có những khác nhau cơ bản về lịch sử ra đời, mục đích sử dụng và mỗi chữ có bản sắc riêng về văn hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chữ Quốc Ngữ hiện nay:&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc chế tác chữ Quốc Ngữ là một công việc tập thể của nhiều linh mục dòng tên người châu Âu, trong đó nổi bật lên vai trò của Francesco de Pina, Gaspar d'Amaral, Antonio Barbosa và Alexandre De Rhodes. Trong công việc này có sự hợp tác tích cực và hiệu quả của nhiều người Việt Nam, trước hết là các thầy giảng Việt Nam (giúp việc cho các linh mục người Âu). Alexandre De Rhodes đã có công lớn trong việc góp phần sửa sang và hoàn chỉnh bộ chữ Quốc Ngữ. Ðặc biệt là ông đã dùng bộ chữ ấy để biên soạn và tổ chức in ấn lần đầu tiên cuốn từ điển Việt - Bồ - La (trong đó có phần về ngữ pháp tiếng Việt) và cuốn Phép giảng tám ngày. Xét về góc độ ngôn ngữ thì cuốn diễn giảng vắn tắt về tiếng An Nam hay tiếng đàng ngoài (in chung trong từ điển) có thể được xem như công trình đầu tiên khảo cứu về ngữ pháp. Còn cuốn Phép giảng tám ngày có thể được coi như tác phẩm văn xuôi đầu tiên viết bằng chữ Quốc Ngữ, sử dụng lời văn tiếng nói bình dân hàng ngày của người Việt Nam thế kỷ XVII.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy chữ Quốc ngữ của Alexandre De Rhodes năm 1651 trong cuốn từ điển Việt - Bồ - La đã khá hoàn chỉnh nhưng cũng phải chờ đến từ điển Việt - Bồ - La (1772), tức là 121 năm sau, với những cải cách quan trọng của Pigneau de Behaine thì chữ Quốc ngữ mới có diện mạo giống như hệ thống chữ Việt mà chúng ta đang dùng hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Báo Du Lịch)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6547598-110813531287708891?l=creatzynotes.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://creatzynotes.blogspot.com/feeds/110813531287708891/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6547598&amp;postID=110813531287708891' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110813531287708891'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6547598/posts/default/110813531287708891'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://creatzynotes.blogspot.com/2005/02/lch-s-cc-loi-ch-vit-vit-nam.html' title='Lịch Sử Các Loại Chữ Viết Việt Nam'/><author><name>Bluerose</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
